Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện
Chương 153
Vì thế, đợi đến lúc cuối cùng Úc Khả Khả tạo hình xong xuống lầu đã thấy Quý Cảnh Diệp tan làm tới đón mình rồi.
Cô vô thức thoáng dừng bước lại.
Úc Khả Khả: [Tôi có ảo giác không nhỉ? Sao cứ cảm thấy ánh mắt Quý Cảnh Diệp có phần đáng sợ thế.]
Nếu như ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì e là lúc này cô sắp trở thành bàn chông rồi.
Người này hận cô biết bao nhiêu chứ, sắp phanh thây xé xác cô mất, hu hu.
Hệ thống lại sắp thành thói quen rồi: [Không phải lúc anh ta nhìn cô vẫn vậy sao? Cho nên tôi thường xuyên nghi ngờ một ngày đó sẽ thấy cô trong bụng cá ở đáy biển.]
Úc Khả Khả: [?]
Cô cẩn thận nghĩ lại, hình như đúng thật.
Trước giờ tâm trạng Quý Cảnh Diệp thất thường khó đoán. Thế nên thỉnh thoảng tâm trạng anh không tốt, nhìn người ta lạnh buốt như lưỡi đao có vẻ cũng khá là bình thường.
Nếu không sao nhiều người sợ anh vậy chứ? Dù sao thì anh cũng là nhân vật phản diện mà.
Cô bừng tỉnh rồi lập tức yên tâm.
Vì thế Úc Khả Khả đứng tại chỗ, đ.á.n.h giá Quý Cảnh Diệp ở đằng trước.
Quả nhiên thấy anh mặc một bộ vest màu xám tro chín chắn kiêu ngạo, mà chiếc cà vạt màu xanh than có vân dọc được thắt cẩn thận, nhìn cực kỳ thu hút.
Úc Khả Khả: [Hay lắm, tôi đoán đúng rồi!]
Hệ thống: [Nhưng cô đoán sai trò đố tình huống, cho nên tính tổng lại thì chúng ta hòa nhau.]
Úc Khả Khả: [... Tức ghê, cái này không tính.]
Mà trong lúc cô và hệ thống đang ầm ĩ phân thắng bại thì Quý Cảnh Diệp đang nhìn cô.
Úc Khả Khả mặc trang phục lộng lẫy, có thể nói là rực rỡ ch.ói mắt, xinh đẹp hơn người.
Mái tóc dài màu đen của cô hơi xoăn, xõa tung sau lưng. Người mặc bộ lễ phục màu xanh biển, lộ ra cần đường vai - cổ xinh đẹp một cách hoàn mỹ.
Chiếc váy rộng thùng thình bất quy tắc như tầng tầng lớp lớp sóng biển càng tông thêm vòng eo cực nhỏ của cô, dáng người mềm mại, yểu điệu.
Mà chiếc vòng cổ xanh ngọc bích trên cổ cô tỏa ra ánh sáng rực rỡ, khẽ lắc lư khiến làn da trước n.g.ự.c cô càng thêm trắng tựa tuyết, nhất thời khiến người không phân biệt nổi nơi nào rực rỡ hơn.
Úc Khả Khả nhấc váy đi về phía anh, chỉ thấy ánh mắt Quý Cảnh Diệp tối đi, không biết đang nghĩ gì.
Nghĩ đến vừa rồi ánh mắt anh lộ ra vẻ nguy hiểm, cô không nhịn được cố ý dừng lại trước mặt anh: "Quý Cảnh Diệp."
Cô nhẹ nhàng gọi tên anh.
Cho đến khi Quý Cảnh Diệp rũ mắt, Úc Khả Khả đưa tay khẽ ấn xuống chiếc cà vạt trên cổ áo anh, cười híp mắt nói: "Rất đẹp, quả nhiên rất phù hợp với anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Cảnh Diệp thoáng dừng lại, đáp một tiếng "Ừ".
