Ta vẫn luôn hoài nghi cái c.h.ế.t của ta ở kiếp trước, tuyệt đối không thoát khỏi can hệ với gã phụ thân hờ kia.

Lúc ấy ta vừa trở mặt với Tống Duẫn, Du Lâm Dao cũng chạy về cáo trạng nói ta động thủ đ.á.n.h người.

Phụ mẫu đều mắng ta hành xử thô lỗ, vô giáo dưỡng.

Ngoài mặt ta tỏ vẻ không bận tâm, nhưng đêm đến lại tủi thân không sao chợp mắt.

Bèn trở dậy ra ngoài, lúc đi dạo trong hoa viên chợt nghe thấy tiếng người trò chuyện.

Ta theo bản năng trốn đi, rất nhanh nhận ra đó là gã phụ thân hờ của ta cùng một kẻ xa lạ.

"Hầu gia, kẻ đó vô cùng giảo hoạt, may sao mấy hôm trước say rượu để lộ sơ hở, đã xử lý sạch sẽ rồi."

"Làm tốt lắm, cuối cùng cũng có thể kê cao gối ngủ, sẽ không còn ai nghi ngờ thân phận của Lâm Dao nữa, nó vĩnh viễn là đứa nữ nhi ta thương yêu nhất."

"Đại tiểu thư đương nhiên thân phận tôn quý, chỉ tiếc cho Dao phu nhân, bạc mệnh đi sớm..."

Phụ thân trầm mặc một lát.

Du Lâm Dao là nghiệt chủng do phụ thân và nữ nhân khác sinh ra?!

Team Phong Sương Minh Nguyệt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Ta bụm c.h.ặ.t miệng, đầu óc ong ong, thở mạnh cũng không dám.

"Không nhắc đến chuyện này nữa. Bên phía Điện hạ có tin tức gì chưa?"

"Điện hạ nhắn Hầu gia hãy an tâm chớ vội, t.h.u.ố.c dành cho vị kia, cứ tiếp tục âm thầm tiến hành. Điện hạ xin Hầu gia yên lòng, việc bắt tay cùng Thừa tướng chỉ là kế sách tạm thời, đợi đến khi thâu tóm toàn bộ thế lực của Thừa tướng, ngôi vị Quốc trượng, ắt thuộc về Hầu gia ngài."

...

Âm thanh trò chuyện rời đi rất lâu sau, ta mới dám rón rén lẻn về viện.

Ta vừa nghe được chuyện gì thế này? Chuyện này mà bị phát giác, ta chắc chắn phải c.h.ế.t không thể nghi ngờ.

Ta không dám hé răng với bất kỳ ai, tâm tư rối bời.

Mấy ngày sau đó, ta đều an phận ở lì trong viện.

Mãi đến vài hôm sau Tam ca ca gửi thư hẹn gặp, ta mới dám ló mặt ra ngoài.

Ngờ đâu còn chưa kịp gặp mặt, đã bị kẻ nào đó siết cổ từ phía sau trong một con hẻm nhỏ, sống sờ sờ bị siết đến c.h.ế.t.

Kiếp trước ta chưa từng đắc tội với kẻ thù nào, người có thể ra tay đoạt mạng ta, ngoại trừ việc bị phát hiện vào đêm hôm đó, ta không nghĩ ra khả năng nào khác.

17

Chớp mắt ngày tháng đã cận kề.

Không ngờ Thái hậu còn chưa kịp cứu, ta lại chạm mặt một nhân vật nằm ngoài dự kiến.

"Kẻ này không biết Nữ Nhi Túy hậu vị rất mạnh, nốc cạn cả một vò, giờ thì say khướt rồi." Tam ca ca nhíu mày nói với ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nam nhân y phục rách rưới, gục mặt trên bàn ngủ say như c.h.ế.t, nụ cười đọng nơi khóe miệng chứng tỏ hắn đang chìm trong mộng đẹp.

"Ngủ ở đây trông cũng khó coi, gọi hắn dậy đuổi đi thôi."

Giờ này t.ửu lâu chưa có khách, nhưng lát nữa người sẽ đông dần.

Tam ca ca gật đầu, lay mạnh hắn mấy cái, hắn mới mơ màng mở hé mắt.

Nhìn thấy ta, mắt hắn bỗng sáng rực lên.

"Ngươi, ta biết ngươi, tiểu thư của, ợ, tiểu thư của Hầu phủ..."

"Hắc hắc, khuê nữ của ta, cũng là thiên kim Đại tiểu thư Hầu phủ, hắc hắc..." Nói đoạn, lại nhắm nghiền mắt ngáy o o.

Ta và Tam ca ca đưa mắt nhìn nhau, trong lòng kinh nghi bất định.

Sau khi dặn dò qua loa với Tam ca ca rằng kẻ này đối với ta có giá trị lợi dụng, Tam ca ca bèn tống cổ hắn ra khỏi t.ửu lâu.

Lại nhân lúc hắn lảo đảo bước vào ngõ hẻm, đ.á.n.h ngất hắn, lén lút giam giữ trong một trạch viện hẻo lánh.

Dưới sự "hỏi han ôn hòa" của Tam ca ca, hắn rốt cuộc cũng cạy miệng:

"Ha ha ha ha... Tên cẩu tặc Du Hạ đó, tráo đổi khuê nữ ruột thịt của mình vứt bỏ ra ngoài, lại xem nữ nhi của ta như trân bảo mà sủng ái, không thiệt, không thiệt!"

Kẻ này tên là Vương Húc, năm xưa sau khi Du Hạ thay lòng đổi dạ phụ bạc Dao phu nhân, hắn đã lén lút qua lại với nàng.

"Chỉ là không ngờ ngươi vẫn còn sống, mạng lớn thật..." Hắn lén liếc nhìn ta, mang theo tia thương hại.

Tam ca ca bước lên dứt khoát bồi cho hắn một cước: "Ăn nói cho cẩn thận."

Vương Húc an phận hơn chút.

"Rõ ràng ta và Hân Dao tình đầu ý hợp, hắn lại chen ngang một cước, nuôi nhốt nàng ấy bên ngoài không danh không phận, không thể lộ sáng, vừa muốn tiểu thư Quốc công phủ lại vừa muốn Hân Dao, làm gì có chuyện tốt như vậy!"

"Ta chỉ đành hạ mình làm gã sai vặt mới có thể gặp mặt Hân Dao, đáng thương cho nàng ấy lúc m.a.n.g t.h.a.i kinh sợ quá độ, sau này sinh khó mà c.h.ế.t... Hắn vậy mà dám diệt khẩu tất thảy mọi người!" Hắn căm phẫn gầm lên.

"May mà ta phản ứng nhanh nhạy, trốn thoát được. Bao năm qua ta sống lay lắt như ch.ó nhà có tang trốn chui trốn nhủi bên ngoài, tất cả đều là tại hắn!"

...

Những chuyện hữu dụng ta đều đã tỏ tường, phần còn lại cũng không cần thiết phải nghe thêm.

Ta nhờ Tam ca ca canh chừng hắn cẩn thận, sau này ắt có việc dùng đến.

Vội vã quay trở lại chùa Hộ Quốc.

Cứu sống Thái hậu đột ngột phát bạo bệnh ở tiểu viện sát vách.

Ngài phát bệnh quá mức bất ngờ, vì là vi hành xuất cung nên hạ nhân mang theo cũng ít.

Chùa Hộ Quốc nằm chốn ngoại ô, đại phu chạy đến cũng phải mất một khoảng thời gian.