Nghĩ vậy, mấy người lập tức nghi ngờ liếc nhau, ánh mắt chợt thay đổi.

Không phải bọn họ thật sự còn có nhóm chuyên phỉ nhổ sau lưng mình đó chứ? Cô Vương đột nhiên trở thành trung tâm của sự chú ý: "..."

Vất vả lắm cô ta mới kìm nén được thì lại thấy vẻ mặt kỳ lại của mấy người bên cạnh.

Biết mấy cô nàng đang nghĩ gì, cô ta lập tức tức giận lại không có chỗ trút, chỉ cảm thấy tình cảm chị em plastic đang lung lay chực đổ.

Mấy cô nàng có bị điên không vậy, rõ ràng Úc Khả Khả nói lời này đang nói mát, nghe câu này mà cũng không hiểu sao?

Gì mà "Đã lâu không gặp, thì ra cô ở đây" chứ, rõ ràng có ý là "Tôi đây đã tìm cô rất lâu, muốn cô mất mặt, thì ra cô trốn ở đây à".

Kết quả mấy cô nàng ngu xuẩn này nghe không hiểu thì không nói, thế mà còn tưởng rằng quan hệ giữa cô ta và Úc Khả Khả tốt thật.

Ngu hết đường nói!!!

Nhưng cô Vương không phải người chịu thua, lập tức thẳng sống lưng, c.ắ.n răng lườm lại.

Kết quả lại chạm phải gương mặt cười tủm tỉm của Úc Khả Khả, cô ta lập tức nghẹn họng, suýt chút nữa không giữ được khí thế.

Cuối cùng cô ta đã hiểu tại sao mỗi lần đối mặt với cô đều có vẻ giận điên người lại không làm được gì.

Có phải Úc Khả Khả có bệnh không vậy!

Cô ta lập tức liếc mắt, cố kiên cường châm chọc nói: "Chúng ta mới gặp một lần, đừng nói như chúng ta có vẻ quen thuộc lắm vậy."

"Lời này của cô Vương không đúng rồi." Giọng Úc Khả Khả chân thành, thật lòng thật dạ nói: "Chẳng phải lần này tôi và Quý Cảnh Diệp tham gia tiệc rượu là vì lời mời của cô Vương đó sao? Nếu như không vì cô có lời thì chưa chắc tôi đã biết còn tiệc phải tham gia đâu."

Cô Vương: "..."

Dù cô ta không nói chuyện nhưng người bên cạnh có thể nghe được tiếng nghiến răng, rõ ràng là tức không chịu nổi.

Nói cho cùng làm chị em plastic nhiều năm rồi, các cô nàng vẫn miễn cưỡng hiểu cô Vương.

Chỉ là thấy dáng vẻ này của cô Vương, bọn họ biết được rằng cô ta thật sự ghét Úc Khả Khả, cũng không thể lá mặt lá trái với cô được.

Vì thế các cô nàng này vội vàng thu lại suy nghĩ không tin trước đó, mặt lập tức lộ ra vẻ đồng cảm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Các cô nàng đều biết chuyện cô Vương mời Úc Khả Khả, đương nhiên cũng biết cô ta chỉ thuần túy muốn xem trò hề của Úc Khả Khả.

Dù gì từ cuộc gặp mặt giữa mấy chị em plastic mấy hôm trước, bọn họ đã nghe cô ta tuyên bố không hề kiêng dè rồi.

Tất cả mọi người không ngờ, Úc Khả Khả lại có thể dẫn Quý Cảnh Diệp đến thật.

Do đó, lần này bọn họ đến rất sớm, còn tụ lại một chỗ trước, thật ra đều vì chờ xem kịch vui.

Ai ngờ, cuối cùng lại vả mặt ngược lại cô Vương, lại còn một cái tát cực kỳ vang dội, chỉ nghĩ đã thấy rát mặt rồi.

Mà chỉ chuyện này thì thôi coi như bỏ qua, kết qua giờ người mình ghét khiêu khích còn tỏ vẻ thân thiết cố ý chạy tới chào hỏi.

Nếu các cô nàng mà là cô Vương thì thật sự mắc ói muốn c.h.ế.t mất.

Mà lúc này đúng là cô Vương mắc ói muốn c.h.ế.t thật.

Cô ta nghiến răng, không nhịn được nói: "Sao, giờ cô đang khoe với tôi, cô dẫn được cậu cả Quý tới chứ gì? Nhưng thế thì đã sao, mới chỉ có một lần mà thôi, vốn chẳng chứng minh được điều gì cả!"

"Trước kia thậm chí cậu cả Quý còn không muốn thừa nhận cô, nay không biết cô giở thủ đoạn gì mới khiến cậu cả Quý hạ mình đến đây cùng một chuyến." Cô Vương thấp giọng nói: "Giờ thì hay rồi, cô lại còn có mặt mũi chạy tới diễu võ giương oai mà không biết chỉ bị người ta cười nhạo thêm mà thôi."

Cô ta khinh thường cười lạnh: "Hừ, quả nhiên giống bố mẹ tôi bảo, hiện giờ nhà họ Úc kém cỏi. Chỉ là có loại người sa cơ thất thế, hiểu biết nông cạn mới dễ đắc ý vênh váo."

Cô ta dùng lời lẽ cực kỳ cay nghiệt, còn có vẻ kỳ thị cao cao tại thượng.

Dù là đám thiên kim nhà giàu có cùng quan điểm đều thoáng cảm thấy khó chịu. Mấy cô nàng liếc nhau rồi lại mờ mịt nhìn về phía Úc Khả Khả, dường như muốn xem thử cô đáp trả thế nào, có khi nào thẹn quá hóa giận hay không.

Kể cả thế nào thì đều sẽ có trò hay để xem.

"Ồ? Thế nhưng, không phải cô Vương à, cô là người yêu cầu tôi dẫn Quý Cảnh Diệp đến đó sao?"

Đối diện với ánh mắt săm soi của mấy cô gai, Úc Khả Khả lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng, còn khẽ chớp mắt, tỏ vẻ chân thành lại vô tội.

"Trước khi mời, cô nói tôi là vị hôn thê của Quý Cảnh Diệp, không dẫn theo anh ấy thì không được, có vẻ rất không hài lòng." Cô thở dài như khó xử: "Thế mà giờ tôi dẫn đến rồi cô vẫn không hài lòng. Haizzz, xem ra nhà giàu các người đúng là rất khó lấy lòng, thảo nào Quý Cảnh Diệp không muốn tới tham gia tiệc rượu này chút nào."

Mọi người: "..."

Mẹ nó, lời này của Úc Khả Khả thực sự g.i.ế.c người xuyên tim, không những trực tiếp kéo nguyên nhân cậu cả Quý rất ít khi tham gia tiệc tùng về phía cô Vương, khiến nhà họ Vương chịu không biết bao nhiêu thù hận.

Thậm chí còn thầm ám chỉ, nhà họ Vương tự cho là mình còn cao quý hơn nhà họ Quý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 156 | Đọc truyện chữ