Sắc mặt bà bắt đầu trắng bệch.
"Mẫu thân, người nói cho con biết đi, hiện giờ nó đang ở đâu?"
Bà lặng thinh một hồi lâu không lên tiếng, "Con đều biết cả rồi đúng không?"
Ta không đáp lời.
"Nhưng nó là tỷ tỷ ruột thịt của con mà, nó từ nhỏ đã xui xẻo, chịu biết bao cay đắng."
"Ta và phụ thân con đã nghe ngóng rồi, con ở Chúc gia từ nhỏ vận khí đã cực tốt, ông ấy nói chia sẻ một chút cho Lâm Dao cũng không sao. Con xem, con ngoại trừ ốm vặt một trận, chẳng phải vẫn bình yên vô sự sao?"
Lời bà thốt ra nghe sao mà cảm động tâm can, sao mà hợp tình hợp lý, tựa như bà là người mẹ vĩ đại nhất thế gian vậy.
Không khống chế nổi, trái tim ta lại nhói lên một nhịp.
Cũng chỉ một nhịp mà thôi.
"Không sai."
"Thế nhưng, đó là đồ của con, muốn cho ai, phải do chính bản thân con quyết định."
"Hơn nữa." Ta cười nhạo: "Cái gì mà tỷ tỷ ruột thịt, chuyện nàng ta và con không có nửa điểm quan hệ, không phải người là kẻ rõ nhất hay sao?"
"À đúng rồi." Ta làm bộ như sực nhớ ra điều gì: "Phụ thân lại cho rằng có quan hệ đấy, dẫu sao, năm xưa cũng chính tay ông ấy bế đứa nghiệt chủng do ngoại thất sinh ra đặt vào vòng tay người, rồi nhẫn tâm vứt bỏ con đi mà."
Bà hóa đá tại chỗ.
"Con nghe nói Đích nữ Thôi Nhị của Quốc công phủ năm xưa, cũng là một tồn tại kinh tài tuyệt diễm, danh chấn kinh thành."
Ta tỉ mỉ đ.á.n.h giá bà, vẫn lờ mờ nhận ra phong hoa thuở nào: "Thôi Từ Duẫn, hãy mở cái đầu đang bị hậu viện vuông vức này giam cầm ra, tự mình đi tra xét rõ ràng đi."
Không phải Thôi Nhị, không phải Thôi thị, là Thôi Từ Duẫn.
Là chính bản thân bà.
Bà thất thần lảo đảo bước ra khỏi cửa phòng ta.
Không kiềm chế được bản thân, lại buông ra nhiều lời đến vậy.
Thật không giống ta chút nào.
Ta tự rót cho mình một chén trà.
Nhấp một ngụm.
Chậc.
Lạnh ngắt rồi.
20
Lúc huynh trưởng khí thế hùng hổ xông vào Vĩnh Lạc phủ, ta đang cùng Hàn Du tranh luận xem cuốn sách nào thích hợp cho hài t.ử vỡ lòng hơn.
Thấy cảnh này, Hàn Du hiểu ý chừa lại không gian riêng tư cho hai người chúng ta.
"Cái túi gấm đó muội không phải làm cho ta sao!?"
Vừa trải qua chín ngày sáu đêm thi Hội, sắc mặt hắn tiều tụy, quầng mắt thâm đen.
Ô hô, bị hắn nhìn thấy rồi.
"Ta đâu có nói là làm cho huynh, là do huynh tự mình đa tình." Đó rành rành là màu xanh hồ thủy Đại ca ca ưng ý nhất, tấm vải còn được ta ngâm qua nước t.h.u.ố.c xua trùng vô số bận, đương lúc giữa hạ, dùng đuổi muỗi là tuyệt diệu nhất.
"Hắn chẳng qua chỉ chung sống với muội một khoảng thời gian, ta mới là ca ca ruột thịt chung dòng m.á.u với muội!"
Nhìn ra được hắn thấy túi gấm của Đại ca ca thì đố kỵ muốn điên rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta và Đại ca ca từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm tự nhiên sâu đậm hơn chút."
"Đại ca ca không chịu được nắng nóng, ta tất nhiên phải quan tâm chăm sóc nhiều hơn." Ta đem lời hắn từng nói trả lại nguyên vẹn.
"Muội..." Hắn "muội" nửa ngày trời, mặt nghẹn đỏ lựng, cũng không thốt ra được lời nào phản bác.
Ta vội vàng sai người tống tiễn hắn về phủ.
Đùa chắc, thi cử vừa xong mà tức hộc m.á.u xỉu ngay tại chỗ ta, thì chuỗi ngày thanh tịnh của ta coi như vứt xó.
"Chậc chậc chậc." Hàn Du đúng lúc thò mặt ra, làm bộ làm tịch dùng giọng điệu thâm trầm.
"Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Con người á, luôn nghiêm khắc với kẻ khác, nhưng lại khoan dung với chính mình."
Ta nhào đến cù lét nàng.
"Oa! Tỷ tỷ tỷ thật có văn hóa, ta thích c.h.ế.t đi được~"
21
Một tháng sau, thi Hội yết bảng.
