Ta dựa vào ký ức chạy tuốt lên núi sau, hái được thảo d.ư.ợ.c cần dùng.

Y phục trên người bị cành lá cào rách cũng không bận tâm.

Thuở nhỏ Nhị ca ca nghịch ngợm, thường xuyên đ.á.n.h nhau bị thương, huynh ấy lại sợ phụ mẫu hay biết sẽ quở trách, nên toàn giấu giếm không nói.

Để giúp huynh ấy mau ch.óng bình phục, ta đã tìm tòi đọc vô số y thư.

Tục ngữ có câu cửu bệnh thành y.

Lúc này quả nhiên phát huy tác dụng.

"Con là hài t.ử nhà ai?"

Thái hậu đã qua cơn nguy kịch, bận một thân tố y tựa vào đầu giường, nụ cười phúc hậu.

Ngài sao có thể không biết ta là ai cơ chứ, e rằng ngay ngày đầu tiên đặt chân đến đây đã phái người điều tra lai lịch láng giềng tường tận cả rồi.

"Bẩm báo Thái hậu, thần nữ tên gọi Du Phùng Xuân, Du Hạ chính là phụ thân của thần nữ."

Lúc cứu ngài, thị vệ đã để lộ thân phận của ngài, ta cũng không buồn làm bộ làm tịch.

"Là tiểu nữ nhi của Kiến Nam Hầu đúng không, quả là một hài t.ử ngoan." Ngài kéo tay ta lại gần.

"Nhìn khuôn mặt bị xước này xem, Phương Ngu, mau lấy cao Tuyết Cơ đến đây, dung mạo xinh đẹp thế này, tuyệt đối không thể để lại sẹo."

Ngài sai người mang d.ư.ợ.c cao đến, cẩn thận tỉ mỉ thoa lên vết thương cho ta.

Thoa xong, còn chăm chú nhìn ngắm khuôn mặt ta một hồi lâu.

Tiếp đó cười tủm tỉm hỏi ta muốn ban thưởng thứ gì.

Ta từ chối dăm ba bận: "Thần nữ chỉ là vô tâm cắm liễu, tuyệt nhiên không màng đến ân thưởng."

Ngài mỉm cười vỗ vỗ mu bàn tay ta, khăng khăng ép ta nói ra một tâm nguyện, ngài sẽ giúp ta hoàn thành.

Ta cũng không xoắn xuýt nữa, ghé sát lại gần ngài, nhỏ giọng giãi bày tâm tư.

Thái hậu nghe xong trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.

Kế đó xót xa xoa đầu ta:

"Xuân Nhi đúng không? Ai gia quả thực rất thích đứa trẻ như con."

"Sau này lúc nào nhàn rỗi, năng vào cung bầu bạn với thân già này."

18

Kinh thành gần đây nổ ra một sự kiện chấn động. Dư luận xôn xao bàn tán.

Thái hậu vốn quanh năm an cư nơi thâm cung, đột ngột sắc phong tiểu nữ nhi nhà Kiến Nam Hầu làm Từ An Quận chúa.

Đáng kinh ngạc hơn, Thái hậu vậy mà lại ban Vĩnh Lạc phủ cho nàng làm phủ đệ.

Phải biết rằng, Vĩnh Lạc phủ là phủ đệ do đích thân Thái hậu cho xây dựng dành riêng cho ái nữ Quỳnh Ngọc Công chúa.

Khuôn viên rộng lớn, kiến trúc vô cùng tinh xảo tráng lệ.

Vì quá đắc sủng, Quỳnh Ngọc Công chúa là người duy nhất chưa đầy mười tuổi đã sở hữu Công chúa phủ cho riêng mình.

Đáng tiếc ngài ấy còn chưa kịp dọn vào, đã bạo bệnh qua đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng Vĩnh Lạc phủ cũng chưa từng ban cho bất kỳ vị Công chúa nào khác, vẫn luôn được bảo quản vô cùng cẩn mật.

