Gió Chiều
Chương 4
Chúng tôi hẹn hôm nay sẽ ra ngoài chơi.
Cậu ấy không phải Chiến Binh Tinh Huy của tôi.
Cậu không phải người lớn.
Cậu không bình tĩnh.
Cậu liều lĩnh, bốc đồng, đầy tức giận.
Nhưng cậu cố hết sức giơ viên gạch trong tay lên.
Đập mạnh vào đầu tên đang cúi trên người tôi.
“Đồ cặn bã… súc sinh… ch.ó c.h.ế.t…”
Đó có lẽ là những lời bẩn thỉu nhất một đứa trẻ biết.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Cậu vừa đập vừa mắng.
Cho đến khi ngoài cửa có tiếng động.
Tôi run lên.
Cậu ném viên gạch đi, nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi.
“Chạy.”
Tôi nghe cậu nói.
Chỉ một chữ.
Ánh hoàng hôn đỏ sẫm ngoài cửa sổ hòa cùng màu m.á.u trong mắt cậu.
Tôi nhìn vào đó.
Rồi bị cậu kéo chạy.
Đó là mặt trời tàn nhẫn nhất tôi từng thấy.
…
Chúng tôi chạy rất lâu.
Băng qua cánh đồng lúa mì.
Qua đường chân trời rộng lớn.
Qua nửa vầng mặt trời đang cháy rực.
Cuối cùng cậu dẫn tôi về nhà mình.
Người lớn biết chuyện lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Ba tên cướp đột nhập vào nhà tôi là tội phạm truy nã đã g.i.ế.c rất nhiều người.
Chú cảnh sát nói với tôi.
Bố mẹ tôi đã qua đời.
Lúc đó tôi ngồi trên bệ cửa sổ nhà Đoàn Triết.
Cậu ngồi cạnh tôi.
Từ khi chạy khỏi nhà tôi, tay chúng tôi chưa từng buông ra.
Lúc ấy tôi chỉ thụ động tiếp nhận từng tin dữ.
Con không còn nhà nữa.
Con không còn bố mẹ nữa.
Sàn nhà toàn là m.á.u.
Con còn quay về được không? Nhưng lòng bàn tay của Đoàn Triết rất ấm.
Vì thế tôi liều mạng nắm lấy cậu.
Từ trước đến giờ vẫn vậy.
Muốn nắm.
Muốn giữ c.h.ặ.t.
Giữ lấy mặt trời duy nhất đã đưa tôi chạy khỏi địa ngục.
Tôi giống như một con ch.ó vô tình nhận chủ.
Chưa từng nghĩ xem cậu có cần hay không.
Cũng chưa từng nghĩ cậu có quan tâm đến việc tôi đã cố c.ắ.n c.h.ặ.t ống quần cậu đến thế nào hay không.
9
“Khóc gì vậy?”
Dòng suy nghĩ của tôi bị kéo trở lại bởi một giọng nam rất trong trẻo.
Ánh sáng lắc lư làm mắt người ta đau nhức.
Tôi chớp mắt, trong tầm nhìn mờ nhòe, một bóng người mặc áo trắng đứng trước mặt tôi.
Áo blouse trắng của khoa y, đứng gần còn ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt.
Giữa những mảng sáng tối đan xen, đó là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn thẳng vào mắt Bách Dực Chu.
Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, chỉ mơ hồ cảm thấy ánh mắt người đàn ông này đặt lên người tôi… sao lại khác đến thế.
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi còn đang khổ sở vì không nhớ nổi tên anh.
Điện thoại trong túi bỗng reo lên.
“Lâm Thuật Thuật, bánh crepe buổi trưa, mang qua cho tôi.”
Giọng của Đoàn Triết.
“Tôi đang ở sân bóng rổ.”
Nghe tôi im lặng hồi lâu, trong lời nói của cậu bắt đầu có chút khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lâm Thuật Thuật.”
“Trả lời đi.”
Đoàn Triết luôn đối xử với tôi như vậy.
Bởi vì thường thì ngay giây tiếp theo sau khi cậu mất kiên nhẫn, tôi đã lon ton chạy đến rồi.
Tôi cúi đầu.