Đại ca ca không ngoài dự liệu, đỗ đầu Hội nguyên.
Phụ mẫu trong nhà đều vui mừng khôn xiết.
23
Lại một tháng trôi qua.
Điện thí yết bảng.
Đại ca ca danh xứng với thực, đoạt ngôi Trạng nguyên.
Phút chốc danh tiếng vang dội, hào quang rực rỡ không ai sánh bằng.
Cùng lúc đó, ta đang ngồi trong cung Thái hậu, hầu ngài nếm thử món d.ư.ợ.c thiện mới làm.
"Nghe nói Tân khoa Trạng nguyên, là Đại ca của con ở Chúc gia?" Thái hậu húp vài muỗng, thuận miệng hàn huyên cùng ta.
Ta khẽ vâng một tiếng.
"Quả là tiền đồ rộng mở, trước kia con từng bảo cả nhà họ đối đãi với con rất tốt, nay, con cũng coi như có chỗ dựa vững chắc rồi."
Ngài biết rõ ta ở Hầu phủ vốn không được coi trọng.
"Đó là do Đại ca ca vận khí tốt, cũng là nhờ hồng phúc của ngài, Xuân Nhi được ngài che chở mới có thể bình an đi đến ngày hôm nay."
Ngài mỉm cười: "Chỉ là, thế cục trong triều hiện tại rối ren, thân thể Hoàng đế ngày một sa sút, Thái t.ử lại..."
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Ngài không nói toạc ra, nhưng ta hiểu ý tứ trong đó.
Đương kim Hoàng thượng bất quá mới ngoài tứ tuần, thân thể đã suy kiệt từng ngày.
Xâu chuỗi lại lời nghe được ở kiếp trước, chuyện này e rằng không thoát khỏi can hệ với gã phụ thân hờ kia và cả Thái t.ử nữa.
Hoàng thượng không phải do Thái hậu thân sinh, Thái hậu cũng chỉ lớn hơn Hoàng thượng vỏn vẹn mười tuổi.
Ngài là do Tiên Hoàng hậu hạ sinh, còn Thái hậu là Kế hậu.
Giữa họ không có quan hệ huyết thống, xảy ra xung đột lợi ích, âu cũng là lẽ thường tình.
"Nhắc nhở Đại ca của con, mở to mắt ra mà nhìn cho rõ."
Ngài nói đủ thì dừng.
"Xuân Nhi hiểu rồi, đa tạ Thái hậu chỉ điểm."
"Mẫu thân, người nói cho con biết đi, hiện giờ nó đang ở đâu?"
Bà lặng thinh một hồi lâu không lên tiếng, "Con đều biết cả rồi đúng không?"
Ta không đáp lời.
"Nhưng nó là tỷ tỷ ruột thịt của con mà, nó từ nhỏ đã xui xẻo, chịu biết bao cay đắng."
"Ta và phụ thân con đã nghe ngóng rồi, con ở Chúc gia từ nhỏ vận khí đã cực tốt, ông ấy nói chia sẻ một chút cho Lâm Dao cũng không sao. Con xem, con ngoại trừ ốm vặt một trận, chẳng phải vẫn bình yên vô sự sao?"
Lời bà thốt ra nghe sao mà cảm động tâm can, sao mà hợp tình hợp lý, tựa như bà là người mẹ vĩ đại nhất thế gian vậy.
Không khống chế nổi, trái tim ta lại nhói lên một nhịp.
Cũng chỉ một nhịp mà thôi.
"Không sai."
"Thế nhưng, đó là đồ của con, muốn cho ai, phải do chính bản thân con quyết định."
"Hơn nữa." Ta cười nhạo: "Cái gì mà tỷ tỷ ruột thịt, chuyện nàng ta và con không có nửa điểm quan hệ, không phải người là kẻ rõ nhất hay sao?"
"À đúng rồi." Ta làm bộ như sực nhớ ra điều gì: "Phụ thân lại cho rằng có quan hệ đấy, dẫu sao, năm xưa cũng chính tay ông ấy bế đứa nghiệt chủng do ngoại thất sinh ra đặt vào vòng tay người, rồi nhẫn tâm vứt bỏ con đi mà."
Bà hóa đá tại chỗ.
"Con nghe nói Đích nữ Thôi Nhị của Quốc công phủ năm xưa, cũng là một tồn tại kinh tài tuyệt diễm, danh chấn kinh thành."
Ta tỉ mỉ đ.á.n.h giá bà, vẫn lờ mờ nhận ra phong hoa thuở nào: "Thôi Từ Duẫn, hãy mở cái đầu đang bị hậu viện vuông vức này giam cầm ra, tự mình đi tra xét rõ ràng đi."
Không phải Thôi Nhị, không phải Thôi thị, là Thôi Từ Duẫn.
Là chính bản thân bà.
Bà thất thần lảo đảo bước ra khỏi cửa phòng ta.
Không kiềm chế được bản thân, lại buông ra nhiều lời đến vậy.
