Nhờ chỉ dẫn của hệ thống, Úc Khả Khả nhanh ch.óng tìm được vị trí của cô Vương.

Chỉ thấy bên cạnh cô ta có mấy cô gái trạc tuổi vây quanh, chắc là bạn trong cùng giới. Còn Úc Nhiễm thì vì ở bên cạnh hai vợ chồng chú hai Úc nên lại không có ở đây.

Úc Khả Khả lập tức cực kỳ hứng thú nhấc váy đi tới.

Hiện tại cô vốn chính là tiêu điểm của bữa tiệc, bởi vậy thấy cô đi về phía này, dù không biết cô muốn làm gì nhưng những người xung quanh đều vô thức dọn chỗ cho cô như trước, ánh mắt cũng đuổi theo.

Điều này càng lộ ra khí thế chèn ép người từ Úc Khả Khả, giống như nữ hoàng đi tuần phố vậy.

Tất cả mọi người đều cúi đầu xưng thần vì cô.

Cô Vương: "..."

Cô ta trơ mắt nhìn cảnh này, nghi ngờ sâu sắc rằng Úc Khả Khả đã biết, cô ta lén cười nhạo truyền bá trong vòng bạn bè chuyện cô thiên kim nghèo túng không lên nổi bàn tiệc, bây giờ cố ý tới làm bẽ mặt đó.

Nhất là sau khi phát hiện mục tiêu của Úc Khả Khả là mình, gương mặt cô ta vốn xanh trắng, lúc này lại càng khó coi.

Có điều, chuyện này hiển nhiên là cô ta nghĩ nhiều.

Bởi vì chính Úc Khả Khả cũng không ngờ sẽ có hiệu quả như vậy.

Cô thoáng dừng bước, thậm chí còn cẩn thận thưởng thức: [Chà, thế này đỉnh quá! Thì ra Quý Cảnh Diệp còn có công dụng này, chậc chậc, cảm giác mượn cáo oai hùm thật sự rất sảng khoái.]

Mà Quý Cảnh Diệp bị cô bỏ lại sau lưng, bị một đám người vây quanh đang thản nhiên nghe bọn họ tha thiết lấy lòng.

Cho dù anh vốn không hề lên tiếng, nhưng đối với những người này, có thể tiếp xúc với cậu cả Quý đã đủ vinh hạnh rồi. Dù sao với địa vị của cậu cả Quý, dù anh chỉ trả lời lại một chữ đã là có ý nghĩa lắm rồi!

Chưa biết chừng bọn họ có thể nhân cơ hội này để lại chút ấn tượng với cậu cả Quý về mình thì sao? Nhưng dù bọn họ nói đến chuyện gì, vẻ mặt Quý Cảnh Diệp đều không hề thay đổi, luôn giữ vẻ thờ ơ, cứ thế cho đến khi anh nghe được Úc Khả Khả tâng bốc mình trong đầu, rốt cuộc anh mới có chút phản ứng.

Chỉ thấy anh hơi nghiêng đầu, như vô tình lướt qua bên khác.

Phong cách ăn mặc hôm nay của Úc Khả Khả thật sự quá ch.ói mắt, phảng phất như mang theo đèn pha vậy, dù đến đây cũng đều trở thành trung tâm của sự chú ý.

Chỉ đi vài bước, làn váy đung đưa như sóng biển kia thoáng cái đã khiến tất cả mọi người xung quanh trở nên đầy bụi đất.

Có thể nói là vẻ đẹp lấn át tất cả, đặc biệt ch.ói mắt.

Nhìn chăm chú dáng vẻ cô thản nhiên lại tự nhiên băng qua đám người nhường chỗ lại, dù bị những ánh mắt khác nhau vây quanh nhưng cô không những không căng thẳng, rối rắm mà trái lại còn rất hưởng thụ, thích thú, Quý Cảnh Diệp không nhịn được giễu nhếch khóe môi mỏng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lúc này lại nhớ đến anh rồi à?

Tuy Quý Cảnh Diệp chỉ khẽ thay đổi biểu cảm nhưng đối với những người vẫn luôn chú ý đến hành động của anh lại rất rõ ràng rồi.

Vì thế bọn họ tò mò nhìn sang theo tầm mắt anh thì thấy Úc Khả Khả với bộ váy màu xanh lam.

Mọi người: "..."

Sao thế, cậu cả Quý dính người vậy à, chỉ tách nhau có một lúc đã không nhịn được nhìn vị hôn thê sao?

Nhưng bọn họ không biết Quý Cảnh Diệp đang cười lạnh mà chỉ phát hiện anh lại khẽ nhếch môi, không nhịn được thầm cân nhắc trong lòng.

Không ngờ trong lòng cậu cả Quý, vị thiên kim nhà họ Úc kia lại có địa vị quan trọng như vậy. Sao trước giờ không có tin tức truyền tới hại bọn họ suýt chút nữa đã tin lời đồn thật, cho rằng chẳng ch.óng thì chày hai nhà sẽ hủy bỏ hôn ước.

Chẳng lẽ mục đích cậu cả Quý tham gia tiệc rượu này chính là vì chỉ để show ân ái, nhân dịp này báo cho tất cả mọi người biết sự coi trọng của anh với Úc Khả Khả à?

Bọn họ ẩn ý nhìn chằm chằm vào chiếc cà vạt của Quý Cảnh Diệp, dường như đến giờ mới phát hiện ra nó với lễ phục đặt riêng giới hạn của Úc Khả Khả là cùng màu đó.

Rõ ràng là cố ý tone sur tone mà.

Dù thế nào, xem ra bọn họ thật sự phải thay đổi thái độ với nhà họ Úc rồi.

Mà ở bên đây, cô Vương vẫn luôn giữ cảnh giác chỉ biết trơ mắt nhìn Úc Khả Khả chậm rãi đi tới trước mặt mình.

Biết người đến không có ý tốt, cô ta lập tức giống như gặp phải kẻ địch, kiêu ngạo ưỡn thẳng lưng, sau đó chán ghét lườm cô, không hề sợ hãi.

Cô Vương: "Úc Khả Khả, cô đừng nghĩ ---"

Nhưng cô ta vừa lên tiếng thì chỉ thấy Úc Khả Khả cười tủm tỉm lên tiếng chào hỏi: "Cô Vương, đã lâu không gặp, thì ra cô ở đây."

Cô Vương lập tức nghẹn họng.

Có lẽ cô ta không ngờ tới Úc Khả Khả không những không trào phúng trắng trợn như trong dự đoán mà còn tỏ vẻ gần gũi như vậy.

Đám thiên kim nhà giàu có quan hệ thân thiết với cô Vương không nhịn được đưa mắt nhìn qua với vẻ khác thường.

Không phải chứ, Vương Thục Thiến truyền bá nhiều lời nói bậy về Úc Khả Khả như vậy, còn mời các cô đến chế giễu. Kết quả trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu, còn có vẻ nói chuyện khá ổn với Úc Khả Khả mà nhỉ?

Thế cô ta đối xử với bọn họ tốt như vậy, không phải sẽ chuyên nói xấu sau lưng bọn họ đó chứ?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 155 | Đọc truyện chữ