Chương 60: Giận dỗi
Thạch Bạch Ngư cố gắng tránh các vết thương trên vai và bụng của Tống Ký, cậu gạt cổ áo anh ra định cởi xuống thì bị đối phương nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
"Không sao." Tống Ký không nhìn Thạch Bạch Ngư, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào ngọn nến le lói trên bàn: "Đi ngủ đi, anh tự tắm rửa thay đồ được."
Vì tính đến chuyện Tống Ký đi săn hay phải lăn lộn, quần áo thay thế được chuẩn bị khá nhiều, không lo thiếu đồ sạch, nhưng mà...
"Trên người anh đầy vết thương, tự mình tắm thế nào được, em..." Thạch Bạch Ngư chưa nói hết câu, Tống Ký đã đứng phắt dậy, không nói một lời, xoay người đi vào phòng tắm phía sau bếp.
"Hừ!" Thạch Bạch Ngư không thèm chiều cái tính khí thối tha hay trưng ra vẻ mặt lạnh lùng đó của anh, cậu mặt dày bám theo vào trong: "Anh làm cái gì thế? Vẫn còn giận dỗi vì chuyện hồi sáng à? Tự ái cao quá đấy! Vết thương của anh không được dính nước, đừng có vội dội nước lên người. Đứng đấy chờ em đi lấy t.h.u.ố.c, đừng có động đậy lung tung, không nghe lời là em đ.á.n.h đòn vào m.ô.n.g đấy!"
Thạch Bạch Ngư hung dữ dặn dò xong liền chạy về phòng lục tung hòm xiểng, tìm ra một lọ t.h.u.ố.c trị thương (Kim sang d.ư.ợ.c), rồi cầm theo một bộ đồ lót của Tống Ký quay lại phòng tắm.
Đang định mang đồ qua trước rồi mới giúp pha nước nóng, ai dè vừa quay lại đã thấy cái gã kia coi lời dặn của mình như gió thoảng bên tai, đang múc một gáo nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống. Cơn hỏa nộ của Thạch Bạch Ngư bốc lên ngùn ngụt, cậu lao tới giáng một cái tát thật mạnh vào m.ô.n.g anh.
*Chát* một tiếng, khiến động tác múc nước của Tống Ký khựng lại ngay lập tức.
"Anh muốn c.h.ế.t à mà không màng đến vết thương của mình như thế?" Thạch Bạch Ngư vẫn chưa hả giận, sẵn đà Tống Ký đang khom lưng, cậu lại bồi thêm một phát nữa: "Lấy thân thể mình ra để dằn dỗi, anh giỏi lắm!"
*Chát chát chát*, càng đ.á.n.h càng thấy thuận tay. Tống Ký cứ như bị đ.á.n.h đến ngốc luôn, hồi lâu không có phản ứng gì.
Thạch Bạch Ngư đ.á.n.h đến mức m.ô.n.g đối phương đỏ ửng lên mới dừng tay, bưng ghế lại đặt xuống: "Ngồi im đấy, em đi pha nước nóng, dám làm loạn nữa là em lại đ.á.n.h đấy!" Cậu ấn Tống Ký ngồi xuống ghế, rồi vừa lầm bầm mắng mỏ vừa quay lại bếp: "Lớn tướng rồi còn không nghe lời, còn bày đặt giận dỗi, trẻ con!"
Tống Ký: "..."
Thạch Bạch Ngư miệng thì mắng dữ dội nhưng thực chất là xót xa vô cùng. Lúc lau người bôi t.h.u.ố.c cho anh, tay cậu run bần bật. Nhìn bột t.h.u.ố.c vừa rắc lên đã bị m.á.u tươi rửa trôi, mắt cậu đỏ hoe, cổ họng nghẹn đắng.
"Anh đụng phải cái gì mà bị thương nặng thế này?" Thạch Bạch Ngư sụt sịt: "Đau lắm đúng không?"
Nghe tiếng khóc của Thạch Bạch Ngư, lông mi Tống Ký khẽ rung rinh nhưng vẫn ngồi im không nói một lời.
"Nhìn xem trên người anh toàn sẹo lớn sẹo nhỏ, phải là hạng người liều mạng thế nào mới coi tiền hơn mạng sống chứ, lần sau anh..."