Thật không giống ta chút nào.
Ta tự rót cho mình một chén trà.
Nhấp một ngụm.
Chậc.
Lạnh ngắt rồi.
20
Lúc huynh trưởng khí thế hùng hổ xông vào Vĩnh Lạc phủ, ta đang cùng Hàn Du tranh luận xem cuốn sách nào thích hợp cho hài t.ử vỡ lòng hơn.
Thấy cảnh này, Hàn Du hiểu ý chừa lại không gian riêng tư cho hai người chúng ta.
"Cái túi gấm đó muội không phải làm cho ta sao!?"
Vừa trải qua chín ngày sáu đêm thi Hội, sắc mặt hắn tiều tụy, quầng mắt thâm đen.
Ô hô, bị hắn nhìn thấy rồi.
"Ta đâu có nói là làm cho huynh, là do huynh tự mình đa tình." Đó rành rành là màu xanh hồ thủy Đại ca ca ưng ý nhất, tấm vải còn được ta ngâm qua nước t.h.u.ố.c xua trùng vô số bận, đương lúc giữa hạ, dùng đuổi muỗi là tuyệt diệu nhất.
"Hắn chẳng qua chỉ chung sống với muội một khoảng thời gian, ta mới là ca ca ruột thịt chung dòng m.á.u với muội!"
Nhìn ra được hắn thấy túi gấm của Đại ca ca thì đố kỵ muốn điên rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ta và Đại ca ca từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm tự nhiên sâu đậm hơn chút."
"Đại ca ca không chịu được nắng nóng, ta tất nhiên phải quan tâm chăm sóc nhiều hơn." Ta đem lời hắn từng nói trả lại nguyên vẹn.
"Muội..." Hắn "muội" nửa ngày trời, mặt nghẹn đỏ lựng, cũng không thốt ra được lời nào phản bác.
Ta vội vàng sai người tống tiễn hắn về phủ.
Đùa chắc, thi cử vừa xong mà tức hộc m.á.u xỉu ngay tại chỗ ta, thì chuỗi ngày thanh tịnh của ta coi như vứt xó.
"Chậc chậc chậc." Hàn Du đúng lúc thò mặt ra, làm bộ làm tịch dùng giọng điệu thâm trầm.
"Gieo nhân nào, gặt quả nấy. Con người á, luôn nghiêm khắc với kẻ khác, nhưng lại khoan dung với chính mình."
Ta nhào đến cù lét nàng.
"Oa! Tỷ tỷ tỷ thật có văn hóa, ta thích c.h.ế.t đi được~"
21
Một tháng sau, thi Hội yết bảng.
Đại ca ca không ngoài dự liệu, đỗ đầu Hội nguyên.
Phụ mẫu trong nhà đều vui mừng khôn xiết.
23
Lại một tháng trôi qua.
Điện thí yết bảng.
Đại ca ca danh xứng với thực, đoạt ngôi Trạng nguyên.
Phút chốc danh tiếng vang dội, hào quang rực rỡ không ai sánh bằng.
Cùng lúc đó, ta đang ngồi trong cung Thái hậu, hầu ngài nếm thử món d.ư.ợ.c thiện mới làm.
"Nghe nói Tân khoa Trạng nguyên, là Đại ca của con ở Chúc gia?" Thái hậu húp vài muỗng, thuận miệng hàn huyên cùng ta.
Ta khẽ vâng một tiếng.
"Quả là tiền đồ rộng mở, trước kia con từng bảo cả nhà họ đối đãi với con rất tốt, nay, con cũng coi như có chỗ dựa vững chắc rồi."
Ngài biết rõ ta ở Hầu phủ vốn không được coi trọng.
"Đó là do Đại ca ca vận khí tốt, cũng là nhờ hồng phúc của ngài, Xuân Nhi được ngài che chở mới có thể bình an đi đến ngày hôm nay."
Ngài mỉm cười: "Chỉ là, thế cục trong triều hiện tại rối ren, thân thể Hoàng đế ngày một sa sút, Thái t.ử lại..."
Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ! Ngài không nói toạc ra, nhưng ta hiểu ý tứ trong đó.
Đương kim Hoàng thượng bất quá mới ngoài tứ tuần, thân thể đã suy kiệt từng ngày.
Xâu chuỗi lại lời nghe được ở kiếp trước, chuyện này e rằng không thoát khỏi can hệ với gã phụ thân hờ kia và cả Thái t.ử nữa.
Hoàng thượng không phải do Thái hậu thân sinh, Thái hậu cũng chỉ lớn hơn Hoàng thượng vỏn vẹn mười tuổi.
Ngài là do Tiên Hoàng hậu hạ sinh, còn Thái hậu là Kế hậu.
Giữa họ không có quan hệ huyết thống, xảy ra xung đột lợi ích, âu cũng là lẽ thường tình.
"Nhắc nhở Đại ca của con, mở to mắt ra mà nhìn cho rõ."
Ngài nói đủ thì dừng.
"Xuân Nhi hiểu rồi, đa tạ Thái hậu chỉ điểm."