“Nhưng… không phải cậu đã vứt nó đi rồi sao?”
“Cậu lại nhặt lên rồi chứ gì? Tôi thấy rồi.”
“… ”
Vậy là dáng vẻ lúng túng khi tôi cúi xuống nhặt thứ cậu không cần… cậu cũng đã nhìn thấy hết.
“Nhưng…”
Tôi không biết phải nói sao.
Nhưng… tôi cũng sẽ buồn chứ.
Mỗi lần bị cậu chà đạp, cũng là tấm lòng thật của tôi mà…
Chiếc điện thoại trong tay tôi bị người bên cạnh lấy đi.
Khi anh lấy, ngón út tôi vô tình chạm vào ngón trỏ của anh.
Tôi giật mình.
Cảm giác khẽ lướt qua khiến tim tôi bỗng hoảng loạn.
“Đoàn Triết, bánh crepe bị tôi ăn hết rồi, không có phần của cậu đâu, hiểu chưa?”
Tôi không ngờ anh lại nói giúp tôi.
Còn nói dối như vậy.
Giọng anh khi nói điện thoại lạnh hơn một chút.
Lúc đó tôi mới nhận ra, cách anh nói chuyện với tôi và với người khác… thật sự không giống nhau.
Nhưng giây tiếp theo, Đoàn Triết ở đầu dây bên kia đã như t.h.u.ố.c nổ bị châm ngòi.
“Lâm Thuật Thuật??? Đừng nói với tôi là cậu đang ở cùng Bách Dực Chu đấy nhé??!!”
“Thằng khốn Bách Dực Chu đó không đội trời chung với tôi cậu không biết à?”
“Rốt cuộc cậu đứng về phe ai hả?!”
10
Tôi bị quát đến mức phải đưa điện thoại ra xa.
Đang định nói gì đó thì người bên cạnh đã cúp máy trước.
Năm phút sau, Đoàn Triết gửi cho tôi một tin nhắn.
“Lâm Thuật Thuật. Được lắm. Cô giỏi.”
Lần này… tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Người bên cạnh dường như lại rất hài lòng.
Chiếc điện thoại xoay một vòng trong tay anh rồi được trả lại cho tôi.
Khoảnh khắc đưa lại, đầu ngón tay chúng tôi lại chạm vào nhau.
Tôi cũng không biết vì sao trái tim mình lại rung động trong giây đó.
Đầu óc như bị treo máy.
Nhìn người trước mặt mà không nói được lời nào.
Rất lâu sau tôi mới hiểu.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nảy sinh cảm xúc như vậy.
Nó gọi là —
“Tôi… cái đó… tôi tôi tôi tôi… tôi…”
Anh nhướng một bên mày, nhìn tôi rất chăm chú.
Nhưng… anh có thể đừng nhìn tôi nghiêm túc như vậy được không.
Tôi “vụt” một cái đứng bật dậy, kéo ba lô rồi bỏ đi.
Vừa cố sửa lại bước chân lóng ngóng của mình vừa lắp bắp nói lung tung.
“Tôi… tôi còn có tiết học… tôi đi trước đây…”
…
Tôi gần như chạy trốn khỏi hiện trường.
Đến khi ngồi vào lớp học mới cảm thấy mình thật sự mất mặt đến tận nhà.
Trong giờ học, tôi không nghe lọt nổi một chữ nào của giáo viên.
Nằm bò trên bàn, mở Baidu tra:
“Chạm vào tay anh ấy thì đỏ mặt tim đập nhanh là sao?”
“Bị anh ấy nhìn chằm chằm thì hoảng loạn phải làm sao?”
“Không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy thì giải quyết thế nào?”
Trong một đống kết quả, có một câu trả lời được hàng vạn lượt thích đứng đầu.
Cô gái, bạn đang yêu rồi.
…
Đã hiểu.
Tôi dập tắt màn hình điện thoại, nằm úp xuống bàn.
Nhưng c.h.ế.t tiệt là vừa nhắm mắt lại thì khuôn mặt anh lại hiện lên trong đầu.
Điện thoại rung lên.
Cậu ấy không phải Chiến Binh Tinh Huy của tôi.