"Yên tâm." Tống Ký lạnh lùng ngắt lời cậu: "Nếu anh thực sự có mệnh hệ gì, dù tàn phế hay là c.h.ế.t, em cứ việc cải giá, không cần phải thủ tiết vì anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Động tác bôi t.h.u.ố.c của Thạch Bạch Ngư khựng lại: "Anh nói cái gì?"
"Vốn dĩ mua em về là để có phu lang có con cái, ấm giường ấm chiếu, chủ yếu là để giải quyết nhu cầu phòng sự." Tống Ký càng nói càng quá đáng: "Vốn là góp gạo thổi cơm chung để sống qua ngày, em đã thích thản nhiên tự tại, vậy anh trả tự do cho em."
Tống Ký cứ tự mình nói mà không phát hiện ra sắc mặt Thạch Bạch Ngư thoắt cái đã trắng bệch, bàn tay cầm lọ t.h.u.ố.c siết c.h.ặ.t, hốc mắt càng đỏ hơn, nhưng lần này là vì tức giận. Dù vậy, cậu cũng không hất tay bỏ đi, cố nén cảm xúc để kiên nhẫn bôi t.h.u.ố.c cho anh. Cái người này miệng thì độc địa, nhưng trên người có mấy vết rách sâu m.á.u chảy không ngừng, vết thương còn dính bẩn, nếu không xử lý kịp thời thì có khi c.h.ế.t ở đây thật.
Vết thương trên vai thì còn tạm ổn, bôi t.h.u.ố.c vài lần cũng cầm được m.á.u, nhưng vết thương ở bụng vừa dài vừa sâu, bôi kiểu gì cũng bị m.á.u đẩy ra. Không ổn rồi. Thạch Bạch Ngư nhớ trong ngăn kéo có hộp kim chỉ, vội chạy đi lấy. Không có cồn thì cậu dùng nước đun sôi. Tuy không biết có tiệt trùng hoàn toàn được không nhưng trong điều kiện này chỉ có thể làm thế. Trời đang mưa, cậu cũng không thể đưa người xuống núi gặp thầy lang ngay lúc này.
Sau khi đun sôi kim chỉ, Thạch Bạch Ngư dùng bồ kết rửa tay thật kỹ rồi mới vớt ra, xỏ chỉ, hơ kim qua lửa rồi bắt đầu khâu vết thương cho Tống Ký. Toàn bộ quá trình diễn ra trôi chảy, cậu thậm chí không chớp mắt lấy một cái.
Tống Ký ban đầu nhìn đi chỗ khác, đau đến mức mặt đỏ tía tai nhưng cảm nhận được thủ pháp thành thục của cậu, anh không nhịn được quay lại nhìn mặt cậu. Thạch Bạch Ngư không nhìn anh, khuôn mặt vẫn lạnh lùng không cảm xúc. Khâu xong, bôi t.h.u.ố.c, dùng vải quấn lại, cậu mới đứng dậy đối mắt với anh. Tống Ký mấp máy môi nhưng vẫn không nói gì.
Thạch Bạch Ngư thấy vậy cũng chẳng thèm nói nữa, dìu anh lên giường nằm xong, cậu ghép hai cái ghế dài lại bên cạnh giường, định ngủ ở đó.
"Em làm cái gì thế?" Tống Ký nhíu mày hỏi.
Thạch Bạch Ngư ôm chăn trải ra, giọng điệu lạnh nhạt: "Lúc anh không cần em ấm giường nữa thì em tự giác nằm dưới đất thôi." Nói đoạn cậu ngước mắt nhìn Tống Ký: "Hay là, anh bị thế này rồi mà vẫn còn sung sức, cần em 'tự thân vận động' để hoàn thành nghĩa vụ làm phu lang?"
Tống Ký nắm c.h.ặ.t mép chăn đến mức đầu ngón tay trắng bệch, đủ thấy là lại bị tức điên lên rồi. Thạch Bạch Ngư thấy thế nhưng vẫn mím c.h.ặ.t môi không chịu xuống nước.
"Lên đây." Tống Ký rốt cuộc vẫn vén chăn nhường chỗ cho cậu. Thạch Bạch Ngư lại đắp chăn lại cho anh, rồi chui vào cái ổ trên ghế dài nằm xuống: "Vết thương của anh nặng lắm, lát nữa có thể sẽ phát sốt, em phải canh anh."
