Nửa tiếng sau.

Trợ lý Ôn cũng vừa về nhà không lâu đột nhiên nhận được tin nhắn của Quý tổng.

Anh ấy ấn mở ra xem, lại là xác nhận lịch trình của ngày kia, còn bảo anh ấy đừng quên để trống lịch buổi tối ra.

Nhưng không phải boss đã quyết định từ trước là tối ngày kia dẫn cô Úc tham gia tiệc rượu từ thiện đó sao? Trong lúc nhất thời, trợ lý Ôn có phần buồn bực.

Anh ấy cực kỳ nghiêm túc thầm suy nghĩ: Cho nên ý "để trống" này của boss, rốt cuộc là quyết định hủy bỏ kế hoạch tham gia tiệc tối hay chỉ là lo lắng anh ấy quên chuyện này nên lần nữa xác nhận lịch trình, tránh cho đêm đó trùng lịch?

Cẩn thận nghĩ ngợi, trợ lý Ôn đột nhiên đưa mắt xem giờ, lộ ra vẻ bừng tỉnh.

Nếu là nhắn tin vào lúc này, chắc là Quý tổng đã về đến nhà, đã gặp cô Úc rồi.

Không rõ tâm trạng của Quý Cảnh Diệp hiện giờ ra sao, anh ấy lập tức nhắn tin cho Úc Khả Khả, cẩn thận hỏi thăm.

Úc Khả Khả: [Đúng là tôi có mời Quý Cảnh Diệp, có điều anh ta bảo là phải xem sắp xếp hôm đó đã, đến hôm đó rồi bàn lại sau.]

Thấy tin nhắn khẳng định của Úc Khả Khả, trợ lý Ôn lập tức thở phào thật mạnh.

Nếu là như vậy thì chắc chắn là Quý tổng không có ý hủy bỏ kế hoạch rồi.

Anh ấy nghĩ đến câu "Đến hôm đó rồi bàn lại", câu ấy nhìn ngang nhìn dọc, nhìn cẩn thận thật lâu, cuối cùng mới nhìn ra được ý nghĩa trên màn hình.

Chỉ cảm thấy trên màn hình toàn viết mấy chữ: "Làm bộ làm tịch".

Chậc chậc.

Có điều, dù nói thế nào chăng nữa, chắc là Quý tống được cô Úc dỗ xong rồi nhỉ?

Nghĩ đến bọn họ đã phải chịu vài ngày liên tục trong bầu không khí lạnh lẽo của lễ rửa tội, cuối cùng sắp được giải thoát rồi. Trợ lý Ôn không nhịn được kích động siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thầm cảm thán một tiếng.

Cô Úc thật sự quá đỉnh!

---

Ngày tham gia tiệc rượu.

Trợ lý sinh hoạt Tiểu Diệp dẫn theo đoàn tạo hình đã liên lạc từ trước đến cửa từ sớm, cũng giao lễ phục giới hạn đặt theo yêu cầu tới tay Úc Khả Khả.

Cô ấy còn đặc biệt có tâm nói: "Đây là Quý tổng cố ý chuẩn bị cho cô đó, có lẽ tone sur tone với Quý tổng. Buổi tối tham gia tiệc rượu, chắc chắn sẽ rất hấp dẫn ánh mắt của người khác."

Úc Khả Khả đã bình thản nằm ngửa, mặc kệ đoàn tạo hình xử lý.

Dù bọn họ hỏi ý kiến gì, cô đều chỉ gật đầu cho xong.

Nghe Tiểu Diệp nói vậy, cô mới đưa mắt nhìn qua hộp đựng lễ phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Phát hiện ra là váy cúp n.g.ự.c màu xanh biển, nhìn vừa xinh đẹp lại sang trọng. Bên cạnh có đặt một bộ trang sức màu xanh ngọc bích, rõ ràng là cùng bộ với lễ phục.

