Gió Chiều

Chương 5

Tên của anh.

Nhịp tim tôi lập tức tăng vọt như bị hàng vạn con ngựa kéo lên.

“Lâm Thuật Thuật.”

“Cậu thích ăn b.ún khoai tây ở cửa sổ số 11 của căn tin không?”



Câu hỏi này tôi phải trả lời thế nào đây.

Không thể nói không thích.

Lỡ anh muốn rủ tôi đi ăn thì sao.

Nhưng nếu nói thích… có phải sẽ giống như tôi rất không có lập trường không…

Ngón tay dừng trên khung nhập năm phút.

Cuối cùng lơ đãng một cái…

Tôi gửi luôn chữ “Thích” vốn chưa định gửi.

Anh trả lời ngay lập tức.

“Trùng hợp thật, tôi cũng khá thích ăn.”



Sau đó.

Không có sau đó nữa.

Giáo viên trên bục giảng nói hăng say.

Còn tôi nhìn màn hình điện thoại mà tâm trí bay đi tận tám vạn dặm.

Tại sao anh không nói nữa? Chẳng lẽ chỉ đơn thuần muốn thảo luận xem b.ún khoai tây ở căn tin có ngon không?

Hay là tôi nên nhân cơ hội này rủ anh đi ăn?

Nhưng như vậy có vẻ tôi thích anh quá…

Ngay lúc tôi còn đang nhìn khung nhập tin ngẩn người.

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng hít thở nhẹ.

“Vậy tối nay cùng đi ăn b.ún khoai tây nhé?”

Tôi quay đầu.

Một khuôn mặt đẹp trai xuất hiện trước mắt.

Tôi lập tức hoảng loạn.

Anh vào từ cửa sau lúc nào rồi lẻn đến cạnh tôi vậy?

Chàng trai bên cạnh chống cằm nhìn tôi cười.

Anh vươn tay rút cây b.út trong tay tôi, rồi chọc nhẹ vào má tôi.

“Nghe giảng cho đàng hoàng.”

“Đừng nhìn điện thoại rồi ngẩn người.”



Một lúc sau, giọng nói lạnh lẽo của anh mang theo chút ý cười vang bên tai tôi.

“Cố ý không trả lời tin nhắn tôi.”

“Câu tôi à?”



Ánh hoàng hôn lướt qua khe cửa sổ lớp học.

Tôi vùi mặt vào cánh tay.

Không biết gương mặt nóng bừng của mình đã bị lộ ra bao lâu rồi.

11

Giờ ăn tối ở căn tin lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt.

Qua làn hơi nóng bốc lên từ bát b.ún khoai tây, tôi lén nhìn người đối diện.

Cho đến khi ánh mắt tôi chạm vào đôi mắt đang cười của anh.

Tôi lập tức quay đầu đi.

“Lâm Thuật Thuật.”

Anh gọi tên tôi, từng chữ rất rõ ràng.

“Cậu có ý định đi trao đổi du học không?”



Tôi không ngờ anh đột nhiên hỏi chuyện này.

“Tôi có làm việc trong hội sinh viên. Danh sách sinh viên đi trao đổi đợt này của trường tôi đã thấy rồi.”

“Tôi biết giáo sư của cậu đã mời cậu vài lần, nhưng cậu đều từ chối.”



Người trước mặt cúi mắt gắp b.ún trong bát.

Thần sắc nhàn nhạt, lời nói cũng vậy.

Cho đến khi tôi nghe thấy một tiếng cười rất khẽ.

Không hiểu sao lại giống như tự giễu.

“Tại sao?”

“Không rời xa được Đoàn Triết à?”

Dường như chuyện gì liên quan đến tôi… cuối cùng cũng sẽ vòng về Đoàn Triết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đoàn Triết… có lẽ cũng là một phần lý do.

Nhưng quan trọng hơn là…

Tôi khuấy bát b.ún trước mặt rồi hơi ngượng ngùng nói.

“Tôi… không có tiền.”

Để mẹ của Đoàn Triết đóng học phí cho tôi đã khiến tôi rất ngại rồi.

Huống chi chi phí du học còn gấp mấy lần.

Điều duy nhất tôi muốn làm là tốt nghiệp cho tốt.

Sau đó kiếm tiền để báo đáp bà.

Vì vậy khi giáo sư tìm tôi, tôi gần như không nghĩ mà từ chối ngay.

Tôi biết cơ hội này có rất nhiều sinh viên muốn tranh.

Bỏ qua thật sự rất đáng tiếc.

Nhưng với tôi, được lựa chọn tùy ý luôn là một thứ xa xỉ.

Chỉ là không biết vì sao.

Việc tôi từ chối vì không có tiền, truyền đi truyền lại…

Lại biến thành tôi từ bỏ cơ hội du học chỉ để ở lại bên Đoàn Triết.

Càng khiến hình tượng tôi — con ch.ó l.i.ế.m Đoàn Triết siêu cấp vô địch — trở nên vững chắc hơn.

Trước đây tôi thật ra không quá để ý người khác nghĩ gì về tôi và Đoàn Triết.

Nhưng bây giờ…

Tôi lại hơi sợ người trước mặt hiểu lầm.

Thật kỳ lạ.

Tại sao suy nghĩ của tôi cứ trở nên kỳ cục mỗi khi ở trước mặt anh.

“Nếu là vấn đề tiền…”

Người đối diện dường như đã ăn xong b.ún trong lúc tôi đang thất thần.

Anh cười nhẹ, nhìn tôi rất thản nhiên.

“Vậy tôi cho cậu thì sao?”



Chi phí du học đâu phải con số nhỏ.

Giống như đang đi trên phố, bỗng có người nhảy ra chặn lại nói:

“Này cô gái, tôi cho cô 50 nghìn tệ được không?”

Huống chi nói thật.

Ngoài việc chơi game với nhau…

Tôi và anh…

“Bách… Bách Dực Chu, cảm ơn ý tốt của anh. Dù thật ra tôi rất muốn tiền của anh…”

“Nhưng chi phí du học quá lớn. Chúng ta mới quen vài ngày, không thể…”

Lúc đó tôi mới nghe rõ.

Người đối diện khẽ cười một tiếng.

Anh ngồi trên ghế, ngửa đầu nhìn tôi.

Cứ thế yên lặng nhìn.

Không biết đang cười cái gì.

“Mới quen vài ngày à…”

Tôi nghe anh nói.

Những lời sau tôi không nghe rõ.

Anh đã đứng dậy trước.

Đưa tay lên…

Có lẽ muốn xoa đầu tôi, nhưng rồi lại buông xuống.

“Thôi vậy, Lâm Thuật Thuật.”

Giọng anh rất thấp.

Trong tiếng ồn ào của căn tin, thậm chí nghe cũng không rõ.

“Nếu có thể khiến cậu rời xa cậu ta.”

“Tôi rất sẵn lòng trả số tiền đó.”

12

Buổi tối, mẹ của Đoàn Triết gọi cho tôi một cuộc điện thoại.

“Thuật Thuật à, con liên tiếp ba năm đạt điểm GPA cao như vậy, chuyện đáng tự hào thế sao không nói với dì?”

“Có cơ hội đi du học là chuyện tốt mà, chi phí con không cần lo.”

“Nhiêu năm nay dì coi con như con gái ruột. Có thể cho con đi học ở nước ngoài, dì cũng thấy vui.”

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Giọng người phụ nữ ở đầu dây dịu dàng hiền hậu.

Bà nói chuyện mãi rồi lại chuyển sang mấy chuyện thường ngày.

Tôi nhìn mặt trời ngoài cửa sổ dần cong xuống chân trời.

Màn đêm xanh thẫm chậm rãi phủ kín bầu trời.

Tay tôi siết c.h.ặ.t điện thoại từng chút một.

“Dì… con…”