Lòng Tống Ký khẽ lay động. Thạch Bạch Ngư đã nhắm mắt lại: "Em nằm giường là ngủ say như c.h.ế.t, ngộ nhỡ anh phát sốt mà em không biết kịp thời, nặng thì mất mạng, nhẹ thì cháy não thành thằng ngốc. Dù em cũng chẳng thấy não anh thông minh hơn thằng ngốc là bao."
Tống Ký: "..."
"Ngủ đi." Thạch Bạch Ngư thở dài: "Sáng mai xuống núi."
Tống Ký dĩ nhiên không muốn nhưng không chống lại được cơn buồn ngủ ập đến, rất nhanh đã mất đi ý thức. Thạch Bạch Ngư biết, anh không phải ngủ thiếp đi mà là vì mất m.á.u quá nhiều nên ngất xỉu. Nhưng lúc này cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể dựa vào bản thân anh tự gượng dậy, chỉ cần không sốt cao thì vấn đề không lớn.
Nhưng đúng như cậu dự đoán, nửa đêm Tống Ký bắt đầu sốt cao. Thạch Bạch Ngư không hề chợp mắt, hết hạ nhiệt vật lý lại đến lau mồ hôi, bận rộn đến tận sáng sớm cơn sốt mới hạ xuống, nhưng vẫn còn sốt nhẹ. Điều này vẫn chưa thể yên tâm, nếu sốt nhẹ kéo dài thì tình trạng sẽ lặp lại.
"Giờ em cõng anh xuống núi gặp thầy lang." Thạch Bạch Ngư ghé tai anh: "Em người nhỏ, cõng chắc sẽ không thoải mái đâu, anh chịu đựng một chút." Cậu mặc áo ngoài cho anh, tóc cũng chẳng kịp buộc, cứ thế kéo lên lưng cõng đi, ra cửa bảo Mao Cầu dẫn đường. Còn đồ đạc thì đành để đó lát quay lại lấy sau.
"Còn bảo lột da rắn, kết quả vứt đấy chẳng ai quản, lát nữa em biết làm sao mà mang nó xuống đây." Chỉ nghĩ đến việc chạm vào xác rắn là cậu đã thấy rùng mình. Nhưng hết cách, Tống Ký đã thế này, con mồi không thể vứt bỏ được.
Thạch Bạch Ngư cố gắng tránh các vết thương trên vai và bụng của Tống Ký, cậu gạt cổ áo anh ra định cởi xuống thì bị đối phương nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay.
"Không sao." Tống Ký không nhìn Thạch Bạch Ngư, mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào ngọn nến le lói trên bàn: "Đi ngủ đi, anh tự tắm rửa thay đồ được."
Vì tính đến chuyện Tống Ký đi săn hay phải lăn lộn, quần áo thay thế được chuẩn bị khá nhiều, không lo thiếu đồ sạch, nhưng mà...
"Trên người anh đầy vết thương, tự mình tắm thế nào được, em..." Thạch Bạch Ngư chưa nói hết câu, Tống Ký đã đứng phắt dậy, không nói một lời, xoay người đi vào phòng tắm phía sau bếp.
"Hừ!" Thạch Bạch Ngư không thèm chiều cái tính khí thối tha hay trưng ra vẻ mặt lạnh lùng đó của anh, cậu mặt dày bám theo vào trong: "Anh làm cái gì thế? Vẫn còn giận dỗi vì chuyện hồi sáng à? Tự ái cao quá đấy! Vết thương của anh không được dính nước, đừng có vội dội nước lên người. Đứng đấy chờ em đi lấy t.h.u.ố.c, đừng có động đậy lung tung, không nghe lời là em đ.á.n.h đòn vào m.ô.n.g đấy!"
Thạch Bạch Ngư hung dữ dặn dò xong liền chạy về phòng lục tung hòm xiểng, tìm ra một lọ t.h.u.ố.c trị thương (Kim sang d.ư.ợ.c), rồi cầm theo một bộ đồ lót của Tống Ký quay lại phòng tắm.
Đang định mang đồ qua trước rồi mới giúp pha nước nóng, ai dè vừa quay lại đã thấy cái gã kia coi lời dặn của mình như gió thoảng bên tai, đang múc một gáo nước lạnh dội thẳng từ trên đầu xuống. Cơn hỏa nộ của Thạch Bạch Ngư bốc lên ngùn ngụt, cậu lao tới giáng một cái tát thật mạnh vào m.ô.n.g anh.
