8
Tam ca ca nói Đại ca ca đến học đường rồi, huynh ấy vô cùng khắc khổ, phần lớn thời gian đều ở lại đó không về nhà.
Thảo nào ta về nhà mấy bận đều không chạm mặt.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Nhị ca ca trong lần vận chuyển hàng hóa đợt trước tình cờ gặp lại cố nhân của dưỡng phụ, Nhị ca ca thân hình cao lớn vạm vỡ, sức lực dồi dào, sơn tặc đạo tặc bình thường căn bản không dám trêu vào.
Vì thế vị thúc thúc kia nhờ huynh ấy hỗ trợ áp tải hàng hóa một chuyến, lộ trình xa xôi, huynh ấy không về nhà, ta cũng không gặp được.
Lâu ngày không gặp, quả thực có chút nhớ nhung.
Song chưa kịp để ta suy nghĩ nhiều, thân nương của ta đã tìm đến tận cửa.
Hết người này lại đến người khác.
Kiếp trước ta cứ ngỡ bà dịu dàng gần gũi, chí ít cũng là yêu thương ta.
Ta học được cách thêu thùa, tay bị kim đ.â.m đau buốt, thêu được chiếc túi thơm tươm tất đầu tiên bèn dâng tặng cho bà.
Cuối cùng lại phát hiện nó bị đem đi lót góc bàn.
Thân thể bà ốm yếu, ta học nấu d.ư.ợ.c thiện, cánh tay, bàn tay đều bị bỏng rộp.
Lại vô tình nghe hạ nhân than vãn, lần nào cũng phải lén lút đổ canh ta nấu đi.
Thời gian ta ở cạnh bà quá ngắn ngủi, cho nên ta luôn mong mỏi được thân cận với bà.
Nhưng trong một lần lén đến thăm, ta nghe thấy bà oán trách với Du Lâm Dao: "Phùng Xuân thực sự quá đeo bám người khác, không hiểu lễ nghĩa, so với Dao nhi thì kém xa."
...
Kết cục khiến ta đau lòng nhất, cũng chính là bà.
Hài t.ử sinh ra vốn mang bản năng yêu thương phụ mẫu, nhưng tình yêu của phụ mẫu dành cho hài t.ử đôi khi lại bị gò ép bởi đủ loại lề thói.
"Mẫu thân."
Ta thản nhiên hành lễ, dáng vẻ đoan trang hào phóng.
Kiếp này trở về, ta chỉ an an tĩnh tĩnh ở lì trong tiểu viện của mình, không buồn thân cận cùng ai.
Trái lại là bọn họ, dăm ba bữa lại thay nhau mò đến viện của ta.
Hôm nay đưa thứ này đến, ngày mai mang món kia qua.
Mẫu thân tiến đến nắm lấy tay ta, thân thiết vỗ nhẹ hai cái: "Không tồi, Xuân Nhi thật thông tuệ, chỉ qua vài ngày ngắn ngủi đã học lễ nghi tốt đến nhường này."
"Đều nhờ tiên sinh tận tâm dạy dỗ."
Bà kéo tay ta hàn huyên một hồi lâu, mới nói rõ mục đích: "Ngày mai ta phải đến chùa Hàn Sơn dâng hương, con chọn một món đồ tùy thân, khăn tay hay trâm cài đều được, ta mang đến nhờ Huệ Tế đại sư cầu phúc cho con."
Cầu phúc, đây là chuyện tốt mà.
Ta tươi cười sai tì nữ đi lấy một cây trâm cài, cẩn thận bọc lại dâng lên cho mẫu thân.
Bà hài lòng rời đi, mang theo dáng vẻ một lòng suy nghĩ cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tì nữ Lê Hương nghi hoặc, "Tiểu thư, sao người biết phu nhân sẽ đến đòi trâm cài?"
Lê Hương là do ta cứu từ tay bọn buôn người, tuổi chưa lớn nhưng rất lanh lợi, lại biết rõ gốc gác.
Cây trâm kia là đồ mới mua, ta chưa từng đụng tay vào.
Ta cười tủm tỉm.
Lấy một miếng bánh đậu xanh đút vào miệng Lê Hương: "Tiểu thư nhà muội ấy à, thần cơ diệu toán."
Sống lại một đời, ta nhanh ch.óng âm thầm thám thính xem có phương pháp hoán vận nào hay không.
Dẫu sao kiếp trước khi ở nhà dưỡng phụ mẫu, mọi người đều khen ta là tiểu phúc tinh.
Theo lời dưỡng mẫu, từ ngày ta đến nhà bà, việc buôn bán của t.ửu lâu vốn dĩ bình thường bỗng chốc trở nên phát đạt.
Dưỡng phụ thương nữ nhi, quyết tâm ủ ra loại Nữ Nhi Hồng hảo hạng nhất.
Không ngờ trời xui đất khiến lại ủ ra được loại Nữ Nhi Túy "thơm bay mười dặm", bá tánh khắp mười dặm tám thôn đều mộ danh tìm đến.
Ngay cả việc mẫu thân có cơ hội nhận ra ta, cũng là do Hầu gia nghe danh t.ửu lâu này tuy nhỏ nhưng có rượu ngon nên mới ghé qua.