Đá xanh ngọc bích nằm trong chiếc hộp nhung tản ra ánh sáng lấp lánh, cực kỳ đẹp đẽ.

Úc Khả Khả lập tức hứng thú: [Hai người bọn tôi mà tone sur tone, cậu đoán xem tối nay anh ta đeo cà vạt màu xanh tôi tặng hay là đồ vest màu xanh phối hợp với cà vạt màu xám bạc còn lại kia?]

[Không được phép nhìn lén đáp án.] Không đợi hệ thống trả lời, cô đã giành lời: [Tôi cảm thấy rất có thể là cà vạt màu xanh.]

Quả nhiên hệ thống không ăn gian, suy nghĩ một lát rồi nói: [Tôi thì đoán là cái còn lại. Màu xám bạc đó rất đẹp. Có điều sao cô chắc chắn thế, có chắc là anh ta sẽ đeo cà vạt cô tặng không?]

Úc Khả Khả: [Bộ trang sức màu xanh ngọc bích này, chẳng lẽ không phải quà đáp lễ của anh ta à?]

Hệ thống: [Vì sao?]

Úc Khả Khả lại rất thành thật: [Không biết, tôi cảm thấy giống ám chỉ.]

Hệ thống nghe cô nói mà cực kỳ tò mò, không khỏi đấu tranh, nói: [... Thật sự không cần tôi đi xem sao, chúng ta xem trước đáp án?]

Úc Khả Khả quyết đoán bác bỏ: [Không được, đáp án đương nhiên phải là tự mình tìm hiểu mới càng hay.]

Cuối cùng hệ thống không sốt sắng nữa.

Có lẽ vì quá trình chờ tạo hình thật sự vô cùng nhàm chán, Úc Khả Khả bắt đầu liên tục ra câu đố cho hệ thống, còn cố ý xấu tính không nói đáp án cho thống.

Sau đó hệ thống bắt đầu phản kích, lúc này đến lượt Úc Khả Khả cồn cào ruột gan.

Thấy một thống - một người ngập tràn sự tò mò, cứ thế giày vò lẫn nhau, từ từ tích góp vô số câu đố không có lời giải.

Cảm thấy như vậy không được, hai người - thống lại trực tiếp chuyển chiến TSng đố tình huống, chơi trò chơi "Phải hay không".

Rốt cuộc một người - một thống đã đạt được nhận thức chung, chơi cực kỳ vui vẻ.

Mà lúc này, Quý Cảnh Diệp còn ở công ty lại khựng lại một lúc lâu trước tài liệu trước mặt.

Anh siết c.h.ặ.t b.út ký, ấn đường không chịu kiểm soát giật giật.

... Cho nên, rốt cuộc, đáp án của những câu đó là gì?

Ở đối diện bàn làm việc, quản lý chi nhánh nào đó đang chờ Quý tổng xét duyệt, cuối cùng đã phát hiện ra sự khác thường, cẩn thận ngước mắt nhìn thì phát hiện Quý tổng hờ hững đang xem tài liệu, dường như đã phát hiện ra sai sót trọng đại nào đó, cau mày, bao phủ xung quanh anh là bầu không khí mất kiên nhẫn và nôn nóng.

Chứng kiến mặt anh lạnh đi, gương mặt càng lúc càng tỏ ra hung dữ, nguy hiểm, trái tim của quản lý chi nhánh kia không chịu nổi tàn phá đã lập tức căng thẳng đập thình thịch.

Đoản mệnh rồi, đến cùng là đứa cấp dưới nào phạm sai lầm rồi, hại ông ta ở đây chịu giày vò thế này chứ?

Thế nhưng rõ ràng ông ta đã cẩn thận kiểm tra trước một lượt rồi, hình như đâu có vấn đề gì nhỉ?

Quản lý chi nhánh lập tức nghi ngờ cuộc đời.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cứu Rỗi Nhân Vật Phản Diện - Chương 152 | Đọc truyện chữ