Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 154
"Trước đó chú hai Úc cũng tới tìm tôi đó, mà giờ thế này lại có thể cân nhắc nhà họ Úc rồi."
"Nhà họ Úc đúng là mệnh tốt, sắp phá sản rồi mà lại còn có thể dựa vào cháu gái bám vào nhà họ Quý. Giờ họ có chỗ dựa là nhà họ Quý, sớm muộn gì có thể đứng lên lại được lần nữa thôi."
...
...
Nghe người xung quanh nói chuyện ầm ĩ bàn tán, chú hai Úc đã có mặt từ sớm lại bị lạnh nhạt, vốn đang sa sầm mặt, lúc này lại chuyển sang vui vẻ nhướng mày.
Tuy mấy hôm trước ông ta đột nhiên nghe Úc Nhiễm nói, Úc Khả Khả có thể sẽ dẫn cậu cả Quý tới tham gia bữa tiệc tối này nhưng ông ta vốn không hề nuôi hi vọng.
Dù sao Quý Cảnh Diệp vẫn luôn đối xử lạnh nhạt với nhà họ Úc, bên cạnh lại có niềm vui mới bầu bạn lại thủ đoạn.
Cái ngữ cháu gái vô dụng kia nhà ông ta --- không phải ông ta coi thường Úc Khả Khả mà ngay cả chuyện thư ký nữ, vẫn là ông ta phát hiện khác thường, sao có thể trông cậy cô dẫn được Quý Cảnh Diệp đến? Kết quả thật không ngờ, Quý Cảnh Diệp lại đến thật, hơn nữa còn đặc biệt nể nang, hai người họ có vẻ thân mật cùng đi vào.
Đây đúng là chứng minh lớn nhất cho việc nhà họ Úc đã bám vào được nhà họ Quý đó!
Sau này ông ta đi tìm ai, còn có người dám không nể mặt ư?
Thấy bọn họ mạnh mẽ áp đảo, vụt cái trở thành tiêu điểm của bữa tiệc, hơn nữa khi người xung quanh nhìn về phía bọn họ, rõ ràng đã bớt đi chút coi thường và không thèm nể nang, hiển nhiên đang lần nữa cân nhắc địa vị của nhà họ Úc rồi.
Chú hai Úc vẫn giữ vẻ thận trọng, nghiêm túc, khóe miệng lại không kìm được nhếch lên: Cháu gái ông ta không chịu thua kém quá rồi!!
Do đó, coi như vì hạnh phúc của cháu gái, ông ta tuyệt đối sẽ hạ bệ thư ký nữ gì đó xuống.
Dù sau lưng cô ta là chú hai Quý hay Quý Lăng Hàn đều không ngăn cản được quyết tâm của ông ta.
Mà lúc này, thím hai Úc cũng đang nở hoa trong lòng.
Tuy đúng là bà ta không thích Úc Khả Khả nhưng cũng biết tầm quan trọng của cô đối với nhà họ Úc.
Vì thế, bây giờ Úc Khả Khả càng được nhìn kỹ, được mọi người coi trọng thì càng có lợi cho nhà họ Úc bọn họ.
Nghĩ vậy, ánh mắt bà ta nhìn về phía Úc Khả Khả, thậm chí còn có phần cổ vũ và sung sướng.
Phải biết vinh quang mà cô mang đến cho nhà họ Úc, tương lai đều là của Úc Nhiễm nhà bà ta đó!
Thật là không chịu thua kém mà.
Úc Nhiễm không biết mẹ đang nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt bà nóng rực nhìn Úc Khả khả chằm chằm; cùng với cô Vương vốn ôm tâm trạng chờ xem trò hề của Úc Khả Khả, lúc này lại phảng phất như chính mình trở thành trò cười; lúc này hai người đều tái mặt, cảm thấy không những bị tát từ xa, mặt cũng trở nên rát bỏng.
