Vậy thì kiếp này, cơ duyên thuộc về Vãn Phù, dĩ nhiên nên trả lại cho nàng.

"Bệ hạ rất tốt, ngươi sẽ hạnh phúc."

Ta tự tay đem tờ giấy viết câu đối trao cho Vãn Phù.

Nàng có chút nghi hoặc: "Tỷ tỷ, tỷ quen bệ hạ sao?"

Ta lắc đầu.

Vãn Phù nắm c.h.ặ.t tờ giấy, lại nhìn ta cười: "Nếu bệ hạ ban thưởng cho ta, tỷ tỷ muốn gì?"

Ta nghĩ một chút: "Nếu có thể, vậy thì cho ta sớm xuất cung."

Ta không muốn cả đời bị vây hãm trong thâm cung này nữa.

Tình cùng ái, đều hóa thành bọt nước hư ảo.

Ta muốn một cuộc đời hoàn toàn mới, một phu quân thật lòng yêu ta, một cuộc sống bình dị mà hạnh phúc.

Vãn Phù gật đầu thật mạnh, nói nếu có thể, nhất định sẽ đáp ứng ta.

Rồi nàng cầm tờ giấy kia, chuẩn bị đi tìm Tô công công, nói rõ thân phận của mình.

Chỉ là nàng còn chưa kịp bước ra khỏi phòng.

Ta đã nghe thấy tiếng kim la đặc biệt chỉ vang lên khi thánh giá giá lâm.

Ma ma ngoài cửa thần sắc hoảng hốt.

Lớn tiếng gọi trong sân: "Mau mau ra khỏi phòng hết cho ta, bệ hạ thân chinh đến Ỷ Mai viên, tất cả đều phải ra nghênh giá!"

04

Vãn Phù hoảng hốt chạy ra ngoài, lại bị bậc cửa vấp phải, suýt nữa ngã nhào.

Ta vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng.

Nàng quay đầu nhìn ta: "Tỷ tỷ, ta có chút sợ."

"Đừng sợ, bệ hạ là minh quân, nhất định sẽ không làm khó ngươi, ngươi cứ nói đúng sự thật là được."

Vãn Phù c.ắ.n môi, dường như vẫn còn do dự.

Nhưng ma ma đã ép tới trước mặt.

Bà nắm lấy cánh tay Vãn Phù, không dừng một khắc kéo nàng chạy về phía tiền viện, còn không quên quay đầu quát ta.

"Lề mề cái gì, chẳng lẽ để bệ hạ chờ các ngươi sao?"

Ta và Vãn Phù nhìn nhau một cái.

Không nói thêm lời nào, theo dòng người chạy về tiền viện nghênh giá.

Khi chúng ta đến tiền viện.

Đám cung nữ thái giám phụ trách quét dọn Ỷ Mai viên lại một lần nữa quỳ kín cả một mảnh.

Ta và Vãn Phù quỳ ở phía cuối.

Ta khẽ ngẩng đầu.

Kiệu mười hai người khiêng, trang nghiêm uy vũ, Thẩm Sách ngồi trên long ỷ sơn son thếp vàng, uy nghiêm đế vương hiển lộ không sót. 

Sống lại một đời, lần nữa nhìn thấy Thẩm Sách, ta vẫn có chút hoảng hốt.

Hắn vẫn trẻ tuổi, dung mạo tuấn lãng, đáy mắt còn là ý cười ôn nhu khó tan.

Chỉ là lần này, ta sẽ không yêu hắn nữa.

Tô công công vung phất trần trong tay.

Quát lớn: "Lão nô hỏi lần cuối, có ai đối được vế dưới không?"

Mọi người vẫn lắc đầu, không ai lên tiếng đáp.

Ta không khỏi nhìn về phía Vãn Phù.

Nàng đang từ trong n.g.ự.c lấy ra tờ giấy viết câu đối.

Có lẽ vì khẩn trương, hai tay đều run rẩy.

Gió mùa đông lạnh thấu xương.

Làn gió lạnh mang theo hương mai thổi tới, lại cuốn bay tờ giấy trong tay Vãn Phù.

Không lệch không nghiêng rơi ngay trước mặt ta.

"Tỷ tỷ!" Vãn Phù kinh hô một tiếng, khiến mọi người đều quay sang nhìn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Sách cũng không khỏi nhìn về phía ta.

Trong lòng ta căng thẳng, định đưa tay giấu tờ giấy trước mặt đi.

Nhưng động tác của Tô công công thực sự quá nhanh.

Ông ta bước nhanh tới, cúi người nhặt tờ giấy, rồi xoay người cung kính dâng lên cho Thẩm Sách.

Thẩm Sách xem xong, chỉ hỏi một câu: "Đây là của ai?"

Nhưng ánh mắt hắn lại dừng trên người ta.

Ta không dám ngẩng đầu.

Mà Vãn Phù bên cạnh lại đột nhiên dập đầu thật mạnh một cái.

Giọng nàng run run: "Là của nô tỳ."

Thẩm Sách không nói gì.

Vãn Phù lại tiếp lời: "Đêm qua trong Ỷ Mai viên, nô tỳ lén lười biếng một chút, không ngờ gặp một nam t.ử lạ bắt chuyện, nô tỳ hoảng hốt bỏ chạy…"

Những lời khác không cần nói thêm.

Chi tiết nàng gặp Thẩm Sách đêm qua, nàng đã nói rất rõ ràng, tuyệt không có người thứ ba biết.

Ta vẫn cúi đầu.

Nhưng có thể cảm nhận được Thẩm Sách đang đi về phía này.

Hắn lướt qua ta, cúi người nắm lấy tay Vãn Phù, kéo nàng đứng dậy.

"Ngươi tên là gì?"

"Vãn Phù."

Thẩm Sách nhìn nàng thật lâu.

Rồi nói: "Cung nữ Ỷ Mai viên Vãn Phù, sắc phong làm Quý nhân, ban cư (ban chỗ ở) Quan Thư cung."

Chỉ một câu này, liền khiến Vãn Phù một bước trở thành chủ t.ử.

05

Hiện giờ hậu cung của Thẩm Sách vẫn còn bỏ trống.

Vãn Phù xuất thân cung nữ, lần đầu được phong đã là Quý nhân, lại còn là phi tần duy nhất trong hậu cung.

Vì thế, không ít người muốn lấy lòng nàng.

Mà ta với nàng trước nay thân thiết nhất.

Ma ma vốn nghiêm khắc, thái giám tổng quản vốn mắt cao hơn đầu, thấy ta liền cười đến nếp nhăn đầy mặt.

Chỉ mong ta nói vài lời tốt đẹp trước mặt Vãn Phù cho họ.

Căn phòng nhỏ bằng bàn tay, chưa đến nửa ngày, đã bị người ta lặng lẽ nhét đầy đủ loại lễ vật.

Ta vì thế đến chỗ đặt chân cũng không còn.

Ta không khỏi đau đầu, còn chưa kịp thu dọn, Vãn Phù đã sai người đến gọi ta tới Quan Thư cung gặp nàng.

Con đường từ Ỷ Mai viên đến Quan Thư cung này.

Kiếp trước, ta đã đi qua vô số lần, nhưng chưa từng thấy nhẹ nhõm như hôm nay.

Vãn Phù là một cô nương tốt.

Nàng đã đáp ứng ta, nhất định sẽ cầu Thẩm Sách cho ta sớm xuất cung, gọi ta đến, đại khái cũng là vì việc này.

Quan Thư cung vẫn như kiếp trước, chạm trổ tinh xảo.

Chỉ là đã đổi chủ.

Hồng Trần Vô Định

Vãn Phù vừa thấy ta, liền kéo tay ta vào nội điện.

Nàng không cho ta hành lễ.

"Tỷ tỷ, ta có đẹp không?"

Vãn Phù đứng trước mặt ta, xoay một vòng rồi lại một vòng.

Hiện giờ nàng là Quý nhân do chính Thẩm Sách sắc phong.

Bộ y phục cung nữ thanh đạm ngày trước đã hoàn toàn biến mất.

Thay vào đó là cung trang gấm vóc mới tinh, trên b.úi tóc mây cài hai chiếc trâm tua rua vàng ròng, vừa nổi bật lại cao quý.

Ta chăm chú nhìn nàng.

Cô nương nhỏ bé nhút nhát ngày trước, giờ đây giữa mày mắt đã thêm vài phần quý khí, xinh đẹp vô cùng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Du Viên Kinh Mộng - Chương 2 | Đọc truyện chữ