Gió Chiều

Chương 6

Thật ra tôi có rất nhiều lời muốn nói với bà.

Nhưng vừa mở miệng lại nghẹn nơi đầu lưỡi.

Cuối cùng chỉ lắp bắp nói ra một câu mơ hồ.

“Cảm ơn dì.”

“Con… nhất định… nhất định sẽ báo đáp dì.”

Người bên kia cười dịu dàng.

Bà nói giữa dì với con còn khách sáo gì nữa.

Dì vẫn còn chút tiền tiết kiệm, để dành cho con dùng.



Nhiều năm sau khi nhìn lại quãng thời gian này.

Tôi mới phát hiện.

Rất nhiều thay đổi lớn trong cuộc đời…

Đều bắt đầu từ những chuyện nhỏ tích tụ lại.

Lúc đó tôi không nghĩ được nhiều như vậy.

Chỉ tiếp tục bước về phía trước.

Mơ hồ, bối rối.

Nhưng trong lòng vẫn âm ỉ một chút mong đợi vừa nảy mầm.

Chiều hôm ấy khi mặt trời lặn xuống thế gian.

Tôi đến văn phòng cố vấn.

Nộp đơn đăng ký chương trình du học.

Cũng nói với vài người bạn thân về kế hoạch ra nước ngoài của mình.

Đa số đều chúc mừng.

“Thuật Thuật, cuối cùng cậu cũng nghĩ thông rồi.”

Trong quán nướng buổi tối, bạn cùng phòng ôm vai tôi.

“Đoàn Triết không đáng chút nào, đúng không…”

“Chẳng qua chỉ đẹp trai chút thôi, không hiểu sao cậu theo đuổi lâu vậy…”

“Cậu như vậy, có tương lai rộng mở, tốt biết bao…”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3



Sau khi trả tiền xong.

Tôi đỡ bạn cùng phòng say khướt về ký túc xá.

Khi lấy chìa khóa mở cửa.

Móc khóa rơi ra lắc lư trong không trung.

Một con khủng long vải hơi bẩn.

Dưới ánh trăng nhìn tôi đáng thương.



Dĩ nhiên là bẩn rồi.

Tôi kéo cái đuôi của nó.

Dù sao khi nó đến tay tôi.

Năm đó tôi mới mười tuổi.

13

Tôi nghĩ ảnh hưởng duy nhất không quá tệ của việc bố mẹ qua đời khi tôi chín tuổi là —

Xem phim bi đến đâu tôi cũng không khóc nữa.

Vì tôi luôn cảm thấy.

Nhân vật chính của họ…

Cũng không t.h.ả.m bằng tôi.

Bố mẹ tôi hình như là bỏ trốn cùng nhau.

Cắt đứt hoàn toàn quan hệ với họ hàng.

Điều đó có nghĩa là sau khi họ qua đời.

Trên thế giới này tôi không còn một người thân nào nữa.

Nơi tôi sẽ sống trở thành một vấn đề khó xử.

Nhưng thật ra cũng không khó lắm.

Vì trong một vụ án lớn như vậy.

Một cô bé không nhà không cửa…

Cũng chẳng quan trọng đến thế.

Tôi cứ thế bị đẩy đi khắp nơi.

Ôm hũ tro cốt của bố mẹ.

Nhưng thậm chí không có chỗ ngủ.

Nhà bị niêm phong bằng băng vàng.

Giống như một tòa nhà cô độc.

Tôi không hiểu gì cả.

Cũng không dám hỏi người lớn.

Cho đến khi có một bàn tay ấm áp chạm vào trán tôi.

“Tội nghiệp quá… con tên Lâm Thuật Thuật phải không?”

“Sau này con có muốn sống cùng gia đình cô không?”

Đó là mẹ của Đoàn Triết.

Bà là giáo viên tiểu học trong thị trấn này.

Thật ra tôi vốn sợ người lớn.

Nên khi bà chạm vào tôi, phản ứng đầu tiên của tôi là lập tức lùi lại.

Sau đó khóe mắt tôi nhìn thấy đứa trẻ đứng sau bà.

Đoàn Triết.