Vẻ mặt Úc Nhiễm méo mó, trong lòng càng chắc chắn là mẹ đã lừa gạt cô ta.
Miệng thì bà nói dễ nghe, gì mà chẳng qua vì nhà họ Úc mới phải dễ dàng tha thứ cho Úc Khả Khả. Nhưng ánh mắt bà nhìn Úc Khả Khả lúc này, rõ ràng còn dịu dàng, yêu thương hơn nhìn con gái ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt đó buồn nôn ghê, sắp mềm muốn ch** n**c ra rồi! Tức ghê!
Hơn nữa trước kia Úc Khả Khả thường xuyên là bao trút giận cho cô ta bắt nạt, thế mà bây giờ thì sao?
Úc Khả Khả ở trong khu nhà ở Vân Vực mà nhà họ Úc đến mơ hão cũng không có tư cách, trên người mặc bộ lễ phục đặt riêng có giới hạn xa hoa lộng lẫy, kéo vị hôn phu đứng đầu giới nhà giàu, hưởng thụ sự đãi ngộ được mọi người tung hô.
Mà bố mẹ cô ta, không những không biết có vấn đề, mà rõ ràng còn tỏ thái độ khác thường yêu cầu cô ta phải liên tục nhường Úc Khả Khả, thậm chí thái độ đối xử với người chị này còn tốt hơn cả con gái ruột là cô ta nhiều.
Nhất là nghĩ đến Tống Tuyền vừa bị Úc Khả Khả cướp đi trước đó không lâu, mẹ lại phân biệt đối xử với hai người bọn họ rất rõ ràng.
Úc Nhiễm mặc lễ phục mua ở trung tâm thương mại, bị sự chênh lệch cách biệt trời vực này làm cho nhục nhã tới mức run rẩy cả người.
A a a Úc Khả Khả! Tức c.h.ế.t cô ta mất!
Điều này không công bằng, rốt cuộc ai mới là con gái ruột của nhà họ Úc bây giờ chứ!!
Úc Khả Khả không biết người nhà họ Úc, người thì ngạc nhiên và mừng rỡ, người thì nổi điên vì cô đã đến, chỉ nhìn một vòng xung quanh đại sảnh, không tìm được mục tiêu thì vội vàng hỏi: [Nhà cô Vương tới chưa? Ở đâu đó?]
Hệ thống: [Ngay góc bên trái đằng trước cô đó, chỉ có điều bị đám người trước mặt cô che rồi.]
Úc Khả Khả: [Cả nhà bọn họ đến hả?]
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của hệ thống, Úc Khả Khả lập tức nở nụ cười háo hức muốn xem thử.
Vì vậy, thấy người xung quanh chộn rộn muốn vây tới, tỏ ý rõ ràng muốn nịnh nọt Quý Cảnh Diệp thì cô đột nhiên buông lỏng cánh tay anh. Sau đó khi Quý Cảnh Diệp rũ mắt nhìn qua, cô cười híp mắt, nói: "Tôi thấy người quen mời tôi tới có đến nên qua chào hỏi người ta. Quý Cảnh Diệp, anh cứ bận đi, tôi sẽ không quấy rầy mọi người."
Nói tỏ vẻ hết lòng xong, quả nhiên cô không hề lưu luyến xoay người rời đi.
Quý Cảnh Diệp: "..."
Anh nhanh ch.óng bị mọi người vây quanh, nhìn bóng lưng phóng khoáng của Úc Khả Khả biến mất, huyệt thái dương lập tức nảy lên, không nhịn được cười lạnh.
... Được lắm, anh cứ bận đi ấy à?
Sao cô lại không biết xấu hổ nói được lời này ra?
Ngược lại giờ cô đạt được mục đích rồi, cực kỳ sung sướng bỏ anh lại chạy đi ăn dưa mà không nghĩ xem, rốt cuộc là ai đã gây ra cục diện hiện tại này?
---
Lời tác giả:
Úc Khả Khả: Ơ, là tôi á?