"Lễ phục và trang sức cũng rất đẹp, anh cố ý chọn màu xanh lam à?" Cô đè lên váy ngồi vào trong xe, đột nhiên nghiêng đầu nhìn anh: "Nói vậy, xem ra anh thích chiếc cà vạt màu xanh lam này hơn rồi."
Quý Cảnh Diệp nhìn làn váy cô như tầng tầng lớp lớp bọt nước rơi xuống, thản nhiên nói: "Chọn bừa đấy."
Úc Khả Khả gật đầu, "À" một tiếng: "Không phủ nhận, thế thì xem ra là anh thích cả hai rồi. Cho nên chiếc vòng cổ này đúng là quà đáp lễ cho tôi nhỉ?"
Quý Cảnh Diệp: "..."
...
Đến nơi dự tiệc, Úc Khả Khả vừa xuống xe đã tự nhiên khoác cánh tay Quý Cảnh Diệp.
Hiển nhiên Quý Cảnh Diệp không ngờ cô sẽ làm vậy, anh thoáng dừng bước, quay đầu sang nhìn cô.
Nhưng Úc Khả Khả không hề cảm thấy khác thường ở đâu, thấy anh không đi, thậm chí cô còn ngước mắt nhìn anh, mang theo sự thúc giục trong yên lặng, gọi là thẳng thắn khẳng khái như đang nói: Anh là bạn trai cô dẫn đến lần này, vào bàn như vậy không phải rất bình thường sao? Quý Cảnh Diệp: "..."
Mắt anh lại dừng lại trên cánh tay mà cô khoác lên.
Tay cô trắng như tuyết, cực kỳ nhỏ, khẽ khàng đặt lên vải vest màu xám bạc, cực kỳ nổi bật.
Đầu ngón tay cô vừa vặn đặt trên cúc cài áo vest. Phỉ thúy màu ngọc bích đậm khiến tay cô càng thêm đẹp đẽ ch.ói mắt, tựa như đang tỏa ra ánh sáng.
Quý Cảnh Diệp thu ánh mắt lại, không nói gì thêm, chẳng qua là người vốn cứng đờ lại chậm rãi bình tĩnh, sau đó anh dẫn cô đi vào trong đại sảnh của tiệc rượu.
Có lẽ cảnh bọn họ dừng lại ở cửa ra vào bị người khác chú ý, người ở trong nhanh ch.óng biết đến, Úc Khả Khả lại dẫn cậu cả Quý - Quý Cảnh Diệp đến thật.
Vì vậy, vừa vào đại sảnh, Úc Khả Khả cảm nhận được rõ ràng bầu không khí vốn đang xôn xao lại nhanh ch.óng im ắng đi khi bọn họ vào bàn.
Mà cô cũng chợt thu hút không ít ánh mắt.
Mọi người chăm chú nhìn hai người chậm rãi đi tới, vẻ mặt đều có vẻ hơi phức tạp.
Chỉ có điều, lúc nhìn đến Quý Cảnh Diệp lại có vẻ kích động và bợ đỡ trông thấy, thậm chí không dám nhìn thẳng nhưng khi quay sang quan sát Úc Khả Khả ở bên cạnh anh, bọn họ lại có vẻ khác thường.
Hình như là không thể tin được, cô lại dẫn được cậu cả nhà họ Quý đến thật.
"Tôi nhớ trước đó trong giới có đồn cậu cả Quý không thèm để ý đến vị hôn thê này à? Giờ nhìn thế nào cũng không giống lắm."
"Cô đã nói là đồn rồi đó, người ta đã có thể dẫn cậu cả Quý tới, thế này mà không tính là coi trọng à? Chưa biết chừng là cậu cả Quý nghe được mấy lời đồn này nên cố ý đến làm chỗ dựa cho vị hôn thê của mình đó."
"Ha ha, thế thì e là có người sắp sưng mặt rồi."
"Cho nên trước đó chú hai Úc tìm đến hợp tác, bảo đảm hiện giờ có nhà họ Quý giúp đỡ, tuyệt đối không có vấn đề gì. Nói vậy thì chắc là không phải khoác lác đâu nhỉ?"
