Gió Chiều

Chương 7

Cuối cùng tìm ra một con khủng long bẩn bẩn bọc trong túi nilon.

Hình như là quà tặng kèm trong gói snack nào đó mà dì mua.

“Đây.”

Cậu ném con khủng long vào lòng tôi.

“Coi nó như tôi.”

“Nếu sợ thì ôm nó.”

Sau đó.

Cánh cửa đóng sầm lại.



Đoàn Triết không biết.

Đêm hôm đó tôi ôm con khủng long cậu tặng.

Ngủ trước cửa phòng cậu cả đêm.

Móc khóa này.

Tôi đã giặt vô số lần.

Và dùng đến tận bây giờ. 

14

Sau khi sắp xếp cho bạn cùng phòng say khướt ngủ yên.

Tôi ngồi một mình trước bàn, nghịch con khủng long móc khóa đó.

Con khủng long nhe răng cười, không giống Đoàn Triết chút nào.

Đoàn Triết chưa từng cười với tôi.

Mở điện thoại ra, đoạn chat giữa tôi và Đoàn Triết vẫn dừng lại ở buổi sáng, sau khi tôi cúp máy của cậu.

Cậu gửi một tin.

“Cũng có gan đấy.”

Hình như đây là lần đầu tiên cuộc trò chuyện giữa chúng tôi không kết thúc bằng tin nhắn của tôi.

Tôi dùng ngón tay vuốt nhẹ màn hình.

Rồi gọi cho cậu một cuộc điện thoại.

Thật ra tôi cũng chưa nghĩ rõ sẽ nói gì.

Có lẽ muốn nói với cậu rằng tôi đã chấp nhận lời mời du học của giáo sư.

Cũng có lẽ muốn nói rằng tôi nghĩ… mình nên buông xuống, cũng nên học cách rời xa cậu rồi.

Nhưng thật ra tôi còn chưa kịp mở miệng.

Cậu đã cúp máy của tôi.

…Không chút do dự.

Tôi nhìn màn hình rất lâu.

Rồi cất điện thoại đi.

Khi ngẩng đầu lên, ánh bình minh đã xuyên qua bệ cửa sổ chiếu vào phòng.

Tôi nghĩ…

Đã đến lúc tự mình thắp đèn rồi chạy về phía trước.

Tôi không cần mặt trời nữa.

15

Sau đó cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh việc học ngoại ngữ.

Rồi theo sắp xếp của giáo sư để học những khóa chuẩn bị cho chương trình trao đổi.

Cuộc sống đột nhiên trở nên bận rộn.

Hoàng hôn mỗi ngày như bị kéo dài ra.

Khi tôi bị tiếng Đức làm cho choáng váng.

Thì luôn có Bách Dực Chu cùng chịu “tra tấn” với tôi.

Tôi đã rất lâu không đi tìm Đoàn Triết nữa.

Đôi khi đi ngang qua câu lạc bộ bóng rổ còn cảm thấy như một giấc mơ xa.

Tôi vẫn nhớ ngày trước khi lên chuyến bay đến Munich.

Đó là lần đầu tiên sau ba tháng tôi đi tìm Đoàn Triết.

Tôi đứng dưới ký túc xá của cậu chờ.

Bạn cùng phòng của cậu nói cậu đi quán net rồi.

Thế là tôi đứng dưới chiếc đèn đường chớp tắt đó chờ mãi.

Thật ra tôi đang nhìn.

Ở đó có một cô bé rất nhỏ.

Cô bé nói rằng cô bé rất sợ.

Cô bé hỏi tại sao Đoàn Triết đã cứu cô bé trong một khoảnh khắc…

Nhưng lại không muốn cứu cô bé cả đời.

Khoảng lúc trời vừa hửng sáng.

Một vệt trắng nhạt xuất hiện nơi chân trời.

Đoàn Triết và mấy bạn cùng phòng của cậu bước trở về.

“Ơ, kia không phải thanh mai của mày sao.”

Tôi nghe một bạn cùng phòng của cậu nói với giọng trêu chọc.

“Phải nói là mày đỉnh thật đấy anh Đoàn, tụi tao đều tưởng nó đã bỏ mày rồi.”

“Sao mày biết nó nhất định sẽ quay lại tìm mày?”

Chàng trai mang dép lê, tóc hơi rối nhưng vẫn đẹp trai đến kiêu ngạo đi đến trước mặt tôi.

Cậu hỏi rất bình thản.

“Làm gì?”



Cậu đương nhiên không bất ngờ.

Bởi vì tôi luôn quay lại tìm cậu.

