Ta mỉm cười gật đầu, Vãn Phù lại nắm lấy tay ta.

"Tỷ tỷ, cảm ơn tỷ."

Khóe mắt nàng hơi đỏ, như chợt nhớ ra điều gì, quay người ôm một hộp trang sức từ bàn trang điểm lại.

Hộp mở ra, bên trong đầy ắp đủ loại trang sức.

Châu ngọc, phỉ thúy, mã não, nhiều không đếm xuể.

"Những thứ này đều cho tỷ." Vãn Phù đẩy hộp đến trước mặt ta.

Ta hiểu ý nàng.

Giữa tỷ muội, đã cùng chịu khổ, thì cũng phải cùng hưởng phú quý.

Chúng ta từng thề như vậy.

Hơn nữa ta biết nàng tâm tư sâu nặng, nếu không nhận, nàng ắt sẽ trằn trọc không yên.

Vì thế ta mỉm cười nhận lấy phần lễ này.

Vãn Phù rất vui, lại ôm ta c.h.ặ.t hơn một chút.

Nhưng đang cười.

Lại thở dài.

"Tối qua bệ hạ đã lật thẻ bài của ta, nhưng không lập tức cho ta thị tẩm, mà nói với ta rất nhiều chuyện. Người rất có văn tài, lời nói đều hay, nhưng quá văn nhã, ta lại không hiểu lắm."

Vãn Phù cúi đầu, trong mắt mang vẻ lo lắng.

"Tỷ tỷ, câu gì mà ‘khúc viện’… ta không hiểu, bệ hạ có giận không?"

"Khúc viện phong hà, trường hạ huân phong phất Vãn Phù?" Ta không khỏi lên tiếng.

Vãn Phù lập tức gật đầu, vô cùng kích động.

"Đúng, bệ hạ nói chính là câu này, nhưng ta không hiểu nghĩa, chỉ hỏi người có mệt không thôi."

Ta không nhịn được bật cười: "Gió chiều thổi hoa phù dung, bệ hạ là đang khen muội dịu dàng lại linh động đó."

Thẩm Sách kiếp trước cũng như vậy, lời lẽ văn nhã, thích dẫn kinh luận điển, thích ngâm đủ loại thơ từ.

Nhưng khi ấy, ta luôn có thể tiếp lời hắn.

Vãn Phù nửa hiểu nửa không , lại phiền não đưa tay gõ nhẹ đầu mình.

"Bệ hạ đối với ta tốt như vậy, ta nhất định phải học thơ từ cho tốt, sau này mới có thể cùng bệ hạ bàn luận thi từ điển cố."

"Ồ?" Ta không khỏi trêu chọc, "Ta từng dạy muội một câu thơ, là điển cố đặt tên cho ta, muội còn nhớ là câu nào không?"

Vãn Phù chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt.

"Tỷ tỷ, ta quên rồi."

Ta thở dài: "*Vân tụ tiêm tiêm, hà thương diễm diễm, muội còn có ấn tượng…"

"Hay cho một câu ‘Vân tụ tiêm tiêm, hà thương diễm diễm’, ngươi là cung nữ của Quan Thư cung sao?"

Ta còn chưa nói xong, Thẩm Sách đã lặng lẽ xuất hiện nơi cửa.

(*Vân tụ tiêm tiêm, hà thương diễm diễm: Tay áo như mây, dáng vẻ thon thả; sắc tựa ráng chiều, rực rỡ lay động.)

06

Trong lòng ta giật thót một cái, vội vàng quỳ rạp xuống đất.

Thẩm Sách sải bước tiến vào nội điện.

Vãn Phù thấy vậy, cười duyên nhào vào lòng hắn.

"Bệ hạ, ngài đến sao không sai người báo trước một tiếng?"

Thẩm Sách dịu giọng: "Vừa hạ triều, nhớ nàng nên đến xem nàng một chút."

Vãn Phù nghe vậy, hai má ửng hồng.

Thẩm Sách lại dời ánh mắt về phía ta.

"Đây là cung nữ của Quan Thư cung sao? Trẫm trước giờ chưa từng thấy ngươi, ngươi tên là gì?"

"Tỷ ấy là tỷ muội của thần thiếp khi còn ở Ỷ Mai viên."

Vãn Phù nhìn ta một cái, nhanh hơn ta một bước mở miệng đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hồng Trần Vô Định

Rồi bắt đầu thay ta cầu ân điển.

"Thần thiếp khi còn ở Ỷ Mai viên, nhờ có tỷ ấy chăm sóc, bệ hạ thưởng cho tỷ ấy được không?"

"Thưởng nàng ấy cái gì?"

Ta vẫn cúi đầu, nhưng vẫn cảm nhận được trên đỉnh đầu có một ánh mắt nóng rực, mang theo dò xét cùng đ.á.n.h giá.

"Thưởng tỷ ấy được sớm xuất cung, được không?"

Thẩm Sách không lập tức đáp ứng.

"Nếu nàng thích cung nữ này, không bằng để nàng ấy ở bên cạnh hầu hạ thân cận, đợi đến hai mươi lăm tuổi, lấy thân phận cung nữ thân cận của phi tần mà xuất cung, chẳng phải tốt hơn sao?"

Trong lòng ta căng thẳng.

Hai mươi lăm tuổi xuất cung thì cũng thôi.

Nhưng nếu ở lại Quan Thư cung, e rằng ngày ngày phải đối mặt với Thẩm Sách.

Ta không muốn, cũng không nguyện ý.

May mà Vãn Phù vẫn kiên trì: "Bệ hạ, tỷ ấy là tỷ muội tốt của thần thiếp, ngài ban cho tỷ ấy một ân điển, để tỷ ấy sớm xuất cung được không?"

Vãn Phù quấn quýt không ngừng làm nũng.

"Thôi được, đều theo ý nàng."

Thẩm Sách cuối cùng cũng gật đầu, lại cười giơ tay khẽ gõ lên mũi nàng.

Vô tình buông một câu: "Tính tình hay làm nũng của nàng, quả thực không giống người có thể viết ra câu đối kia."

Nụ cười nơi khóe môi Vãn Phù chợt cứng lại.

Nàng c.ắ.n môi, rất khó khăn mới nặn ra được một nụ cười.

"Người không thể nhìn tướng mạo mà đoán được."

Thẩm Sách rốt cuộc cũng không nghi ngờ, chỉ đứng dậy nói còn có công vụ cần xử lý.

Trước khi đi, hắn lại dừng bước.

Quay đầu nhìn ta: "Phải rồi, trẫm còn chưa hỏi tên ngươi."

Nhưng lời hắn vừa dứt.

Tô công công vội vã bước đến, dừng bên cạnh Thẩm Sách, giọng tuy nhỏ, nhưng ta vẫn nghe rõ ràng.

"Biên quan có cấp báo, các vị đại thần đều đang chờ thánh giá ở ngự thư phòng."

Nghe vậy, Thẩm Sách lập tức phất tay áo rời đi.

Ta cũng không nhịn được thở phào một hơi.

Chỉ vì câu đối kia — *Vân Tụ bất nhiễm trần thế nhiễu, phù sinh thường đắc tuế thời an.

(*Tay áo như mây không vướng bụi trần, kiếp người phù du mãi được an yên theo năm tháng.)

Mà ta, lại mang tên Vân Tụ.

Nếu Thẩm Sách biết tên ta, e rằng sẽ sinh nghi.

Ta không muốn đêm dài lắm mộng.

07

Sau khi Thẩm Sách rời đi, không chỉ mình ta buông được tảng đá trong lòng.

Vãn Phù cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng rũ mắt xuống: "Dẫu sao cũng không phải do ta viết, cứ cảm thấy mình như đồ giả, sớm muộn cũng có ngày bị bệ hạ vạch trần."

Ta hiểu nỗi lo trong lòng nàng, liền kiên nhẫn an ủi.

"Bệ hạ thích, là nữ t.ử từng gặp hắn ở Ỷ Mai viên, không phải người khác."

"Thật sao?" Vãn Phù đầy vẻ mong đợi.

Ta gật đầu.

Dù sao kiếp trước, Thẩm Sách sủng ái ta, cũng là vì nhận lầm ta.

Sau khi biết chân tướng, liền lập tức vứt bỏ ta.

Câu đối kia, chẳng qua chỉ là một cơ duyên mà thôi.

Vãn Phù cuối cùng cũng yên tâm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Du Viên Kinh Mộng - Chương 3 | Đọc truyện chữ