Dưỡng mẫu luôn miệng nói, nhờ có ta, mấy vị ca ca nghịch ngợm hết t.h.u.ố.c chữa cũng chịu khó học hành quy củ, rèn luyện bản lĩnh, bảo rằng muốn làm gương cho ta, lớn lên còn làm chỗ dựa cho ta.
Sau khi hồi phủ, ta chỉ tùy tiện ra ngoài dạo chơi, lại dưới cơ duyên xảo hợp cứu được Thái hậu đang vi hành đi lễ Phật.
Phụ thân còn nhờ đó mà nhận được một khoản ban thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Trái lại là Du Lâm Dao, ngắm hoa hoa tàn, nuôi mèo mèo chạy, biểu diễn vũ đạo thì trẹo lưng, đi săn cưỡi ngựa lại ngã nhào...
Lâu dần, thiên kim Hầu phủ Du Lâm Dao nổi danh khắp kinh thành bằng một phương thức vô cùng đặc biệt - "xui xẻo".
Nhưng kiếp trước chẳng bao lâu sau khi ta trở về Hầu phủ, mọi thứ đều thay đổi.
Nàng ta không còn xui xẻo nữa, thậm chí còn liên tục tỏa sáng trong mấy buổi yến tiệc lớn.
Ngược lại là ta, vạn sự bất thuận.
Thậm chí không lâu sau còn mất mạng.
Tuy ta không tin chuyện quỷ thần, nhưng đến cả việc trọng sinh còn có thể xảy ra, thiên hạ rộng lớn, chuyện quái lạ nào mà không có.
Thà tin là có, còn hơn không tin.
Phí bao nhiêu tâm tư công sức, cuối cùng cũng để ta tra ra được:
Chỉ cần lấy đi vật tùy thân của người đó, cộng thêm bát tự ngày sinh chính xác, là có thể mượn vận khí của người đó áp dụng lên bản thân.
Đồ tùy thân tuy khó đoạt được, nhưng không phải không có cách.
Duy chỉ có bát tự ngày sinh này, ngoại trừ người thân cận như phụ mẫu, quyết không có người thứ hai hay biết.
Ta tựa cửa sổ, nét mặt vô cảm nhìn ra bên ngoài.
Mây đen cuồn cuộn, hạt mưa giăng giăng, làm ướt đẫm khóm hoa trà vừa chớm nở.
Thà đội mưa đội gió cũng phải đi "cầu phúc", quả thật là tình mẹ bao la nhường nào.
Tam ca ca nói Đại ca ca đến học đường rồi, huynh ấy vô cùng khắc khổ, phần lớn thời gian đều ở lại đó không về nhà.
Thảo nào ta về nhà mấy bận đều không chạm mặt.
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Nhị ca ca trong lần vận chuyển hàng hóa đợt trước tình cờ gặp lại cố nhân của dưỡng phụ, Nhị ca ca thân hình cao lớn vạm vỡ, sức lực dồi dào, sơn tặc đạo tặc bình thường căn bản không dám trêu vào.
Vì thế vị thúc thúc kia nhờ huynh ấy hỗ trợ áp tải hàng hóa một chuyến, lộ trình xa xôi, huynh ấy không về nhà, ta cũng không gặp được.
Lâu ngày không gặp, quả thực có chút nhớ nhung.
Song chưa kịp để ta suy nghĩ nhiều, thân nương của ta đã tìm đến tận cửa.
Hết người này lại đến người khác.
Kiếp trước ta cứ ngỡ bà dịu dàng gần gũi, chí ít cũng là yêu thương ta.
Ta học được cách thêu thùa, tay bị kim đ.â.m đau buốt, thêu được chiếc túi thơm tươm tất đầu tiên bèn dâng tặng cho bà.
Cuối cùng lại phát hiện nó bị đem đi lót góc bàn.
Thân thể bà ốm yếu, ta học nấu d.ư.ợ.c thiện, cánh tay, bàn tay đều bị bỏng rộp.
Lại vô tình nghe hạ nhân than vãn, lần nào cũng phải lén lút đổ canh ta nấu đi.
Thời gian ta ở cạnh bà quá ngắn ngủi, cho nên ta luôn mong mỏi được thân cận với bà.
Nhưng trong một lần lén đến thăm, ta nghe thấy bà oán trách với Du Lâm Dao: "Phùng Xuân thực sự quá đeo bám người khác, không hiểu lễ nghĩa, so với Dao nhi thì kém xa."
...
Kết cục khiến ta đau lòng nhất, cũng chính là bà.
Hài t.ử sinh ra vốn mang bản năng yêu thương phụ mẫu, nhưng tình yêu của phụ mẫu dành cho hài t.ử đôi khi lại bị gò ép bởi đủ loại lề thói.
"Mẫu thân."
Ta thản nhiên hành lễ, dáng vẻ đoan trang hào phóng.
Kiếp này trở về, ta chỉ an an tĩnh tĩnh ở lì trong tiểu viện của mình, không buồn thân cận cùng ai.