Theo lời mẹ cậu ấy, khi đó Đoàn Triết đang ở cái tuổi “chó cũng ghét”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng đối với tôi lúc đó.

Dù cậu không nhìn tôi.

Cậu vẫn là tia sáng duy nhất trong thế giới đen tối của tôi.

Vì vậy tôi chuyển đến sống ở nhà Đoàn Triết.

Trong một khoảng thời gian rất dài.

Chỉ khi đi theo cậu.

Nhìn cậu.

Nắm tay cậu.

Tôi mới không còn cảm thấy sợ hãi.

Nhưng ở độ tuổi mười mấy.

Nhận thức về quan hệ khác giới vừa mới nảy mầm.

Chỉ cần dính dáng một chút với con trai.

Cũng sẽ bị bọn trẻ trêu chọc.

Vì thế mỗi lần tôi tìm Đoàn Triết.

Những người bạn của cậu đều cười cợt trêu chọc.

“Ôi Đoàn Triết! Vợ nhỏ của mày đến tìm kìa!”

“Đoàn Triết, sao mày không nắm tay vợ mày nữa?”

“Ở bên nhau! Ở bên nhau! Ở bên nhau!”

Giữa tiếng cười càng lúc càng lớn.

Đoàn Triết thường sẽ hất mạnh tay tôi ra khi tôi muốn nắm tay cậu.

“Cậu có thể đừng bám theo tôi nữa không!”

“Cậu thật sự rất đáng ghét! Biết không!”

Những lời như vậy.

Đoàn Triết đã nói với tôi suốt hơn mười năm.



Nhưng tôi sợ.

Đó gần như là nỗi sợ đến từ bản năng sinh lý.

Khiến tôi chỉ muốn tìm đến ánh sáng duy nhất đã cứu mình.

Máu từ bụng bố trào ra.

Ánh mắt của mẹ trước khi tắt thở.

Chỉ cần nhắm mắt là ác mộng kéo đến.

Chỉ khi ở cạnh Đoàn Triết.

Tôi mới có thể mượn chút ánh sáng của mặt trời duy nhất ấy để bình tĩnh lại.

Có một đêm.

Tôi sợ đến mức không ngủ được.

Cảm giác như cả người sắp bị bóng tối đặc quánh nuốt chửng.

Tôi lén lẻn vào phòng Đoàn Triết.

Leo lên giường cậu.

Cuộn người nằm cạnh cậu.

Như vậy tôi sẽ không bị bóng đen đuổi theo.

Như vậy trong mơ tên đàn ông kia sẽ không tiếp tục cởi quần áo tôi nữa.

Bởi vì Đoàn Triết sẽ nhảy lên từ phía sau tôi.

Dùng viên gạch đập ngất hắn.

Nhưng Đoàn Triết tỉnh dậy vì khát nước giữa đêm và phát hiện ra tôi.

Dưới ánh trăng trắng bạc.

Tôi thấy cậu nhìn tôi gần như hoảng hốt.

Lúc đó Đoàn Triết mười ba tuổi.

Tôi mười một.

Tôi ngơ ngác nhìn cậu.

Không hiểu vì sao dưới tấm chăn, bụng cậu lại nhô lên một cục.

Sau đó tôi bị Đoàn Triết đuổi xuống giường.

“Cút.”

Cậu gần như gằn giọng nói câu đó.

Tôi đã quen bị cậu đuổi đi.

Nhưng tối đó tôi quá sợ.

Tôi nắm c.h.ặ.t cánh tay cậu.

Nước mắt rơi xuống sàn.

“Cậu… cậu khóc gì?”

Cậu không hiểu chuyện.

Vừa đẩy tôi ra ngoài vừa nói.

Tôi nắm c.h.ặ.t cánh cửa.

“Tôi… tôi sợ…”

Tôi sợ bóng tối.

Sợ có người lẻn vào phòng.

Sợ con d.a.o đó sẽ đ.â.m vào bụng tôi.

Và người duy nhất có thể cứu tôi…

Chỉ có Đoàn Triết.

Tôi nghe cậu thở dài.

Sau đó cậu ngồi xổm xuống.

Lục lọi trong đống đồ lộn xộn cạnh bàn học.