Đế Vương Vô Tình
Chương 6
Trong hậu cung này, không thông minh thì đã chết từ lâu.
Ta gần như quên mất, hồi nhỏ mẫu thân từng vuốt tóc ta, bảo ta ngốc.
Một lúc sau, thái hậu đặt chén trà xuống: “Xuất cung đi.”
Ta không bất ngờ.
Ta biết bà sẽ chọn phương án ít rủi ro nhất.
“Đa tạ thái hậu.”
Ta cúi lạy thật sâu, rồi xoay người rời đi.
Bước chân nhẹ hơn hẳn, như vừa thoát một cái game sinh tồn.
Nhưng vừa đến cửa, ta bị gọi lại.
Thái hậu nhìn ta, ánh mắt thoáng thương hại: “Tang Chi, nếu ngươi ở lại, sau này chắc chắn sẽ được phong phi. Vinh hoa phú quý trong tay, chẳng phải tốt hơn cuộc sống bên ngoài sao?”
Ta hơi khựng lại.
Rồi nhớ đến một người.
Chân phi.
Ta quay lại, nghiêm túc: “Nương nương còn nhớ Chân phi không?”
Chân phi từng là người được sủng ái nhất hậu cung.
Nhưng cũng từng chỉ là một cung nữ.
13
Chân phi vốn là cung nữ theo tiên đế từ nhỏ.
Khi tiên đế mới lên ngôi, triều cục bị Bùi Tể tướng khống chế, hậu cung cũng chẳng có phi tần nào do ông lựa chọn.
Muốn giữ được Chân phi, tiên đế từng phải đánh đổi rất nhiều quyền lực.
Nhưng sau đó thì sao.
Chân phi được sủng ái một thời gian, rồi khi quyền lực đổi chủ, tình cảm cũng đổi màu.
Một năm sau, tiên đế đã có người mới, Chân phi bị bỏ quên.
Đến khi Chân phi khó sinh qua đời, cũng bị xử lý lạnh nhạt.
Ta kể lại từng chút một.
“Nô tỳ từng thấy tiên đế dỗ dành Chân phi, cũng từng thấy nàng gọi tên riêng của tiên đế.”
“Nhưng sau đó, thân mật biến thành sai lầm, ân tình biến thành vết nhơ.”
Tất cả những ngọt ngào ngày trước, cuối cùng biến thành ác mộng.
Khi ta vào lãnh cung, Chân phi đã không còn rực rỡ như trước, chỉ còn bị ký ức hành hạ đến tiều tụy.
Những ác mộng của nàng, chính là quá khứ từng có với tiên đế.
Ngọt ngào nhất, lại trở thành đau đớn nhất.
Hoàng đế có thể rút lui.
Nhưng phi tần thì không.
Đặc biệt là người không gia thế.
Chết là hết.
Chỉ vậy thôi.
Ta hít sâu: “Nô tỳ và bệ hạ không thể so với Chân phi. Không dám mơ cao, chỉ mong rời cung sống yên ổn.”
Phó Ngôn Từ hỏi ta có từng rung động không.
Có.
Ta không phải gỗ đá.
Bảy năm cùng nhau, không thể không có cảm xúc.
Nhưng cảm xúc thì sao.
Thích thì sao.
Không thay đổi được thân phận, không vượt qua được khoảng cách.
Chàng là đế vương, là người gánh thiên hạ.
Còn ta chỉ là một cung nữ.
Chàng không thể chỉ chọn ta.
Cuối cùng vẫn phải bỏ ta.
Ta không trách.
Nhưng ta vẫn là người.
Vẫn biết đau.
Ta không muốn trở thành Chân phi thứ hai.
Cũng không muốn kết cục như nàng.
Thái hậu nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng phất tay: “Đi đi.”
Ta cúi đầu thật sâu.
Rồi xoay người rời khỏi cung, không quay lại lần nào nữa.
Ta rời đi đúng ngày đại lễ phong hậu.
Không nói với ai.
Phó Ngôn Từ có biết hay không, ta cũng không rõ.
Trong lễ sách phong, trăm quan đứng hai bên bậc thang dài, nghiêm trang như đang quay phim cổ trang bản full HD.
Phó Ngôn Từ đứng trên cao, chờ đón hoàng hậu của mình.
Khoảng cách quá xa.
Ta không nhìn rõ biểu cảm của chàng, chỉ đoán chắc lúc này chàng phải vui.
Dù sao, Thẩm Minh Nguyệt cũng là người chàng thích từ lâu.
Những năm ở lãnh cung, chàng thường kể ta nghe chuyện của nàng.
Mà Thẩm Minh Nguyệt cũng chưa từng phụ lòng chàng.
Ngay cả khi chàng bị giam, ta vẫn nghe tin về nàng.
Nàng là đích nữ Thẩm gia, phụ thân nắm binh quyền, người cầu hôn xếp hàng dài như chờ flash sale.
Nhưng nàng lại chấp nhận chờ, chấp nhận bị người đời nói là ế, chỉ để gả cho Phó Ngôn Từ.
Tình cảm như vậy, ai mà không động lòng.
Thẩm gia cũng vì vậy mà giúp chàng rửa oan, đưa chàng lên ngôi.
Hai người cuối cùng cũng chờ được ngày mây tan trăng sáng.
Ta thật lòng chúc họ bên nhau trọn đời.