Cô vô thức thoáng dừng bước lại.
Úc Khả Khả: [Tôi có ảo giác không nhỉ? Sao cứ cảm thấy ánh mắt Quý Cảnh Diệp có phần đáng sợ thế.]
Nếu như ánh mắt có thể g.i.ế.c người thì e là lúc này cô sắp trở thành bàn chông rồi.
Người này hận cô biết bao nhiêu chứ, sắp phanh thây xé xác cô mất, hu hu.
Hệ thống lại sắp thành thói quen rồi: [Không phải lúc anh ta nhìn cô vẫn vậy sao? Cho nên tôi thường xuyên nghi ngờ một ngày đó sẽ thấy cô trong bụng cá ở đáy biển.]
Úc Khả Khả: [?]
Cô cẩn thận nghĩ lại, hình như đúng thật.
Trước giờ tâm trạng Quý Cảnh Diệp thất thường khó đoán. Thế nên thỉnh thoảng tâm trạng anh không tốt, nhìn người ta lạnh buốt như lưỡi đao có vẻ cũng khá là bình thường.
Nếu không sao nhiều người sợ anh vậy chứ? Dù sao thì anh cũng là nhân vật phản diện mà.
Cô bừng tỉnh rồi lập tức yên tâm.
Vì thế Úc Khả Khả đứng tại chỗ, đ.á.n.h giá Quý Cảnh Diệp ở đằng trước.
Quả nhiên thấy anh mặc một bộ vest màu xám tro chín chắn kiêu ngạo, mà chiếc cà vạt màu xanh than có vân dọc được thắt cẩn thận, nhìn cực kỳ thu hút.
Úc Khả Khả: [Hay lắm, tôi đoán đúng rồi!]
Hệ thống: [Nhưng cô đoán sai trò đố tình huống, cho nên tính tổng lại thì chúng ta hòa nhau.]
Úc Khả Khả: [... Tức ghê, cái này không tính.]
Mà trong lúc cô và hệ thống đang ầm ĩ phân thắng bại thì Quý Cảnh Diệp đang nhìn cô.
Úc Khả Khả mặc trang phục lộng lẫy, có thể nói là rực rỡ ch.ói mắt, xinh đẹp hơn người.
Mái tóc dài màu đen của cô hơi xoăn, xõa tung sau lưng. Người mặc bộ lễ phục màu xanh biển, lộ ra cần đường vai - cổ xinh đẹp một cách hoàn mỹ.
Chiếc váy rộng thùng thình bất quy tắc như tầng tầng lớp lớp sóng biển càng tông thêm vòng eo cực nhỏ của cô, dáng người mềm mại, yểu điệu.
Mà chiếc vòng cổ xanh ngọc bích trên cổ cô tỏa ra ánh sáng rực rỡ, khẽ lắc lư khiến làn da trước n.g.ự.c cô càng thêm trắng tựa tuyết, nhất thời khiến người không phân biệt nổi nơi nào rực rỡ hơn.
Úc Khả Khả nhấc váy đi về phía anh, chỉ thấy ánh mắt Quý Cảnh Diệp tối đi, không biết đang nghĩ gì.
Nghĩ đến vừa rồi ánh mắt anh lộ ra vẻ nguy hiểm, cô không nhịn được cố ý dừng lại trước mặt anh: "Quý Cảnh Diệp."
Cô nhẹ nhàng gọi tên anh.
Cho đến khi Quý Cảnh Diệp rũ mắt, Úc Khả Khả đưa tay khẽ ấn xuống chiếc cà vạt trên cổ áo anh, cười híp mắt nói: "Rất đẹp, quả nhiên rất phù hợp với anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quý Cảnh Diệp thoáng dừng lại, đáp một tiếng "Ừ".
"Lễ phục và trang sức cũng rất đẹp, anh cố ý chọn màu xanh lam à?" Cô đè lên váy ngồi vào trong xe, đột nhiên nghiêng đầu nhìn anh: "Nói vậy, xem ra anh thích chiếc cà vạt màu xanh lam này hơn rồi."
