Nàng thu lại nụ cười, rồi xin lỗi ta: "Thật ra lúc nãy khi bệ hạ đến, ta có tư tâm, không muốn để người biết tên của tỷ."

Ta hiểu lo lắng của nàng.

Cũng không cảm thấy nàng làm vậy có gì sai.

Quan Thư cung xa hoa lộng lẫy, Vãn Phù lại được sủng ái, châu ngọc đầy người, được mọi người vây quanh như trăng sao.

Ân sủng như vậy, tự nhiên khiến nàng đem cả tấm chân tình đặt vào Thẩm Sách. 

Mà chuyện tình ái, vốn không dung nổi người thứ ba, đó là hạt cát trong mắt, vừa chướng lại vừa đau.

Ta lại nhiều lần cam đoan với Vãn Phù.

Đợi thu xếp xong xuôi, ta sẽ mau ch.óng xuất cung, từ nay chân trời góc biển, không trở lại kinh thành nữa.

Vãn Phù nghe vậy lại khóc như mưa.

Nói luyến tiếc ta.

Rồi lại giữ ta ở Quan Thư cung nói chuyện rất lâu.

Khi ta trở về Ỷ Mai viên.

Đã là lúc hoàng hôn.

Hậu viện dành cho cung nữ nghỉ ngơi, lúc này đèn đuốc sáng trưng.

Từng nhóm ba năm cung nữ tụ lại một chỗ.

Các nàng quay lưng về phía ta.

Ta đi tới, liền nghe các nàng nói: "Vãn Phù có thể làm Quý nhân, đều là nhờ mấy câu thơ câu đối này, nếu chúng ta cũng học vài câu, đến Ỷ Mai viên ‘tình cờ’ gặp bệ hạ, chẳng phải cũng có thể làm Quý nhân, Thường tại sao?"

Các nàng vô cùng kích động, mỗi người cầm một tờ giấy chép thơ.

Nhưng vừa quay đầu thấy ta thì giật mình kêu lên.

Ta lạnh lùng đưa tay ra: "Trả lại đây."

Vãn Phù là bằng hữu của ta. 

Lại là phi tần duy nhất trong hậu cung hiện giờ.

Mượn oai hùm. 

Các nàng không dám không nghe.

Chỉ có một cung nữ bất bình nói:

"Lấy lại thì có ích gì? Có mấy người nhanh tay đã cầm thơ chạy tới Ỷ Mai viên rồi…"

Nghe vậy, trong lòng ta thầm kêu không ổn, lập tức chạy về phía Ỷ Mai viên.

May mà vẫn còn kịp.

Tối nay Thẩm Sách không có hứng thú đến nơi này.

Mà những tờ giấy bị lấy đi, ta cũng thu lại được hết.

Xác nhận từng tờ không sai sót, ta mới thở phào.

Hồng Trần Vô Định

Lại sợ người khác dùng những câu thơ này gây chuyện.

Ta bèn tìm một góc vắng, muốn đem tất cả đốt đi.

Nhưng ta vừa lấy hỏa chiết t.ử (bật lửa) ra.

Thẩm Sách không biết từ khi nào đã xuất hiện phía sau ta.

Cánh tay dài vươn ra, đoạt hết giấy trong tay ta.

"Bệ hạ!" Ta vội vàng quỳ xuống đất.

Thẩm Sách từ trên cao nhìn xuống ta, giọng không phân rõ vui giận.

"Ngươi chính là bằng hữu ở Ỷ Mai viên của Vãn Phù?"

Ta khẽ gật đầu.

Hắn cười nhạt: "Cũng biết tính toán đấy—"

Rồi ném toàn bộ giấy lên không trung, những trang thơ bay tán loạn.

Giống hệt trận tuyết đầu mùa vừa rơi.

"Là cung nữ mà không lo quét dọn hầu hạ, suốt ngày chỉ nghĩ dùng thủ đoạn khéo léo để trẫm chú ý, đủ thấy tâm cơ thâm trầm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thẩm Sách thu lại ý cười, đáy mắt lạnh như sương giá.

Ta chợt nhận ra, hắn đã coi ta là loại nữ nhân muốn leo rồng bám phượng.

Sự thành công của Vãn Phù khiến không ít cung nữ động tâm.

Chưa nói đến cung nữ trong Ỷ Mai viên.

Chỉ riêng nơi khác, e rằng cũng có không ít người muốn dùng cách tương tự để thu hút sự chú ý của Thẩm Sách.

Nhưng loại gặp gỡ này, một lần thì mới lạ.

Hai lần, ba lần, chỉ khiến hắn chán ghét, thậm chí phẫn nộ.

Mà ta lại đúng lúc cầm những câu thơ này xuất hiện ở Ỷ Mai viên.

Thẩm Sách đương nhiên cho rằng ta cũng muốn dùng cách ấy để thu hút sự chú ý của hắn, từ đó trèo cao.

Loại nữ nhân như vậy, hắn chán ghét vô cùng.

Thẩm Sách liếc ta một cái.

Lạnh giọng nói: "Đã vậy, ngươi cứ quỳ ở đây một đêm, tự kiểm điểm cho tốt."

08

Kinh thành vào đông lạnh thấu xương, huống hồ lại vừa có tuyết rơi.

Gió lạnh cuốn theo hương mai thổi không ngừng.

Người lạnh, xương lạnh, chỗ nào cũng lạnh, vừa lạnh vừa đau.

Nhưng lời vàng ngọc của đế vương đã ban.

Hắn bảo ta quỳ một đêm, trước khi trời sáng, ta tuyệt không được đứng dậy.

Khó chịu đựng, thực sự rất khó chịu đựng.

May mà làm cung nữ bảy năm, sớm đã quen với khổ cực, thân xác hèn mọn này, rốt cuộc cũng chịu qua được một đêm rét buốt.

Chỉ là hai đầu gối đau buốt thấu xương.

Lúc trời tờ mờ sáng, ta vịn tường chậm rãi đứng dậy, mỗi bước đi đều đau thấu tim gan.

Từ Ỷ Mai viên về phòng của ta.

Chỉ hơn trăm bước.

Mà ta lại đi mất hơn nửa canh giờ.

Trời vừa sáng, nhưng cung nữ trong Ỷ Mai viên đã thức dậy quét dọn, thỉnh thoảng đi ngang qua ta, không khỏi chỉ trỏ xì xào.

Đều nói ta trèo cao không thành, ngược lại còn bị đế vương trách phạt.

Lời đồn như vậy, cũng không biết đã truyền đến đâu, nếu Vãn Phù nghe được, e rằng lại sinh lòng nghi ngờ. 

Chỉ là ta không ngờ, nàng đến còn sớm hơn ta tưởng.

Ta vừa đẩy cửa phòng, liền thấy Vãn Phù.

Nàng dường như đã đến từ lâu, vừa thấy ta liền vội vàng tiến lên đỡ ta ngồi xuống.

Rồi từ trong tay áo lấy ra một hộp t.h.u.ố.c.

Nửa quỳ trên đất, tự tay bôi t.h.u.ố.c lên hai đầu gối bị thương của ta.

"Quý nhân, việc này không hợp lễ."

Ta muốn từ chối, nhưng quỳ cả một đêm, trên người ta đã không còn chút sức lực.

Vãn Phù chăm chú bôi t.h.u.ố.c cho ta.

"Trước mặt người ngoài, ta là Quý nhân. Nhưng đóng cửa lại, ta vẫn chỉ là muội muội của tỷ. Vân Tụ tỷ tỷ, trước đây mỗi lần ta gây họa bị ma ma phạt quỳ, tỷ cũng đều như vậy bôi t.h.u.ố.c cho ta, ta đều nhớ."

Giọng nàng rất nhẹ, lại ngẩng đầu mỉm cười với ta, như thể thời gian quay lại ngày xưa.

Khi đó chúng ta chỉ là cung nữ bình thường ở Ỷ Mai viên.

Là tỷ muội thân thiết nhất.

Nhưng ta biết, tỷ muội đã thành Quý nhân, rốt cuộc cũng không còn là tỷ muội của ngày xưa. 

Nàng đích thân đến tìm ta, tất nhiên là có lời muốn nói.

Quả nhiên.

Sau khi bôi t.h.u.ố.c xong cho ta, Vãn Phù ngồi bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Du Viên Kinh Mộng - Chương 4 | Đọc truyện chữ