Cậu không phải người lớn.
Cậu không bình tĩnh.
Cậu liều lĩnh, bốc đồng, đầy tức giận.
Nhưng cậu cố hết sức giơ viên gạch trong tay lên.
Đập mạnh vào đầu tên đang cúi trên người tôi.
“Đồ cặn bã… súc sinh… ch.ó c.h.ế.t…”
Đó có lẽ là những lời bẩn thỉu nhất một đứa trẻ biết.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Cậu vừa đập vừa mắng.
Cho đến khi ngoài cửa có tiếng động.
Tôi run lên.
Cậu ném viên gạch đi, nắm c.h.ặ.t cổ tay tôi.
“Chạy.”
Tôi nghe cậu nói.
Chỉ một chữ.
Ánh hoàng hôn đỏ sẫm ngoài cửa sổ hòa cùng màu m.á.u trong mắt cậu.
Tôi nhìn vào đó.
Rồi bị cậu kéo chạy.
Đó là mặt trời tàn nhẫn nhất tôi từng thấy.
…
Chúng tôi chạy rất lâu.
Băng qua cánh đồng lúa mì.
Qua đường chân trời rộng lớn.
Qua nửa vầng mặt trời đang cháy rực.
Cuối cùng cậu dẫn tôi về nhà mình.
Người lớn biết chuyện lập tức báo cảnh sát.
Cảnh sát đến rất nhanh.
Ba tên cướp đột nhập vào nhà tôi là tội phạm truy nã đã g.i.ế.c rất nhiều người.
Chú cảnh sát nói với tôi.
Bố mẹ tôi đã qua đời.
Lúc đó tôi ngồi trên bệ cửa sổ nhà Đoàn Triết.
Cậu ngồi cạnh tôi.
Từ khi chạy khỏi nhà tôi, tay chúng tôi chưa từng buông ra.
Lúc ấy tôi chỉ thụ động tiếp nhận từng tin dữ.
Con không còn nhà nữa.
Con không còn bố mẹ nữa.
Sàn nhà toàn là m.á.u.
Con còn quay về được không? Nhưng lòng bàn tay của Đoàn Triết rất ấm.
Vì thế tôi liều mạng nắm lấy cậu.
Từ trước đến giờ vẫn vậy.
Muốn nắm.
Muốn giữ c.h.ặ.t.
Giữ lấy mặt trời duy nhất đã đưa tôi chạy khỏi địa ngục.
Tôi giống như một con ch.ó vô tình nhận chủ.
Chưa từng nghĩ xem cậu có cần hay không.
Cũng chưa từng nghĩ cậu có quan tâm đến việc tôi đã cố c.ắ.n c.h.ặ.t ống quần cậu đến thế nào hay không.
9
“Khóc gì vậy?”
Dòng suy nghĩ của tôi bị kéo trở lại bởi một giọng nam rất trong trẻo.
Ánh sáng lắc lư làm mắt người ta đau nhức.
Tôi chớp mắt, trong tầm nhìn mờ nhòe, một bóng người mặc áo trắng đứng trước mặt tôi.
Áo blouse trắng của khoa y, đứng gần còn ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c sát trùng nhàn nhạt.
Giữa những mảng sáng tối đan xen, đó là lần đầu tiên tôi thật sự nhìn thẳng vào mắt Bách Dực Chu.
Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, chỉ mơ hồ cảm thấy ánh mắt người đàn ông này đặt lên người tôi… sao lại khác đến thế.
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi còn đang khổ sở vì không nhớ nổi tên anh.
Điện thoại trong túi bỗng reo lên.
“Lâm Thuật Thuật, bánh crepe buổi trưa, mang qua cho tôi.”
Giọng của Đoàn Triết.
“Tôi đang ở sân bóng rổ.”
Nghe tôi im lặng hồi lâu, trong lời nói của cậu bắt đầu có chút khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Lâm Thuật Thuật.”
“Trả lời đi.”
Đoàn Triết luôn đối xử với tôi như vậy.
Bởi vì thường thì ngay giây tiếp theo sau khi cậu mất kiên nhẫn, tôi đã lon ton chạy đến rồi.
Tôi cúi đầu.
“Nhưng… không phải cậu đã vứt nó đi rồi sao?”
“Cậu lại nhặt lên rồi chứ gì? Tôi thấy rồi.”
“… ”
Vậy là dáng vẻ lúng túng khi tôi cúi xuống nhặt thứ cậu không cần… cậu cũng đã nhìn thấy hết.
“Nhưng…”
Tôi không biết phải nói sao.
Nhưng… tôi cũng sẽ buồn chứ.
Mỗi lần bị cậu chà đạp, cũng là tấm lòng thật của tôi mà…
Chiếc điện thoại trong tay tôi bị người bên cạnh lấy đi.
Khi anh lấy, ngón út tôi vô tình chạm vào ngón trỏ của anh.
Tôi giật mình.
Cảm giác khẽ lướt qua khiến tim tôi bỗng hoảng loạn.
“Đoàn Triết, bánh crepe bị tôi ăn hết rồi, không có phần của cậu đâu, hiểu chưa?”
Tôi không ngờ anh lại nói giúp tôi.
Còn nói dối như vậy.
Giọng anh khi nói điện thoại lạnh hơn một chút.
Lúc đó tôi mới nhận ra, cách anh nói chuyện với tôi và với người khác… thật sự không giống nhau.
Nhưng giây tiếp theo, Đoàn Triết ở đầu dây bên kia đã như t.h.u.ố.c nổ bị châm ngòi.
“Lâm Thuật Thuật??? Đừng nói với tôi là cậu đang ở cùng Bách Dực Chu đấy nhé??!!”
“Thằng khốn Bách Dực Chu đó không đội trời chung với tôi cậu không biết à?”
“Rốt cuộc cậu đứng về phe ai hả?!”
10
Tôi bị quát đến mức phải đưa điện thoại ra xa.
Đang định nói gì đó thì người bên cạnh đã cúp máy trước.
Năm phút sau, Đoàn Triết gửi cho tôi một tin nhắn.
“Lâm Thuật Thuật. Được lắm. Cô giỏi.”
Lần này… tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được.
Người bên cạnh dường như lại rất hài lòng.
Chiếc điện thoại xoay một vòng trong tay anh rồi được trả lại cho tôi.
Khoảnh khắc đưa lại, đầu ngón tay chúng tôi lại chạm vào nhau.
Tôi cũng không biết vì sao trái tim mình lại rung động trong giây đó.
Đầu óc như bị treo máy.
Nhìn người trước mặt mà không nói được lời nào.
Rất lâu sau tôi mới hiểu.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi nảy sinh cảm xúc như vậy.
Nó gọi là —
“Tôi… cái đó… tôi tôi tôi tôi… tôi…”
Anh nhướng một bên mày, nhìn tôi rất chăm chú.
Nhưng… anh có thể đừng nhìn tôi nghiêm túc như vậy được không.
Tôi “vụt” một cái đứng bật dậy, kéo ba lô rồi bỏ đi.
Vừa cố sửa lại bước chân lóng ngóng của mình vừa lắp bắp nói lung tung.
“Tôi… tôi còn có tiết học… tôi đi trước đây…”
…
Tôi gần như chạy trốn khỏi hiện trường.
Đến khi ngồi vào lớp học mới cảm thấy mình thật sự mất mặt đến tận nhà.
Trong giờ học, tôi không nghe lọt nổi một chữ nào của giáo viên.
Nằm bò trên bàn, mở Baidu tra:
“Chạm vào tay anh ấy thì đỏ mặt tim đập nhanh là sao?”
“Bị anh ấy nhìn chằm chằm thì hoảng loạn phải làm sao?”
“Không dám nhìn thẳng vào mắt anh ấy thì giải quyết thế nào?”
Trong một đống kết quả, có một câu trả lời được hàng vạn lượt thích đứng đầu.
Cô gái, bạn đang yêu rồi.
…
Đã hiểu.
Tôi dập tắt màn hình điện thoại, nằm úp xuống bàn.
Nhưng c.h.ế.t tiệt là vừa nhắm mắt lại thì khuôn mặt anh lại hiện lên trong đầu.
Điện thoại rung lên.