Tôi lấy từ trong ba lô ra con khủng long nhỏ đã giặt đến hơi bạc màu.

Rồi lùi lại một bước.

Nghiêm túc nói với cậu.

“Đoàn Triết, tạm biệt.”

Ánh sáng mờ của bình minh vừa vặn rơi vào đôi mắt nhạt màu của cậu.

Trong ánh mắt rối bời của cậu dường như viết bốn chữ.

“Cậu bị điên à?”

“Hả?”

Cậu không hiểu tôi đang làm gì.

Nhưng việc tôi muốn làm đã làm xong rồi.

Tôi vẫy tay với cậu.

Quay người rời đi.

Nếu chậm thêm chút nữa, tôi sẽ lỡ chuyến bay.

Tôi đã trả lại con khủng long cho cậu rồi.

Con khủng long tượng trưng cho cậu.

Vậy nên…

Tôi không cần cậu nữa.

Sau này những cơn ác mộng đầy m.á.u.

Những ký ức sâu như vực thẳm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tôi sẽ tự mình đối mặt.

Chuyến bay đó vừa vặn là chuyến đầu tiên của buổi sáng.

Bách Dực Chu nói rằng.

Điều đó tượng trưng cho cuộc đời tôi.

Cùng tiếng động cơ ầm ầm.

Sẽ hướng đến một điểm đến mới.

16

10:36 — Đoàn Triết

Cậu đi Đức rồi à? 10:37 — Đoàn Triết

Chuyện từ lúc nào? Sao tôi không biết?

10:42 — Đoàn Triết

Cuộc gọi không kết nối

10:57 — Đoàn Triết

Đến nơi gọi lại cho tôi.

19:00 — Đoàn Triết

?

19:07 — Đoàn Triết

Ở bên đó WeChat không nhận được tin nhắn à?

20:01 — Đoàn Triết

Lâm Thuật Thuật.

20:21 — Đoàn Triết

Dùng WeChat một chút sẽ c.h.ế.t à?

22:23 — Lâm Thuật Thuật

Đừng gọi điện cho tôi, phí điện thoại đắt lắm.

22:24 — Đoàn Triết

Cậu đến Munich rồi à? Bên đó thế nào?

22:24 — Đoàn Triết

Cậu học ở Đức mấy năm?

22:25 — Đoàn Triết

Thằng ch.ó Bách Dực Chu đó không ở cạnh cậu chứ?

22:45 — Đoàn Triết

Người đâu rồi?

23:00 — Đoàn Triết



1:15 — Đoàn Triết

Ngủ rồi à?

1:23 — Đoàn Triết

Tin nhắn WeChat gửi ra nước ngoài chậm phải không?

15:30 — Lâm Thuật Thuật

Không, tôi thấy rồi.

15:31 — Đoàn Triết

Thấy rồi sao không trả lời?

Tại sao đi Đức mà không nói tiếng nào?

Bao giờ cậu về?

16:55 — Đoàn Triết

Này, người đâu rồi?

20:56 — Đoàn Triết

Đối phương đã từ chối.

20:66 — Đoàn Triết

???

Lâm Thuật Thuật, cúp máy của tôi?

Được lắm.



Ngày hôm sau

7:02 — Đoàn Triết

Cuộc sống ở Đức quen chưa?

8:30 — Đoàn Triết

[Ảnh]

Bữa sáng.

Cậu ăn gì?

9:45 — Đoàn Triết

Lâm Thuật Thuật, trả lời tôi một câu sẽ c.h.ế.t à?

9:48 — Đoàn Triết

?

13:30 — Đoàn Triết

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

?

14:30 — Đoàn Triết

?

15:29 — Đoàn Triết

?

20:37 — Đoàn Triết

Lâm Thuật Thuật, thà cậu chặn tôi luôn đi.

21:45 — Đoàn Triết

(! Tin nhắn đã gửi nhưng bị từ chối nhận.

Bạn không còn là bạn của người này.)



Điên rồi.

Đó là điều Đoàn Triết nhận ra khi đã uống bảy chai bia và ba ly rượu trắng, nằm gục trên bàn.

Cô đã đi rồi.

Đi Đức làm sinh viên trao đổi.

Đó là chuyện ai cũng biết.

Ngoại trừ cậu.

Chỉ có cậu không biết.

Cậu không hiểu rốt cuộc mình đang như thế nào.

Không hiểu vì sao trong lòng lại hoảng loạn và bất an đến vậy.

Nói cho cùng.

Trong thế giới của cậu chưa từng có lựa chọn Lâm Thuật Thuật sẽ rời đi.

Lần đầu gặp Lâm Thuật Thuật là khi cậu mười một tuổi.