Boss Quý: Hừ :)))
"Nhà họ Úc đúng là mệnh tốt, sắp phá sản rồi mà lại còn có thể dựa vào cháu gái bám vào nhà họ Quý. Giờ họ có chỗ dựa là nhà họ Quý, sớm muộn gì có thể đứng lên lại được lần nữa thôi."
...
...
Nghe người xung quanh nói chuyện ầm ĩ bàn tán, chú hai Úc đã có mặt từ sớm lại bị lạnh nhạt, vốn đang sa sầm mặt, lúc này lại chuyển sang vui vẻ nhướng mày.
Tuy mấy hôm trước ông ta đột nhiên nghe Úc Nhiễm nói, Úc Khả Khả có thể sẽ dẫn cậu cả Quý tới tham gia bữa tiệc tối này nhưng ông ta vốn không hề nuôi hi vọng.
Dù sao Quý Cảnh Diệp vẫn luôn đối xử lạnh nhạt với nhà họ Úc, bên cạnh lại có niềm vui mới bầu bạn lại thủ đoạn.
Cái ngữ cháu gái vô dụng kia nhà ông ta --- không phải ông ta coi thường Úc Khả Khả mà ngay cả chuyện thư ký nữ, vẫn là ông ta phát hiện khác thường, sao có thể trông cậy cô dẫn được Quý Cảnh Diệp đến? Kết quả thật không ngờ, Quý Cảnh Diệp lại đến thật, hơn nữa còn đặc biệt nể nang, hai người họ có vẻ thân mật cùng đi vào.
Đây đúng là chứng minh lớn nhất cho việc nhà họ Úc đã bám vào được nhà họ Quý đó!
Sau này ông ta đi tìm ai, còn có người dám không nể mặt ư?
Thấy bọn họ mạnh mẽ áp đảo, vụt cái trở thành tiêu điểm của bữa tiệc, hơn nữa khi người xung quanh nhìn về phía bọn họ, rõ ràng đã bớt đi chút coi thường và không thèm nể nang, hiển nhiên đang lần nữa cân nhắc địa vị của nhà họ Úc rồi.
Chú hai Úc vẫn giữ vẻ thận trọng, nghiêm túc, khóe miệng lại không kìm được nhếch lên: Cháu gái ông ta không chịu thua kém quá rồi!!
Do đó, coi như vì hạnh phúc của cháu gái, ông ta tuyệt đối sẽ hạ bệ thư ký nữ gì đó xuống.
Dù sau lưng cô ta là chú hai Quý hay Quý Lăng Hàn đều không ngăn cản được quyết tâm của ông ta.
Mà lúc này, thím hai Úc cũng đang nở hoa trong lòng.
Tuy đúng là bà ta không thích Úc Khả Khả nhưng cũng biết tầm quan trọng của cô đối với nhà họ Úc.
Vì thế, bây giờ Úc Khả Khả càng được nhìn kỹ, được mọi người coi trọng thì càng có lợi cho nhà họ Úc bọn họ.
Nghĩ vậy, ánh mắt bà ta nhìn về phía Úc Khả Khả, thậm chí còn có phần cổ vũ và sung sướng.
Phải biết vinh quang mà cô mang đến cho nhà họ Úc, tương lai đều là của Úc Nhiễm nhà bà ta đó!
Thật là không chịu thua kém mà.
Úc Nhiễm không biết mẹ đang nghĩ gì, chỉ thấy ánh mắt bà nóng rực nhìn Úc Khả khả chằm chằm; cùng với cô Vương vốn ôm tâm trạng chờ xem trò hề của Úc Khả Khả, lúc này lại phảng phất như chính mình trở thành trò cười; lúc này hai người đều tái mặt, cảm thấy không những bị tát từ xa, mặt cũng trở nên rát bỏng.
Vẻ mặt Úc Nhiễm méo mó, trong lòng càng chắc chắn là mẹ đã lừa gạt cô ta.