Trái lại là bọn họ, dăm ba bữa lại thay nhau mò đến viện của ta.
Hôm nay đưa thứ này đến, ngày mai mang món kia qua.
Mẫu thân tiến đến nắm lấy tay ta, thân thiết vỗ nhẹ hai cái: "Không tồi, Xuân Nhi thật thông tuệ, chỉ qua vài ngày ngắn ngủi đã học lễ nghi tốt đến nhường này."
"Đều nhờ tiên sinh tận tâm dạy dỗ."
Bà kéo tay ta hàn huyên một hồi lâu, mới nói rõ mục đích: "Ngày mai ta phải đến chùa Hàn Sơn dâng hương, con chọn một món đồ tùy thân, khăn tay hay trâm cài đều được, ta mang đến nhờ Huệ Tế đại sư cầu phúc cho con."
Cầu phúc, đây là chuyện tốt mà.
Ta tươi cười sai tì nữ đi lấy một cây trâm cài, cẩn thận bọc lại dâng lên cho mẫu thân.
Bà hài lòng rời đi, mang theo dáng vẻ một lòng suy nghĩ cho ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tì nữ Lê Hương nghi hoặc, "Tiểu thư, sao người biết phu nhân sẽ đến đòi trâm cài?"
Lê Hương là do ta cứu từ tay bọn buôn người, tuổi chưa lớn nhưng rất lanh lợi, lại biết rõ gốc gác.
Cây trâm kia là đồ mới mua, ta chưa từng đụng tay vào.
Ta cười tủm tỉm.
Lấy một miếng bánh đậu xanh đút vào miệng Lê Hương: "Tiểu thư nhà muội ấy à, thần cơ diệu toán."
Sống lại một đời, ta nhanh ch.óng âm thầm thám thính xem có phương pháp hoán vận nào hay không.
Dẫu sao kiếp trước khi ở nhà dưỡng phụ mẫu, mọi người đều khen ta là tiểu phúc tinh.
Theo lời dưỡng mẫu, từ ngày ta đến nhà bà, việc buôn bán của t.ửu lâu vốn dĩ bình thường bỗng chốc trở nên phát đạt.
Dưỡng phụ thương nữ nhi, quyết tâm ủ ra loại Nữ Nhi Hồng hảo hạng nhất.
Không ngờ trời xui đất khiến lại ủ ra được loại Nữ Nhi Túy "thơm bay mười dặm", bá tánh khắp mười dặm tám thôn đều mộ danh tìm đến.
Ngay cả việc mẫu thân có cơ hội nhận ra ta, cũng là do Hầu gia nghe danh t.ửu lâu này tuy nhỏ nhưng có rượu ngon nên mới ghé qua.
Dưỡng mẫu luôn miệng nói, nhờ có ta, mấy vị ca ca nghịch ngợm hết t.h.u.ố.c chữa cũng chịu khó học hành quy củ, rèn luyện bản lĩnh, bảo rằng muốn làm gương cho ta, lớn lên còn làm chỗ dựa cho ta.
Sau khi hồi phủ, ta chỉ tùy tiện ra ngoài dạo chơi, lại dưới cơ duyên xảo hợp cứu được Thái hậu đang vi hành đi lễ Phật.
Phụ thân còn nhờ đó mà nhận được một khoản ban thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Trái lại là Du Lâm Dao, ngắm hoa hoa tàn, nuôi mèo mèo chạy, biểu diễn vũ đạo thì trẹo lưng, đi săn cưỡi ngựa lại ngã nhào...
Lâu dần, thiên kim Hầu phủ Du Lâm Dao nổi danh khắp kinh thành bằng một phương thức vô cùng đặc biệt - "xui xẻo".
Nhưng kiếp trước chẳng bao lâu sau khi ta trở về Hầu phủ, mọi thứ đều thay đổi.
Nàng ta không còn xui xẻo nữa, thậm chí còn liên tục tỏa sáng trong mấy buổi yến tiệc lớn.
Ngược lại là ta, vạn sự bất thuận.
Thậm chí không lâu sau còn mất mạng.
Tuy ta không tin chuyện quỷ thần, nhưng đến cả việc trọng sinh còn có thể xảy ra, thiên hạ rộng lớn, chuyện quái lạ nào mà không có.
Thà tin là có, còn hơn không tin.
Phí bao nhiêu tâm tư công sức, cuối cùng cũng để ta tra ra được:
Chỉ cần lấy đi vật tùy thân của người đó, cộng thêm bát tự ngày sinh chính xác, là có thể mượn vận khí của người đó áp dụng lên bản thân.
Đồ tùy thân tuy khó đoạt được, nhưng không phải không có cách.
Duy chỉ có bát tự ngày sinh này, ngoại trừ người thân cận như phụ mẫu, quyết không có người thứ hai hay biết.
Ta tựa cửa sổ, nét mặt vô cảm nhìn ra bên ngoài.
Mây đen cuồn cuộn, hạt mưa giăng giăng, làm ướt đẫm khóm hoa trà vừa chớm nở.
Thà đội mưa đội gió cũng phải đi "cầu phúc", quả thật là tình mẹ bao la nhường nào.