Tới lui vài bận chúng ta dần trở nên thân thuộc, hắn dẫn ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung, trêu ch.ó ghẹo mèo, lên núi ngắm hoa, xuống sông bắt tôm...
Lâu dần ta mở rộng cõi lòng với hắn, bao uất ức trong phủ cũng có người giãi bày, ta quả thực đã dần nảy sinh tình cảm với hắn.
Nhưng không ngờ...
Thái t.ử lại cưới người khác.
Mộng tưởng trở thành Thái t.ử phi của Du Lâm Dao hóa thành bọt nước.
Không ít người ngoài sáng trong tối buông lời mỉa mai nàng ta.
Thế là nàng ta lại nhớ đến mối hôn sự cùng Tống Duẫn.
Tống Duẫn dung mạo tuấn lãng, tính tình ôn hòa, tài hoa vang danh khắp kinh thành, là đối tượng ngưỡng mộ của vô số thiếu nữ khuê các.
Nàng ta làm nũng khóc lóc với phụ mẫu, bảo rằng chỉ có gả cho Tống Duẫn mới thoát khỏi cảnh bị người đời chê cười.
Phụ thân khó xử nhìn ta.
Nhưng cuối cùng vẫn chính thức định ra hôn sự giữa Tống Duẫn và Du Lâm Dao.
Ta đau lòng trước sự thiên vị của phụ thân, song lại vô phương vãn hồi.
Thất hồn lạc phách chạy đi tìm Tống Duẫn, lại bắt gặp Du Lâm Dao đang ôm cánh tay hắn cười đắc ý,
"Muội muội, ta và Tống ca ca là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, muội lương thiện như vậy, sẽ không chia rẽ bọn ta đâu đúng không?"
Tống Duẫn mang vẻ mặt áy náy nhìn ta: "Lâm Dao tính tình mềm yếu, ta từ nhỏ đã hứa sẽ bảo vệ muội ấy, nay muội ấy bị người ta ức h.i.ế.p, ta không thể khoanh tay đứng nhìn."
"Phùng Xuân, muội có thể hiểu cho ta đúng không?"
Ta hiểu được.
Hiểu cái rắm.
Ta nhẫn nhịn hết nổi, xông lên tát cho đôi cẩu nam nữ này mỗi kẻ một cái tát nổ đom đóm mắt.
Kế đó bỏ mặc bọn họ ôm mặt với ánh mắt kinh ngạc, ta dứt khoát quay lưng nghênh ngang rời đi.
...
Bởi thế kiếp này không quen biết Tống Duẫn, ta chẳng hối hận chút nào.
Trái lại còn có thời gian rảnh rỗi, lén lút về Chúc gia vài chuyến.
"Con nhóc vô lương tâm, còn biết đường vác mặt về cơ đấy."
Ta còn chưa kịp rón rén mò vào trong phòng,
Đã bị Tam ca ca tóm gọn.
"Tam ca ca, huynh ngồi trên tường làm gì thế? Trông cứ như kẻ trộm vậy."
Hắn quen cửa quen nẻo nhảy xuống, đưa tay nhéo má ta.
Chẳng biết từ đâu lôi ra một gói phô mai nhét vào tay ta.
Nể tình gói phô mai này, ta không thèm so đo với huynh ấy.
Phô mai này là do chính huynh ấy tự mày mò làm ra.
Thuở nhỏ ta thích ăn kẹo ngọt, dưỡng phụ mẫu sợ ta bị sâu răng, luôn hạn chế ta ăn.
Đại ca ca tuy lúc nào cũng cười tít mắt vô cùng dịu dàng, thoạt nhìn rất dễ nói chuyện, nhưng cũng không cho phép ta ăn nhiều.
Nhị ca ca trọng nghĩa khí có lòng muốn giúp, ngặt nỗi tay chân vụng về diễn kịch kém cỏi, lần nào cũng bị bắt quả tang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ có Tam ca ca, dẫu lần nào cũng mắng ta hệt như con chuột nhắt, ngày ngày nhai ch.óp chép không ngừng miệng, nhưng thi thoảng lúc ta làm nũng đòi mua kẹo huynh ấy vẫn gật đầu đáp ứng.
Cho đến một lần ta thay răng mà ăn kẹo, kẹo dính quá kéo luôn chiếc răng của ta rụng xuống.
Ta sợ hãi khóc ré lên, tưởng rằng từ nay về sau không còn răng ăn đồ ăn nữa.
Tam ca ca bị phát hiện, bị cả nhà xúm vào quở trách một trận ra trò.
Sau đó huynh ấy nhốt mình trong bếp rất lâu, ta còn tưởng huynh ấy giận dỗi, muốn chạy đến an ủi.
Nào ngờ trong bếp tỏa ra mùi thơm phức, tiếp đó huynh ấy mở cửa kéo ta vào, nhét một viên kẹo vào miệng ta.
"Thế nào, ngon không?"
Kẹo không quá ngọt, nhưng rất thơm, không dính răng lại còn dai dai.
Miệng ta phồng to nói không ra lời, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Tam ca ca ngửa đầu cười rạng rỡ, hai mắt sáng ngời: "Đương nhiên rồi, đồ tiểu gia tự làm, ắt phải ngon."
Sau đó...
Việc huynh ấy tự xưng "tiểu gia" bị Đại ca ca nghe thấy, xách cổ lôi ra ngoài đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử.
Tóm lại, loại kẹo phô mai này là do Tam ca ca tự mình nghiên cứu làm ra, tùy từng mùa sẽ thêm các loại hoa theo mùa, như hoa hòe, hoa quế... hương vị rất đa dạng, nhưng chỉ gọi chung một cái tên:
"Xuân Lạc".
Cũng chỉ có ta mới được thưởng thức.
Nghĩ đến đây, hốc mắt ta không khỏi cay cay.
Sự thiên vị mà ta hằng ao ước.
Ta đã sớm có được rồi, chẳng phải sao? "Ây, sao muội lại khóc rồi, ta còn chưa khóc đâu đấy."
"Không mắng muội vô lương tâm nữa, muội có lương tâm, có lương tâm, tiểu tổ tông của ta ơi, đừng khóc nữa được không?"
Tam ca ca luống cuống tay chân.
"Nhỡ bị Đại ca ca nhìn thấy, ta lại bị ăn mắng mất..."
Thấy bộ dạng tủi thân của huynh ấy, ta nhịn không được bật cười.
Lúc này mới để ý trên tay huynh ấy còn cầm một quyển sổ sách.
"Đây là cái gì? Hiện giờ Tam ca ca cai quản sổ sách sao?"
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Huynh ấy hờ hững ném quyển sổ sang một bên.
"Sổ sách thôi mà, xem đại chút."
Nói rồi chỉ chỉ vào đầu, cười phóng khoáng: "Đồ vật đều nằm trong đầu cả rồi."
Điều này quả không sai, Tam ca ca từ nhỏ đã nhạy bén với những con số và chuyện buôn bán, gần như gặp qua là không quên.
Ta có ghen tị cũng ghen tị không nổi.
"Muội mang về cho nhà chúng ta nhiều kim ngân như vậy, Tam ca ca nhất định phải nhân lên gấp mấy lần, sau này muội quay về chính là một tiểu phú bà rồi."
Ta cười hùa theo.
Ta của hiện tại chắc chắn không thể ngờ được.
Những gì huynh ấy làm được sau này, vượt xa hơn thế rất nhiều.
Lâu dần ta mở rộng cõi lòng với hắn, bao uất ức trong phủ cũng có người giãi bày, ta quả thực đã dần nảy sinh tình cảm với hắn.
Nhưng không ngờ...
Thái t.ử lại cưới người khác.
Mộng tưởng trở thành Thái t.ử phi của Du Lâm Dao hóa thành bọt nước.
Không ít người ngoài sáng trong tối buông lời mỉa mai nàng ta.
Thế là nàng ta lại nhớ đến mối hôn sự cùng Tống Duẫn.
Tống Duẫn dung mạo tuấn lãng, tính tình ôn hòa, tài hoa vang danh khắp kinh thành, là đối tượng ngưỡng mộ của vô số thiếu nữ khuê các.
Nàng ta làm nũng khóc lóc với phụ mẫu, bảo rằng chỉ có gả cho Tống Duẫn mới thoát khỏi cảnh bị người đời chê cười.
Phụ thân khó xử nhìn ta.
Nhưng cuối cùng vẫn chính thức định ra hôn sự giữa Tống Duẫn và Du Lâm Dao.
Ta đau lòng trước sự thiên vị của phụ thân, song lại vô phương vãn hồi.
Thất hồn lạc phách chạy đi tìm Tống Duẫn, lại bắt gặp Du Lâm Dao đang ôm cánh tay hắn cười đắc ý,
"Muội muội, ta và Tống ca ca là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm, muội lương thiện như vậy, sẽ không chia rẽ bọn ta đâu đúng không?"
Tống Duẫn mang vẻ mặt áy náy nhìn ta: "Lâm Dao tính tình mềm yếu, ta từ nhỏ đã hứa sẽ bảo vệ muội ấy, nay muội ấy bị người ta ức h.i.ế.p, ta không thể khoanh tay đứng nhìn."
"Phùng Xuân, muội có thể hiểu cho ta đúng không?"
Ta hiểu được.
Hiểu cái rắm.
Ta nhẫn nhịn hết nổi, xông lên tát cho đôi cẩu nam nữ này mỗi kẻ một cái tát nổ đom đóm mắt.
Kế đó bỏ mặc bọn họ ôm mặt với ánh mắt kinh ngạc, ta dứt khoát quay lưng nghênh ngang rời đi.
...
Bởi thế kiếp này không quen biết Tống Duẫn, ta chẳng hối hận chút nào.
Trái lại còn có thời gian rảnh rỗi, lén lút về Chúc gia vài chuyến.
"Con nhóc vô lương tâm, còn biết đường vác mặt về cơ đấy."
Ta còn chưa kịp rón rén mò vào trong phòng,
Đã bị Tam ca ca tóm gọn.
"Tam ca ca, huynh ngồi trên tường làm gì thế? Trông cứ như kẻ trộm vậy."
Hắn quen cửa quen nẻo nhảy xuống, đưa tay nhéo má ta.
Chẳng biết từ đâu lôi ra một gói phô mai nhét vào tay ta.
Nể tình gói phô mai này, ta không thèm so đo với huynh ấy.
Phô mai này là do chính huynh ấy tự mày mò làm ra.
Thuở nhỏ ta thích ăn kẹo ngọt, dưỡng phụ mẫu sợ ta bị sâu răng, luôn hạn chế ta ăn.
Đại ca ca tuy lúc nào cũng cười tít mắt vô cùng dịu dàng, thoạt nhìn rất dễ nói chuyện, nhưng cũng không cho phép ta ăn nhiều.
Nhị ca ca trọng nghĩa khí có lòng muốn giúp, ngặt nỗi tay chân vụng về diễn kịch kém cỏi, lần nào cũng bị bắt quả tang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ có Tam ca ca, dẫu lần nào cũng mắng ta hệt như con chuột nhắt, ngày ngày nhai ch.óp chép không ngừng miệng, nhưng thi thoảng lúc ta làm nũng đòi mua kẹo huynh ấy vẫn gật đầu đáp ứng.
Cho đến một lần ta thay răng mà ăn kẹo, kẹo dính quá kéo luôn chiếc răng của ta rụng xuống.
Ta sợ hãi khóc ré lên, tưởng rằng từ nay về sau không còn răng ăn đồ ăn nữa.
Tam ca ca bị phát hiện, bị cả nhà xúm vào quở trách một trận ra trò.
Sau đó huynh ấy nhốt mình trong bếp rất lâu, ta còn tưởng huynh ấy giận dỗi, muốn chạy đến an ủi.
Nào ngờ trong bếp tỏa ra mùi thơm phức, tiếp đó huynh ấy mở cửa kéo ta vào, nhét một viên kẹo vào miệng ta.
"Thế nào, ngon không?"
Kẹo không quá ngọt, nhưng rất thơm, không dính răng lại còn dai dai.
Miệng ta phồng to nói không ra lời, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Tam ca ca ngửa đầu cười rạng rỡ, hai mắt sáng ngời: "Đương nhiên rồi, đồ tiểu gia tự làm, ắt phải ngon."
Sau đó...
Việc huynh ấy tự xưng "tiểu gia" bị Đại ca ca nghe thấy, xách cổ lôi ra ngoài đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử.
Tóm lại, loại kẹo phô mai này là do Tam ca ca tự mình nghiên cứu làm ra, tùy từng mùa sẽ thêm các loại hoa theo mùa, như hoa hòe, hoa quế... hương vị rất đa dạng, nhưng chỉ gọi chung một cái tên:
"Xuân Lạc".
Cũng chỉ có ta mới được thưởng thức.
Nghĩ đến đây, hốc mắt ta không khỏi cay cay.
Sự thiên vị mà ta hằng ao ước.
Ta đã sớm có được rồi, chẳng phải sao? "Ây, sao muội lại khóc rồi, ta còn chưa khóc đâu đấy."
"Không mắng muội vô lương tâm nữa, muội có lương tâm, có lương tâm, tiểu tổ tông của ta ơi, đừng khóc nữa được không?"
Tam ca ca luống cuống tay chân.
"Nhỡ bị Đại ca ca nhìn thấy, ta lại bị ăn mắng mất..."
Thấy bộ dạng tủi thân của huynh ấy, ta nhịn không được bật cười.
Lúc này mới để ý trên tay huynh ấy còn cầm một quyển sổ sách.
"Đây là cái gì? Hiện giờ Tam ca ca cai quản sổ sách sao?"
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Huynh ấy hờ hững ném quyển sổ sang một bên.
"Sổ sách thôi mà, xem đại chút."
Nói rồi chỉ chỉ vào đầu, cười phóng khoáng: "Đồ vật đều nằm trong đầu cả rồi."
Điều này quả không sai, Tam ca ca từ nhỏ đã nhạy bén với những con số và chuyện buôn bán, gần như gặp qua là không quên.
Ta có ghen tị cũng ghen tị không nổi.
"Muội mang về cho nhà chúng ta nhiều kim ngân như vậy, Tam ca ca nhất định phải nhân lên gấp mấy lần, sau này muội quay về chính là một tiểu phú bà rồi."
Ta cười hùa theo.
Ta của hiện tại chắc chắn không thể ngờ được.
Những gì huynh ấy làm được sau này, vượt xa hơn thế rất nhiều.