Có ai ngờ được, mối phú quý ngập trời này lại bất thình lình rơi trúng đầu ta chứ.

"Tiểu thư, người phát đạt rồi!"

Mãi cho đến lúc hồi phủ, Lê Hương vẫn không giấu nổi sự kích động.

"Yên tâm đi, chỉ cần tiểu thư nhà muội có một ngụm canh húp, ắt sẽ có một miếng thịt cho muội ăn."

Thực ra ta cũng không ngờ đến.

Lúc ấy ta chỉ bộc bạch với ngài rằng, người nhà thiên vị dưỡng nữ không chung dòng m.á.u, muốn cưỡng ép ta xuất giá.

Xin ngài cho ta vào cung, hầu hạ b.út nghiên bên cạnh ngài, lánh nạn một thời gian.

Vốn dĩ ta chỉ định xin làm một chức nữ quan bên cạnh ngài, được ngài che chở, gã phụ thân hờ kia cũng không dám khinh suất vọng động.

Ai ngờ ngài vung tay ban thẳng cho ta một tòa phủ đệ, để ta danh chính ngôn thuận dọn ra ngoài.

"Hối thúc bọn họ dọn dẹp nhanh tay lên, cái chốn ô trọc này, ta một khắc cũng không muốn nán lại thêm nữa."

19

Đối phó xong gã phụ thân phiền não, trên đường về lại đụng mặt người tỷ tỷ chướng mắt.

"Muội muội quả thật khiến ta quá đỗi ngạc nhiên, không ngờ muội lại bám được cành cao Thái hậu, thủ đoạn thật lợi hại." Du Lâm Dao nhìn chằm chằm ta, thần sắc khó dò.

"Đúng đúng đúng, ta lợi hại lắm đấy, sợ rồi sao, sợ rồi thì ngoan ngoãn tránh ra đừng có cản đường."

"Ngươi cũng đừng đắc ý quá sớm! Ta nhắc nhở ngươi một câu, quan hệ giữa Thái hậu và Hoàng thượng vốn không tốt đẹp gì, ngươi cẩn thận trèo cao ngã đau!"

"Đa tạ đa tạ, tỷ đúng là người tốt bụng lương thiện." Ta tiếp tục cười híp mắt.

Nàng ta như thể vung nắm đ.ấ.m vào đống bông.

Không nhận được phản ứng như mong đợi, Du Lâm Dao tức tối buông lời độc địa: "Đợi ta ngồi lên vị trí Thái t.ử phi, sau này, hừ! Ngươi cứ chống mắt lên mà xem." Tiếp đó phất tay áo rời đi.

Cuối cùng cũng đi rồi.

Thế giới lại thanh tịnh.

Ta bước về tiểu viện của mình, đồ đạc hẳn là đã thu dọn hòm hòm rồi.

"Phu nhân đến rồi." Lê Hương liếc nhìn vào trong phòng, lên tiếng nhắc nhở.

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Kẻ phải đến rốt cuộc cũng đến.

Mẫu thân ngồi bên bàn sắc mặt khó coi: "Con muốn dọn đi? Hầu phủ có chỗ nào bạc đãi con sao?"

"Không có gì, chỉ là Vĩnh Lạc phủ cách hoàng cung gần hơn, tiện cho việc thỉnh an Thái hậu." Ta không ngồi xuống, chỉ đứng nghịch cành hoa cắm trong bình trên án kỷ.

"Là vì Lâm Dao đúng không? Con cảm thấy ta thiên vị, cho nên mới một mực đòi đi?"

"Người cảm thấy mình không thiên vị sao?"

Bà há miệng toan phân trần.

Ta bước đến trước bàn trang điểm, cầm lấy một cây trâm cài, nhẹ giọng cắt ngang lời bà: "Cây trâm này con rất thích, nhưng có một cây tương tự con còn thích hơn nhiều, con đã mang cây trâm con thích nhất tặng cho người rồi."