Miệng thì bà nói dễ nghe, gì mà chẳng qua vì nhà họ Úc mới phải dễ dàng tha thứ cho Úc Khả Khả. Nhưng ánh mắt bà nhìn Úc Khả Khả lúc này, rõ ràng còn dịu dàng, yêu thương hơn nhìn con gái ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ánh mắt đó buồn nôn ghê, sắp mềm muốn ch** n**c ra rồi! Tức ghê!
Hơn nữa trước kia Úc Khả Khả thường xuyên là bao trút giận cho cô ta bắt nạt, thế mà bây giờ thì sao?
Úc Khả Khả ở trong khu nhà ở Vân Vực mà nhà họ Úc đến mơ hão cũng không có tư cách, trên người mặc bộ lễ phục đặt riêng có giới hạn xa hoa lộng lẫy, kéo vị hôn phu đứng đầu giới nhà giàu, hưởng thụ sự đãi ngộ được mọi người tung hô.
Mà bố mẹ cô ta, không những không biết có vấn đề, mà rõ ràng còn tỏ thái độ khác thường yêu cầu cô ta phải liên tục nhường Úc Khả Khả, thậm chí thái độ đối xử với người chị này còn tốt hơn cả con gái ruột là cô ta nhiều.
Nhất là nghĩ đến Tống Tuyền vừa bị Úc Khả Khả cướp đi trước đó không lâu, mẹ lại phân biệt đối xử với hai người bọn họ rất rõ ràng.
Úc Nhiễm mặc lễ phục mua ở trung tâm thương mại, bị sự chênh lệch cách biệt trời vực này làm cho nhục nhã tới mức run rẩy cả người.
A a a Úc Khả Khả! Tức c.h.ế.t cô ta mất!
Điều này không công bằng, rốt cuộc ai mới là con gái ruột của nhà họ Úc bây giờ chứ!!
Úc Khả Khả không biết người nhà họ Úc, người thì ngạc nhiên và mừng rỡ, người thì nổi điên vì cô đã đến, chỉ nhìn một vòng xung quanh đại sảnh, không tìm được mục tiêu thì vội vàng hỏi: [Nhà cô Vương tới chưa? Ở đâu đó?]
Hệ thống: [Ngay góc bên trái đằng trước cô đó, chỉ có điều bị đám người trước mặt cô che rồi.]
Úc Khả Khả: [Cả nhà bọn họ đến hả?]
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của hệ thống, Úc Khả Khả lập tức nở nụ cười háo hức muốn xem thử.
Vì vậy, thấy người xung quanh chộn rộn muốn vây tới, tỏ ý rõ ràng muốn nịnh nọt Quý Cảnh Diệp thì cô đột nhiên buông lỏng cánh tay anh. Sau đó khi Quý Cảnh Diệp rũ mắt nhìn qua, cô cười híp mắt, nói: "Tôi thấy người quen mời tôi tới có đến nên qua chào hỏi người ta. Quý Cảnh Diệp, anh cứ bận đi, tôi sẽ không quấy rầy mọi người."
Nói tỏ vẻ hết lòng xong, quả nhiên cô không hề lưu luyến xoay người rời đi.
Quý Cảnh Diệp: "..."
Anh nhanh ch.óng bị mọi người vây quanh, nhìn bóng lưng phóng khoáng của Úc Khả Khả biến mất, huyệt thái dương lập tức nảy lên, không nhịn được cười lạnh.
... Được lắm, anh cứ bận đi ấy à?
Sao cô lại không biết xấu hổ nói được lời này ra?
Ngược lại giờ cô đạt được mục đích rồi, cực kỳ sung sướng bỏ anh lại chạy đi ăn dưa mà không nghĩ xem, rốt cuộc là ai đã gây ra cục diện hiện tại này?
---
Lời tác giả:
Úc Khả Khả: Ơ, là tôi á?
Boss Quý: Hừ :)))
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận