Khoảng thời gian đến Hầu phủ, ta vì không muốn gặp ai nên quả thực đã báo ra ngoài là thân thể không khỏe.

Hắn sai tùy tùng đưa ngọc bội cho ta.

Chuyện này thật kỳ lạ.

Ngọc quả là ngọc tốt, chất ngọc cực kỳ trong trẻo.

Kiếp trước ta nhớ hắn cũng làm theo hình thức tặng ta một khối ngọc, so với cái này thì kém xa.

Hắn cũng tặng Du Lâm Dao một khối, tốt hơn khối của ta trước kia rất nhiều.

Khi đó ta nhận được ngọc bội còn vô cùng vui vẻ, tưởng rằng ca ca rốt cuộc cũng chấp nhận ta.

Kết quả sau này Du Lâm Dao đem ngọc bội của nàng ta ra khoe khoang trước mặt ta, hai bên so sánh, cao thấp rõ ràng, ta đã buồn bã suốt nhiều ngày.

Còn khối ngọc hiện tại, thoạt nhìn không khác khối của Du Lâm Dao là mấy.

Thậm chí còn nhỉnh hơn một bậc, khối ngọc của nàng ta làm gì có công dụng chạm vào sinh nhiệt thế này.

Ta kinh ngạc nhìn hắn, có phần thụ sủng nhược kinh.

Kiếp này sống lại, ta rõ ràng chưa làm cái gì cả.

Hắn bị ta nhìn đến mức có chút mất tự nhiên.

Khả năng bản thân hắn cũng cảm thấy việc đột nhiên tỏ ý tốt với ta có chút kỳ quái, chưa đợi ta nói lời tạ ơn đã vội vàng tìm cớ rời đi.

Ngẫm đi ngẫm lại.

Chỉ có một khả năng:

Con người này ấy, chính là hèn hạ.

Người ta moi t.i.m móc phổi đối xử tốt với mình thì vứt bỏ như giày rách;

Người ta không thèm để ý nữa thì lại ba chân bốn cẳng sấn đến.

Không lấy thì phí.

Ta đeo ngọc bội ngang hông.

Vừa làm ấm cơ thể, dưỡng sinh, lại còn có thể chọc tức người khác.

Quá tốt.

6

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Du Lâm Dao nhìn thấy ngọc bội của ta, tức giận đến mức không thể giả vờ làm chú thỏ trắng được nữa.

Ta coi như không thấy.

"Ây da, ngọc ca ca tặng chỗ nào cũng tốt, chỉ là quá nóng."

"Ây tỷ tỷ, ca ca thương tỷ như vậy, ngọc tặng tỷ nhiệt độ nhất định rất vừa vặn, cho ta sờ thử xem..."

Du Lâm Dao tức không nhẹ, nàng ta vốn định đeo ngọc bội lén lút khoe khoang với ta rằng nàng ta là người đắc sủng nhất trong phủ.

Không ngờ lại bị ta làm cho mất mặt.

Nàng ta vung tay áo, giật phăng ngọc bội, "bốp" một tiếng ném mạnh xuống bàn.

Trên bàn có trải khăn, vốn dĩ sẽ không sao.

Nhưng có lẽ do nàng ta xui xẻo, ngọc đập xuống bàn thoắt cái nứt ra một đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thời gian vừa vặn.

"Lâm Dao, muội đang làm gì vậy?"

Huynh trưởng bước vào hoa sảnh, vừa vặn chứng kiến cảnh này.

Nhìn thấy khối ngọc mình cất công đấu giá mang về không được trân trọng, sắc mặt hắn vô cùng khó coi.

Du Lâm Dao vẻ mặt hoảng loạn,

Vừa định biện bạch, ta đã giành lời trước:

"Ca ca, đều tại muội, muội nhận được ngọc bội ca ca tặng vô cùng vui mừng, muốn chia sẻ cùng tỷ tỷ, không ngờ lại chọc giận tỷ ấy..."

"Phùng Xuân không nên nhất thời vui quá hóa rồ, thiếu thông cảm cho tỷ tỷ, nếu tỷ tỷ thích khối ngọc này của Phùng Xuân, Phùng Xuân xin tặng lại cho tỷ tỷ, chỉ mong ca ca và tỷ tỷ đừng vì thế mà cãi vã."

Vừa nói ta vừa lưu luyến tháo ngọc bội xuống, lấy khăn tay cẩn thận bọc lại.

Mặt ngọc sáng bóng nhẵn nhụi, bất cứ ai nhìn vào cũng biết chủ nhân đã bảo quản nó vô cùng cẩn thận.

"Không phải, ca ca, muội ấy... muội..."

Du Lâm Dao không ngờ ta lại dùng chính chiêu trò của nàng ta đ.á.n.h bại nàng ta, nhất thời ấp úng nói không thành lời.

Ca ca không đợi nàng ta nói hết, ấn khối ngọc ta định đưa ra trở lại tay ta: "Lâm Dao, khối ngọc này là ta tốn biết bao công sức mới đấu giá được, còn là màu sắc muội thích nhất."

"Vận khí của muội trước nay không tốt, ta còn tìm Huệ Tế đại sư khai quang, ngài nói chỉ cần đeo cẩn thận trên người là có thể chuyển vận, muội vậy mà..."

"Thôi bỏ đi, lần này muội quá làm ta thất vọng."

Nói xong phất tay áo bỏ đi.

Kịch xem xong rồi, ta cũng không còn lý do gì ở lại nữa.

Ta liếc nhìn Du Lâm Dao, lắc đầu, thở dài một hơi:

"Haizz, tỷ tỷ, tỷ vẫn quá bốc đồng."

Cũng học theo dáng vẻ của ca ca, phất tay áo rời đi.

Trong hoa sảnh loảng xoảng tiếng chén trà vỡ vụn rơi đầy đất.

7

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Không quen biết Tống Duẫn, cuộc sống kiếp này của ta trở nên thanh nhàn hơn rất nhiều.

Khi đó ở trong phủ, phụ mẫu, huynh trưởng đều không thân cận ta.

Ta nỗ lực học hỏi, điều khiến ta vui vẻ nhất là Tống Duẫn đến tìm ta ra ngoài dạo chơi.

Khoảng thời gian đầu chúng ta thực ra không hề thân thiết.

Hắn và Du Lâm Dao thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên.

Hắn hễ nói chuyện với ta là Du Lâm Dao lại nhảy dựng lên, ta cũng lười để ý đến hắn.

Nhưng về sau Du Lâm Dao được Thái t.ử để mắt, cả ngày chỉ mải mê chải chuốt làm sao thu hút Thái t.ử.

Nàng ta còn vô tình hay cố ý bàn với phụ mẫu nhường mối hôn sự với Tống Duẫn cho ta, nàng ta nói: "Dù sao cũng là định hôn từ nhỏ với Hầu phủ, đâu chỉ đích danh là ai."

Phụ mẫu cũng lén lút khuyên nhủ ta như vậy.

Cho nên sau này Tống Duẫn bắt chuyện ta cũng không còn phớt lờ nữa.

Dẫu sao sau này cũng phải thành thân, hắn dung mạo tuấn lãng, tính tình không tồi, bồi đắp tình cảm trước cũng tốt.