Quý Cảnh Diệp nhìn làn váy cô như tầng tầng lớp lớp bọt nước rơi xuống, thản nhiên nói: "Chọn bừa đấy."
Úc Khả Khả gật đầu, "À" một tiếng: "Không phủ nhận, thế thì xem ra là anh thích cả hai rồi. Cho nên chiếc vòng cổ này đúng là quà đáp lễ cho tôi nhỉ?"
Quý Cảnh Diệp: "..."
...
Đến nơi dự tiệc, Úc Khả Khả vừa xuống xe đã tự nhiên khoác cánh tay Quý Cảnh Diệp.
Hiển nhiên Quý Cảnh Diệp không ngờ cô sẽ làm vậy, anh thoáng dừng bước, quay đầu sang nhìn cô.
Nhưng Úc Khả Khả không hề cảm thấy khác thường ở đâu, thấy anh không đi, thậm chí cô còn ngước mắt nhìn anh, mang theo sự thúc giục trong yên lặng, gọi là thẳng thắn khẳng khái như đang nói: Anh là bạn trai cô dẫn đến lần này, vào bàn như vậy không phải rất bình thường sao? Quý Cảnh Diệp: "..."
Mắt anh lại dừng lại trên cánh tay mà cô khoác lên.
Tay cô trắng như tuyết, cực kỳ nhỏ, khẽ khàng đặt lên vải vest màu xám bạc, cực kỳ nổi bật.
Đầu ngón tay cô vừa vặn đặt trên cúc cài áo vest. Phỉ thúy màu ngọc bích đậm khiến tay cô càng thêm đẹp đẽ ch.ói mắt, tựa như đang tỏa ra ánh sáng.
Quý Cảnh Diệp thu ánh mắt lại, không nói gì thêm, chẳng qua là người vốn cứng đờ lại chậm rãi bình tĩnh, sau đó anh dẫn cô đi vào trong đại sảnh của tiệc rượu.
Có lẽ cảnh bọn họ dừng lại ở cửa ra vào bị người khác chú ý, người ở trong nhanh ch.óng biết đến, Úc Khả Khả lại dẫn cậu cả Quý - Quý Cảnh Diệp đến thật.
Vì vậy, vừa vào đại sảnh, Úc Khả Khả cảm nhận được rõ ràng bầu không khí vốn đang xôn xao lại nhanh ch.óng im ắng đi khi bọn họ vào bàn.
Mà cô cũng chợt thu hút không ít ánh mắt.
Mọi người chăm chú nhìn hai người chậm rãi đi tới, vẻ mặt đều có vẻ hơi phức tạp.
Chỉ có điều, lúc nhìn đến Quý Cảnh Diệp lại có vẻ kích động và bợ đỡ trông thấy, thậm chí không dám nhìn thẳng nhưng khi quay sang quan sát Úc Khả Khả ở bên cạnh anh, bọn họ lại có vẻ khác thường.
Hình như là không thể tin được, cô lại dẫn được cậu cả nhà họ Quý đến thật.
"Tôi nhớ trước đó trong giới có đồn cậu cả Quý không thèm để ý đến vị hôn thê này à? Giờ nhìn thế nào cũng không giống lắm."
"Cô đã nói là đồn rồi đó, người ta đã có thể dẫn cậu cả Quý tới, thế này mà không tính là coi trọng à? Chưa biết chừng là cậu cả Quý nghe được mấy lời đồn này nên cố ý đến làm chỗ dựa cho vị hôn thê của mình đó."
"Ha ha, thế thì e là có người sắp sưng mặt rồi."
"Cho nên trước đó chú hai Úc tìm đến hợp tác, bảo đảm hiện giờ có nhà họ Quý giúp đỡ, tuyệt đối không có vấn đề gì. Nói vậy thì chắc là không phải khoác lác đâu nhỉ?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận