Nếu lời này mà truyền ra ngoài thì chẳng phải nhà họ Vương c.h.ế.t chắc rồi sao? Hiển nhiên cô Vương đã nghe ra, lập tức tái mặt nói: "Úc Khả Khả, cô đừng có chuyện bé xé ra to, tôi không có ý đó ---"

"Nhưng lạ thật đấy, cô Vương à, cô nằm dưới gầm giường tôi và Quý Cảnh Diệp sao? Ngay cả tôi giờ thủ đoạn gì, Quý Cảnh Diệp bị ép đồng ý đều biết cả, thật đúng là quá giỏi."

Không đợi cô ta nói, Úc Khả Khả lại khen thật lòng: "Khả năng xuất quỷ nhập thần này, e là vệ sĩ bên cạnh Quý Cảnh Diệp cũng không phát hiện ra được, không đi dốc sức vì quốc gia thì đúng là chôn vùi thiên phú của cô đó."

Úc Khả Khả: "Tôi đây phải nói chuyện cẩn thận với bố mẹ cô mới được, yêu đương gì thì gì nhưng dù thế nào cũng đừng chậm trễ chuyện con cái thi công chức đó."

Mọi người: "..." Này là trào phúng nhỉ, trào phúng có đúng không?

Mặt cô Vương thì lúc xanh lúc trắng, ngón tay run rẩy chỉ về phía cô: "Cô, cô ---"

"Ui chao, cô Vương à, bệnh này của cô phải chữa sớm đi, đừng chậm trễ việc điều trị nữa."

Úc Khả Khả lặng lẽ lùi về đằng sau một bước, tránh khỏi hướng cô ta chỉ, nói với vẻ rất lo lắng: "Cô xem cô thế này, ngay cả giơ tay đã tốn sức thế này lại run dữ dội vậy, đáng thương ghê."

Câu trước vừa nói người ta có thiên phú nên dốc sức vì quốc gia, quay lại đã lập tức đề nghị cô ta chữa bệnh cho kịp thời, đừng làm chậm trễ việc điều trị.

Dù sao lời hay lời không hay đều đã bị cô nói ra hết rồi, khả năng trào phúng nói mát này, mọi người xem thế là đủ rồi.

Cô Vương giận đến nỗi tức n.g.ự.c, suýt nữa ngất xỉu.

Cô ta nghiến răng: "Cô, cô mới có bệnh ấy! Úc Khả Khả, cô nói bậy ít thôi, đủ rồi đấy!"

Cô ta tưởng rằng đây đã là chịu nhục rồi nhưng hiển nhiên Úc Khả Khả không hề ý thức được điều này.

Chỉ thấy cô cực kỳ vô tội nói: "Sao có thể chứ? Tôi chỉ muốn đến chào hỏi cô, tiện thể gặp bố mẹ cô thôi."

Cô Vương lập tức sững sờ, gần như nghi ngờ tai của mình: "Cái... cái gì?"

Gặp bố mẹ cô ta á?

Thoáng cái nghĩ đến câu trước đó của Úc Khả Khả "phải tìm bố mẹ cô nói chuyện cẩn thận, yêu đương gì đó", nghĩ lại cô đi tìm bố mẹ cô ta nói chuyện là thật ấy à?

Cô ta lập tức thót tim, đỏ mặt tía tai chỉ tay về phía cô mắng: "Úc Khả Khả, mẹ nó, có phải cô bị điên không vậy! Cô tưởng rằng cô là ai, cô là cái thá gì mà tìm bố mẹ tôi! Hơn nữa, tôi đã nói tôi không yêu đương, nếu cô dám nói hươu nói vượn trước mặt bọn họ, tôi nói cho cô biết, mẹ nó, cô c.h.ế.t chắc rồi!"

Vì gấp gáp phủ nhận, cô Vương biểu hiện quá kích động lại lộ sơ hở.

Đám thiên kim nhà giàu liếc nhau, lập tức lộ ra vẻ mặt khó tả: Vương Thục Thiến lại yêu đương rồi hả? Với ai, các cô có biết không?

Cô ta lo bị bố mẹ biết, không phải là yêu tên nghèo nào đó chứ?

Chậc chậc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cô Vương, tôi cảm thấy hình như giữa chúng ta có chút hiểu lầm." Đối diện với sự ch.ó cùng rứt giậu của cô ta, Úc Khả Khả lại cực kỳ chân thành giải thích: "Không phải trước đó cô giới thiệu với tôi, bố cô là Vương Tông Chính sao?"

"Cho nên tôi nghĩ, nếu cô đã kiêu ngạo báo tên bố mình như vậy, hẳn phải là nhân vật rất có tiếng rồi. Nhưng tôi lại không biết, thế này không phải là hiểu biết nông cạn, quá thiển cận sao?"

Cô nói chậm rãi: "Nên là tôi quyết định phải nhân cơ hội lần này làm quen với bố mẹ cô, để tôi biết được bọn họ lợi hại cỡ nào. Dù sao có thể sinh ra cô con gái ưu tú như cô Vương đây, chí ít bọn họ phải xuất sắc trên phương diện nào đó chứ nhỉ?"

Mọi người: "..."

Đệch, rốt cuộc là sao cô làm được vậy, dùng ngữ khí chân thành nhất để nói ra câu nói khiến người ta hận không thể g**t ch*t cô thế này được?

Gần như mỗi một lời nói, thậm chí từng chữ đều tràn ngập ẩn ý châm biếm.

Hơn nữa lời này quá quen rồi, cô còn cố ý nhấn mạnh bốn chữ "hiểu biết nông cạn" này bằng được nữa!

Trước đó cô Vương dùng những lời này để trào phúng cô, giờ lại lập tức bị trả lại.

Có thù tất báo, đỉnh quá rồi.

Đương nhiên cô Vương không tin lời nói xằng của Úc Khả Khả.

Nhưng lúc này, cô ta nghe mà suýt nữa kìm nén muốn thổ huyết, cô ta lại như ma xui quỷ khiến tự dưng nhớ đến câu nói trước đó của Úc Khả Khả "Nếu như nhà cô đi thì tôi sẽ đi".

Cô Vương lập tức méo mặt.

Cho nên từ hôm đó, Úc Khả Khả đã quyết định đi rồi sao?

Ngay lúc cô ta chờ để xem trò cười của Úc Khả Khả thì thật ra Úc Khả Khả đã sớm coi cô ta là trò hề để xem rồi! Hừ hừ hừ tức c.h.ế.t cô ta mất!

Mà đúng lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên.

"Thục Thiến, các con đang ầm ĩ gì thế?"

"Mẹ ---"

Cùng với tiếng gọi của cô Vương, hệ thống đồng thời lên tiếng nhắc nhở: [Đây chính là bà Vương mà cô luôn mong ngóng, vợ của Vương Tông Chính.]

Mắt Úc Khả Khả lập tức sáng lên.

Cô ngoảnh lại nhìn theo giọng nói thì thấy một người phụ nữ trung niên với vẻ ngoài có vài phần tương tự với cô Vương, đang cau mày đi về phía các cô ở bên đây.

Mà lúc này, Quý Cảnh Diệp cũng lặng lẽ đưa mắt nhìn qua.

... Đây chính là bà Vương mà Úc Khả Khả luôn mong ngóng à?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 157 | Đọc truyện chữ