*Chát* một tiếng, khiến động tác múc nước của Tống Ký khựng lại ngay lập tức.
"Anh muốn c.h.ế.t à mà không màng đến vết thương của mình như thế?" Thạch Bạch Ngư vẫn chưa hả giận, sẵn đà Tống Ký đang khom lưng, cậu lại bồi thêm một phát nữa: "Lấy thân thể mình ra để dằn dỗi, anh giỏi lắm!"
*Chát chát chát*, càng đ.á.n.h càng thấy thuận tay. Tống Ký cứ như bị đ.á.n.h đến ngốc luôn, hồi lâu không có phản ứng gì.
Thạch Bạch Ngư đ.á.n.h đến mức m.ô.n.g đối phương đỏ ửng lên mới dừng tay, bưng ghế lại đặt xuống: "Ngồi im đấy, em đi pha nước nóng, dám làm loạn nữa là em lại đ.á.n.h đấy!" Cậu ấn Tống Ký ngồi xuống ghế, rồi vừa lầm bầm mắng mỏ vừa quay lại bếp: "Lớn tướng rồi còn không nghe lời, còn bày đặt giận dỗi, trẻ con!"
Tống Ký: "..."
Thạch Bạch Ngư miệng thì mắng dữ dội nhưng thực chất là xót xa vô cùng. Lúc lau người bôi t.h.u.ố.c cho anh, tay cậu run bần bật. Nhìn bột t.h.u.ố.c vừa rắc lên đã bị m.á.u tươi rửa trôi, mắt cậu đỏ hoe, cổ họng nghẹn đắng.
"Anh đụng phải cái gì mà bị thương nặng thế này?" Thạch Bạch Ngư sụt sịt: "Đau lắm đúng không?"
Nghe tiếng khóc của Thạch Bạch Ngư, lông mi Tống Ký khẽ rung rinh nhưng vẫn ngồi im không nói một lời.
"Nhìn xem trên người anh toàn sẹo lớn sẹo nhỏ, phải là hạng người liều mạng thế nào mới coi tiền hơn mạng sống chứ, lần sau anh..."
"Yên tâm." Tống Ký lạnh lùng ngắt lời cậu: "Nếu anh thực sự có mệnh hệ gì, dù tàn phế hay là c.h.ế.t, em cứ việc cải giá, không cần phải thủ tiết vì anh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Động tác bôi t.h.u.ố.c của Thạch Bạch Ngư khựng lại: "Anh nói cái gì?"
"Vốn dĩ mua em về là để có phu lang có con cái, ấm giường ấm chiếu, chủ yếu là để giải quyết nhu cầu phòng sự." Tống Ký càng nói càng quá đáng: "Vốn là góp gạo thổi cơm chung để sống qua ngày, em đã thích thản nhiên tự tại, vậy anh trả tự do cho em."
Tống Ký cứ tự mình nói mà không phát hiện ra sắc mặt Thạch Bạch Ngư thoắt cái đã trắng bệch, bàn tay cầm lọ t.h.u.ố.c siết c.h.ặ.t, hốc mắt càng đỏ hơn, nhưng lần này là vì tức giận. Dù vậy, cậu cũng không hất tay bỏ đi, cố nén cảm xúc để kiên nhẫn bôi t.h.u.ố.c cho anh. Cái người này miệng thì độc địa, nhưng trên người có mấy vết rách sâu m.á.u chảy không ngừng, vết thương còn dính bẩn, nếu không xử lý kịp thời thì có khi c.h.ế.t ở đây thật.
Vết thương trên vai thì còn tạm ổn, bôi t.h.u.ố.c vài lần cũng cầm được m.á.u, nhưng vết thương ở bụng vừa dài vừa sâu, bôi kiểu gì cũng bị m.á.u đẩy ra. Không ổn rồi. Thạch Bạch Ngư nhớ trong ngăn kéo có hộp kim chỉ, vội chạy đi lấy. Không có cồn thì cậu dùng nước đun sôi. Tuy không biết có tiệt trùng hoàn toàn được không nhưng trong điều kiện này chỉ có thể làm thế. Trời đang mưa, cậu cũng không thể đưa người xuống núi gặp thầy lang ngay lúc này.
Sau khi đun sôi kim chỉ, Thạch Bạch Ngư dùng bồ kết rửa tay thật kỹ rồi mới vớt ra, xỏ chỉ, hơ kim qua lửa rồi bắt đầu khâu vết thương cho Tống Ký. Toàn bộ quá trình diễn ra trôi chảy, cậu thậm chí không chớp mắt lấy một cái.
