Trong lúc lơ đãng, ta như thấy Phó Ngôn Từ quay đầu về phía mình.

Nhưng chưa kịp nhìn rõ, phía sau đã có người gọi: “Tang Tang, đi thôi.”

Là Trì Diên Chi.

Hắn đã thay bộ đồ thị vệ, mặc áo dài xanh lam, dáng đứng thẳng như cây trúc, nhìn rất “soái ca làng quê”.

Ta cười: “Được.”

Ta đi.

Tạm biệt.

Thái tử điện hạ.

Đường về quê đúng kiểu “chuyến đi chữa lành nhưng hơi mệt”.

Đi hơn nửa tháng, cuối cùng cũng về đến nhà.

Nhà ta là thương gia có tiếng trong vùng.

Ta bị bán vào cung không phải vì nghèo, mà vì kế mẫu không ưa ta.

Ta từng rất hận bà.

Nhưng bà đã qua đời mấy năm rồi.

Hận cũng chẳng còn chỗ mà trút.

Phụ thân nhìn thấy ta thì rưng rưng nước mắt, kể lể nhớ nhung đủ kiểu.

Ta cũng không biết ông thật lòng hay chỉ muốn làm hòa.

Nhưng ta không còn hận.

Những năm tháng đau khổ khi bị bán vào cung, giờ nghĩ lại như chuyện của kiếp trước.

Ta chỉ nhớ hồi nhỏ, ông từng bế ta lên cao, dỗ ta khóc, còn dạy ta viết chữ.

Nhưng từ khi kế mẫu xuất hiện, mọi thứ đã đổi khác.

Ông và mẫu thân ta vốn là thanh mai trúc mã, nhưng lại không chống nổi sự dịu dàng mới lạ.

Ông để mặc mẫu thân ta bị lạnh nhạt đến chết.

Nhưng cũng chính ông, đã tìm cách gửi bạc vào cung cho ta.

Mấy trăm lượng, không phải ít.

Giờ đây, ta không biết nên đối diện với ông thế nào.

Chỉ có thể giữ khoảng cách.

Ông nhận ra, lúng túng không biết nói gì.

Đúng lúc đó, muội muội bảy tuổi thò đầu ra sau lưng ông, cười rụt rè: “Tỷ tỷ.”

Nó là con của kế mẫu.

Không biết chuyện quá khứ.

Chỉ biết ta là tỷ tỷ của nó.

Nhìn đôi mắt trong veo đó, ta không nỡ đem thù hận đặt lên người nó.

Trẻ con vô tội.

Ta cười, xoa đầu nó.

Phụ thân thấy vậy liền đẩy nó về phía ta.

Muội muội nắm lấy tay ta, kéo góc áo: “Tỷ tỷ, muội dọn phòng cho tỷ.”

Ta gật đầu, để nó dẫn đi.

Nơi ở là Vân Hương các, chỗ mẫu thân ta từng sống.

Mọi thứ vẫn giữ nguyên như cũ.

Có lẽ phụ thân cũng từng nhớ lại quá khứ.

Nhưng người đã mất rồi.

Nhớ lại thì được gì.

Đang nghĩ, muội muội lấy ra một miếng ngọc bội: “Tỷ tỷ, cái này là gì?”

Ta sững lại.

Nhìn thấy chữ “Từ” khắc trên đó.

Ta cầm lấy, nhẹ giọng: “Một người quen tặng.”

Ta nhớ lại năm thứ năm ở lãnh cung.

Lúc đó, Phó Ngôn Từ đã không còn khó khăn như trước.

Nhờ Thẩm gia, chàng có thể tự do ra vào lãnh cung.

Ta cũng không còn lo ăn uống.

Một đêm mưa sấm, ta tỉnh giấc.

Mở mắt ra đã thấy chàng ngồi trước giường nhìn ta.

Ta giật mình.

Rồi thấy tay mình ấm lên.

Nhìn xuống thì thấy miếng ngọc bội chàng luôn mang theo.

Đó là di vật của tiên đế.

Rất quý.

Ta hoảng hốt: “Điện hạ, thứ này quá quý, nô tỳ không dám nhận.”

Chàng nói: “Đồ quý phải tặng người quý.”

Ánh trăng chiếu lên gương mặt chàng, đẹp đến mức khiến tim ta lỡ một nhịp.

Thái hậu nói chàng coi trọng ta.

Ta biết.

Nhưng dù coi trọng thế nào, trong hậu cung, ta vẫn chỉ là một “đồ vật biết nói”.

Phải cười khi cần, phải nhỏ giọng, không được làm phiền, không được khóc lớn.

Được sủng hay bị bỏ rơi, đều do một ý nghĩ của chàng.

Ta chán cuộc sống đó rồi.

Ta không muốn đặt cả đời vào trái tim của một đế vương.

Ta muốn khóc thì khóc, cười thì cười.

Muốn sống như một con người.

Một con người thuộc về chính mình.

Muội muội cầm ngọc bội, tò mò: “Người đó chắc coi trọng tỷ lắm, sao không giữ tỷ lại?”

Ta nhớ đến ánh mắt Phó Ngôn Từ mấy ngày trước, vừa giận vừa đau.

“Ngươi đã nói sẽ ở lại với ta.”

Ta cũng nhớ lại năm đó, chàng cứu ta.

Khoảnh khắc đó, ta từng thích.

Từng rung động.

Nhưng trong cung, chân tình là thứ rẻ nhất.

Không nên nhắc.

Càng không nên tin.

Đế Vương Vô Tình - Chương 7 | Đọc truyện chữ