Ta nhìn muội muội, cười: “Không có.”

“Chàng là người cao quý, không thiếu cung nữ hiểu chuyện.”

Huống chi.

Chàng đã có hoàng hậu.

Chàng còn nhớ đến ta sao.

Sau đó, ta tiếp quản thương hành của phụ thân.

Ban đầu khó khăn chồng chất.

Các chưởng quầy quen làm việc theo cách cũ, không phục một nữ tử như ta.

Mà ta lại quản lý rõ ràng, không cho tham ô.

Ba tháng sau, họ kéo nhau đi kiện ta với phụ thân.

Nhưng ở nghị sự đường, từng người bị ta phản biện đến cứng họng.

Lý lẽ không thắng, họ quay sang công kích ta là nữ nhân.

Nhưng ta đã trải qua lãnh cung.

Mấy lời đó không đủ làm ta lung lay.

Ta mắng lại, mắng đến mức họ không nói được gì, mặt cũng không dám ngẩng.

Sau đó, họ còn định mưu sát ta.

Nhưng chưa kịp làm gì đã bị bắt.

Không còn cách nào khác.

Trì Diên Chi hiện là người đứng đầu nha phủ.

Không ai biết quan hệ giữa ta và hắn.

Chỉ nghĩ chúng ta tình cờ cùng về quê.

Nhưng hắn vẫn âm thầm bảo vệ ta.

Tin đồn lan ra.

Phụ thân ban đầu vui, sau lại lo.

Ông muốn tìm một người đàn ông thật thà ở rể.

Nhưng Trì Diên Chi không hợp tiêu chuẩn đó.

Ông khuyên ta: “Tang Tang, con là nữ tử, làm ăn bên ngoài khó khăn, nên tìm người ở rể làm chỗ dựa.”

Ta trả lời ngay: “Không cần.”

“Con không tin người khác, chỉ tin chính mình.”

“Nếu năm đó con dựa vào người khác, chắc đã không sống đến hôm nay.”

Phụ thân nhìn những vết sẹo trên tay ta, mắt đỏ lên.

Nhưng vẫn nói: “Con đừng cực đoan như vậy…”

Ta thở dài, vỗ nhẹ lưng ông.

Mới nhận ra ông đã già đi rất nhiều.

Lòng ta hơi mềm lại.

Nhưng lời nói vẫn chắc chắn: “Con chỉ nói sự thật.”

Phụ thân im lặng.

Muội muội thấy không khí căng thẳng, liền chen vào: “Để muội làm chỗ dựa cho tỷ tỷ.”

Câu nói khiến cả hai bật cười.

Phụ thân nhìn ta rồi nhìn muội muội, cuối cùng gật đầu: “Được, phụ thân nghe con.”

Ta cười.

Muội muội nắm tay ta: “Tỷ tỷ, sau này muội không lấy chồng, muội ở với tỷ, tỷ đừng sợ.”

Ta chớp mắt, dịu dàng: “Được, ta đợi muội.”

Nói xong, ta hơi ngẩn ra.

Nhớ lại nhiều năm trước, cũng có người từng nói với ta câu đó.

“Được, Cô chờ ngươi.”

Có lẽ lúc đó, chàng cũng có tâm trạng như ta bây giờ.

Chỉ là không ngờ.

Trong suốt mười năm sau.

Người ở bên cạnh chàng, lại thật sự là ta.

Sau đó, ta trực tiếp leo lên chức chưởng quầy top 1 của thương hành, kiểu không ai tranh nổi luôn. Danh tiếng thì khỏi nói, cả làng cả xóm đều biết đến ta như một nữ chưởng quầy có tiếng.

Ban đầu, không ít người đứng ngoài hóng drama, chờ xem ta “toang” lúc nào. Nhưng xem mãi không thấy toang, chỉ thấy thương hành trong tay ta càng ngày càng ăn nên làm ra, doanh thu tăng đều như giá vàng.

Giá cả thì rõ ràng minh bạch, không lừa người già không bắt nạt trẻ con.

Tin đồn xấu cũng tự động bay màu.

“Không ai đi phá chuyện có lợi cho mình.”

Đây chính là chân lý ta học được sau nhiều năm lăn lộn trong cung.

Ta nhận nuôi những nữ tử không nơi nương tựa, giúp đỡ những người bị phu quân áp bức dài hạn.

Nhưng ta không phát tiền cho họ.

Vì nữ tử yếu thế mà cầm tiền nhiều trong tay, đôi khi không phải là cứu mình mà là tự biến mình thành mồi ngon cho kẻ xấu.

Thế nên ta mở tiệm thêu, dạy họ nghề, cho họ tự kiếm sống, đổi công lấy tiền, đổi công lấy cơm.

Nữ tử mà có tiền trong tay, đi đâu cũng có chút khí chất, nói chuyện cũng có lực hơn.

Người trong tiệm thêu ngày càng đông, danh tiếng của ta cũng ngày càng lan xa, thậm chí có người còn gọi ta là Bồ Tát sống.

Đế Vương Vô Tình - Chương 8 | Đọc truyện chữ