Tống Ký ban đầu nhìn đi chỗ khác, đau đến mức mặt đỏ tía tai nhưng cảm nhận được thủ pháp thành thục của cậu, anh không nhịn được quay lại nhìn mặt cậu. Thạch Bạch Ngư không nhìn anh, khuôn mặt vẫn lạnh lùng không cảm xúc. Khâu xong, bôi t.h.u.ố.c, dùng vải quấn lại, cậu mới đứng dậy đối mắt với anh. Tống Ký mấp máy môi nhưng vẫn không nói gì.
Thạch Bạch Ngư thấy vậy cũng chẳng thèm nói nữa, dìu anh lên giường nằm xong, cậu ghép hai cái ghế dài lại bên cạnh giường, định ngủ ở đó.
"Em làm cái gì thế?" Tống Ký nhíu mày hỏi.
Thạch Bạch Ngư ôm chăn trải ra, giọng điệu lạnh nhạt: "Lúc anh không cần em ấm giường nữa thì em tự giác nằm dưới đất thôi." Nói đoạn cậu ngước mắt nhìn Tống Ký: "Hay là, anh bị thế này rồi mà vẫn còn sung sức, cần em 'tự thân vận động' để hoàn thành nghĩa vụ làm phu lang?"
Tống Ký nắm c.h.ặ.t mép chăn đến mức đầu ngón tay trắng bệch, đủ thấy là lại bị tức điên lên rồi. Thạch Bạch Ngư thấy thế nhưng vẫn mím c.h.ặ.t môi không chịu xuống nước.
"Lên đây." Tống Ký rốt cuộc vẫn vén chăn nhường chỗ cho cậu. Thạch Bạch Ngư lại đắp chăn lại cho anh, rồi chui vào cái ổ trên ghế dài nằm xuống: "Vết thương của anh nặng lắm, lát nữa có thể sẽ phát sốt, em phải canh anh."
Lòng Tống Ký khẽ lay động. Thạch Bạch Ngư đã nhắm mắt lại: "Em nằm giường là ngủ say như c.h.ế.t, ngộ nhỡ anh phát sốt mà em không biết kịp thời, nặng thì mất mạng, nhẹ thì cháy não thành thằng ngốc. Dù em cũng chẳng thấy não anh thông minh hơn thằng ngốc là bao."
Tống Ký: "..."
"Ngủ đi." Thạch Bạch Ngư thở dài: "Sáng mai xuống núi."
Tống Ký dĩ nhiên không muốn nhưng không chống lại được cơn buồn ngủ ập đến, rất nhanh đã mất đi ý thức. Thạch Bạch Ngư biết, anh không phải ngủ thiếp đi mà là vì mất m.á.u quá nhiều nên ngất xỉu. Nhưng lúc này cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể dựa vào bản thân anh tự gượng dậy, chỉ cần không sốt cao thì vấn đề không lớn.
Nhưng đúng như cậu dự đoán, nửa đêm Tống Ký bắt đầu sốt cao. Thạch Bạch Ngư không hề chợp mắt, hết hạ nhiệt vật lý lại đến lau mồ hôi, bận rộn đến tận sáng sớm cơn sốt mới hạ xuống, nhưng vẫn còn sốt nhẹ. Điều này vẫn chưa thể yên tâm, nếu sốt nhẹ kéo dài thì tình trạng sẽ lặp lại.
"Giờ em cõng anh xuống núi gặp thầy lang." Thạch Bạch Ngư ghé tai anh: "Em người nhỏ, cõng chắc sẽ không thoải mái đâu, anh chịu đựng một chút." Cậu mặc áo ngoài cho anh, tóc cũng chẳng kịp buộc, cứ thế kéo lên lưng cõng đi, ra cửa bảo Mao Cầu dẫn đường. Còn đồ đạc thì đành để đó lát quay lại lấy sau.
"Còn bảo lột da rắn, kết quả vứt đấy chẳng ai quản, lát nữa em biết làm sao mà mang nó xuống đây." Chỉ nghĩ đến việc chạm vào xác rắn là cậu đã thấy rùng mình. Nhưng hết cách, Tống Ký đã thế này, con mồi không thể vứt bỏ được.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận