Chương 47: Nhận nuôi Hồng Ca Nhi
Hậu sự của thợ săn Lý hầu như do một tay Tống Ký lo liệu. Sau khi cùng dân làng giúp đỡ đưa tang và chôn cất xong xuôi, hai người liền đưa Hồng Ca Nhi về nhà mình.
"Hồng Ca Nhi có vẻ hơi im lặng quá thì phải?" Thạch Bạch Ngư liếc nhìn đứa trẻ vừa về đến nhà đã tự giác cầm chổi quét sân: "Từ lúc sư phụ qua đời, thằng bé không khóc cũng không quấy."
Dù hai ngày lo hậu sự vừa qua đều do hai người lớn cáng đáng, nhưng Hồng Ca Nhi cũng không hề nhàn rỗi, luôn làm những việc trong khả năng của mình. Lúc đầu Thạch Bạch Ngư cứ ngỡ đứa trẻ này chưa kịp hoàn hồn, nhưng giờ cậu bắt đầu thấy lo lắng.
"Cứ mặc thằng bé đi." Tống Ký liếc nhìn một cái, cầm lấy d.a.o rựa chuẩn bị lên núi c.h.ặ.t trúc đốm về làm khuôn nến cho Thạch Bạch Ngư: "Nó muốn làm gì thì cứ để nó làm, đừng ngăn cản."
"Vâng." Thạch Bạch Ngư nhìn con d.a.o trong tay Tống Ký: "Anh lên núi ngay bây giờ à? Không nghỉ ngơi một chút sao?"
"Không nghỉ đâu." Tống Ký nói: "Em cứ nghỉ trước đi, những việc khác đợi anh về rồi làm."
Thạch Bạch Ngư mỉm cười gật đầu, nhưng đợi Tống Ký vừa đi khỏi, cậu liền cùng Hồng Ca Nhi dọn dẹp nhà cửa.
Thực ra nhà họ cũng đơn giản, gia súc đều được cho ăn hàng ngày, vườn rau mới dọn cách đây hai hôm, nên chủ yếu chỉ là quét tước vệ sinh trong ngoài, dọn chuồng bò, chuồng gà, chuồng thỏ, rồi đem đống quần áo tích tụ đi giặt là cơ bản hết việc.
Mao Cầu tuy là động vật nhưng rất hiểu chuyện, biết mọi người đang bận nên không hề bám người, ăn no uống đủ là tự chơi một mình, kiêm luôn chân ch.ó giữ nhà. Thạch Bạch Ngư quyết định tối nay sẽ thêm món cho nó. Đùi gà thì chưa có ngay, nhưng sữa thì có thể thêm được.
"Hồng Ca Nhi, con vào nhà ngủ một lát đi, căn phòng bên trái ấy, giường chiếu ta đã dọn dẹp xong rồi." Thấy việc đã xong mà Hồng Ca Nhi cứ túm vạt áo đứng đó đầy vẻ lúng túng bất an, Thạch Bạch Ngư vội vã lại gần bảo: "Đến đây rồi thì cứ coi như nhà mình, có chuyện gì cứ nói với ta và chú Tống Ký của con, đừng ngại. Đi ngủ đi, trẻ con không ngủ là không lớn được đâu."
Hồng Ca Nhi rụt rè đi đến trước mặt Thạch Bạch Ngư: "Thím ơi, con... con không buồn ngủ..."
"Không buồn ngủ cũng phải nghỉ ngơi." Thạch Bạch Ngư xoa mái tóc rối bù của cậu bé, tháo dây buộc tóc rồi dùng tay chải lại cho mượt: "Hai ngày nay con thức trắng đêm cùng bọn ta, cơ thể đã kiệt sức rồi. Ngoan, đi ngủ đi nhé?"
"Nhưng mà..."
Thấy đứa trẻ vẫn chần chừ không chịu đi, Thạch Bạch Ngư dứt khoát cúi xuống bế bổng cậu bé lên.
"Thím?" Hồng Ca Nhi lớn từng này rồi mà rất hiếm khi được bế như vậy, lập tức giật mình.
Thạch Bạch Ngư vỗ vỗ sau gáy an ủi, bế cậu vào phòng ngủ. Cậu cởi áo ngoài và giày tất cho Hồng Ca Nhi, dứt khoát nhét vào chăn, không cho cơ hội từ chối.
"Ngủ cho ngon nhé." Cậu vén lại chăn cho Hồng Ca Nhi, vuốt tóc trán của cậu bé. Thấy đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu, cậu mới yên tâm quay người rời đi. Vừa đi đến cửa gian chính, cậu đã nghe thấy tiếng khóc nén nhịn của đứa nhỏ phát ra từ bên trong.
Thạch Bạch Ngư khựng bước một chút nhưng không quay lại, mà đi thẳng vào bếp.
Vì đây là bữa cơm đầu tiên Hồng Ca Nhi đến nhà, Thạch Bạch Ngư muốn làm món gì đó ngon một chút, nhưng trong nhà lại chẳng còn món mặn nào. Với nguyên liệu sẵn có thì làm được món hẹ xào trứng, canh đậu phụ hoài sơn, nhưng nhìn chung vẫn hơi đơn điệu. Suy nghĩ một lát, cậu quyết định qua nhà dì Ngô hỏi thử, nếu bên đó không có thì đi hỏi các nhà khác trong thôn để mua ít thịt về.
Cũng may vận khí của cậu khá tốt, nhà dì Ngô không có thịt nhưng lại nuôi hai con cá trong bồn, nói là bắt được ngoài ruộng lúc cấy lúa, một con cũng phải hơn một cân. Trọng lượng vừa khéo, Thạch Bạch Ngư xin mua một con. Nhưng dì Ngô nhất định không chịu lấy tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Dì mà không lấy tiền thì con cũng không lấy cá nữa." Thạch Bạch Ngư cũng bướng, nói đoạn định bỏ cá lại thùng gỗ. Dì Ngô không thắng nổi cậu, cuối cùng đành nhận ba văn tiền theo giá thị trường. Thạch Bạch Ngư bấy giờ mới hớn hở xách cá về. Trong nhà vẫn còn dưa chua, cậu định làm món cá hầm dưa chua. Thêm cơm trắng nữa là xong một bữa thịnh soạn.
Khi Tống Ký cõng một bó măng non, trúc tươi và hai ống trúc đốm về nhà, món cá hầm dưa chua của Thạch Bạch Ngư vừa lúc bắc ra khỏi bếp. Mùi thơm cay nồng bá đạo theo gió xộc vào mũi, khiến bụng anh không tự chủ được mà phát ra tiếng biểu tình vì đói.
Nhưng anh không vội vào bếp. Sau khi mang măng và trúc cho Mao Cầu, anh đặt số trúc còn lại lên hiên gian chính, rồi mới đi rửa tay vào bếp.
"Làm món gì mà thơm thế em?"
"Cá hầm dưa chua, hẹ xào trứng và canh đậu phụ hoài sơn." Thạch Bạch Ngư cười nhìn anh: "Về đúng lúc lắm, anh rửa tay chưa?"
"Rửa rồi." Tống Ký tò mò ghé lại nhìn bát cá: "Cá ở đâu ra thế?"
"Mua của dì Ngô đấy." Thạch Bạch Ngư hất cằm: "Anh bưng thức ăn ra đi, em rửa qua cái nồi."
Thạch Bạch Ngư vốn định dọn cơm xong mới vào gọi Hồng Ca Nhi dậy, nhưng lời vừa dứt đã thấy đứa nhỏ rụt rè đứng ở cửa bếp.
"Hồng Ca Nhi dậy rồi à?" Thạch Bạch Ngư thoáng ngẩn người rồi mỉm cười: "Đi rửa mặt cho tỉnh táo đi con, mình chuẩn bị ăn cơm thôi."
"Chú Tống Ký, thím ơi, con rửa rồi ạ." Hồng Ca Nhi nói xong không đợi Thạch Bạch Ngư kịp lên tiếng đã chạy lon ton vào giúp lấy bát đũa. Đôi mắt cậu bé sưng mọng chỉ còn là một đường chỉ, nhìn là biết lúc nãy không hề ngủ mà vùi đầu trong chăn khóc thầm.
Thạch Bạch Ngư trao đổi ánh mắt với Tống Ký, không nói gì thêm, mặc cho đôi chân ngắn cũn của cậu bé bận rộn chạy đi chạy lại.
Dù đã ngồi vào bàn, Hồng Ca Nhi vẫn chỉ cúi đầu ăn cơm trắng không dám gắp thức ăn, nhưng hai người cũng không trách mắng, chỉ lặng lẽ gắp đủ cả rau lẫn thịt chất đầy bát cậu bé. Hồng Ca Nhi vẫn cúi đầu ăn, nhưng nước mắt không kìm nén được nữa, cứ thế rơi lã chã vào bát.
"Hồng Ca Nhi." Tống Ký thấy vậy buông đũa xuống. Thấy đứa nhỏ như chim sợ cành cong ngẩng lên nhìn mình, anh khẽ thở dài trong lòng: "Sau này đây là nhà của con, con không cần phải lúc nào cũng cẩn thận như thế. Trước đây ở với sư phụ thế nào, sau này ở đây cứ như thế."
Hồng Ca Nhi gật đầu, nhưng cảm xúc lúc này đã hoàn toàn vỡ òa, cậu bé khóc nức nở thành tiếng. Tiếng khóc này như một dòng thác lũ, cuối cùng cũng giải phóng hết mọi uất ức tích tụ suốt hai ngày qua.
Hai người vừa nhẹ lòng vì đứa trẻ đã chịu bộc phát, lại vừa thấy thắt tim xót xa. Thạch Bạch Ngư đứng dậy bế đứa trẻ lên, để cậu bé tựa đầu vào vai mình, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về sau lưng. Dưới sự an ủi của cậu, tâm trạng Hồng Ca Nhi dần bình ổn lại rồi mệt quá mà ngủ thiếp đi.
Thạch Bạch Ngư bế cậu bé đặt lại lên giường, trở ra ngồi xuống cạnh Tống Ký: "Lát nữa em hâm nóng phần cơm của Hồng Ca Nhi trong nồi, đợi con thức thì ăn sau. Anh ăn xong cũng đừng làm gì nữa, vào phòng ngủ một lát đi."
Tống Ký lắc đầu: "Tí nữa anh qua nhà chú Phùng xem có mua được ít sữa về cho Mao Cầu không."
"Em đi cũng được mà." Thạch Bạch Ngư không muốn anh vất vả: "Anh ngủ một giấc cho khỏe đi, quầng thâm mắt của anh còn đậm hơn cả Mao Cầu rồi kia kìa, không đẹp trai chút nào cả."
Tống Ký: "..."
Cảm giác câu cuối mới là trọng điểm. Anh - một người trước giờ chưa bao giờ chú trọng ngoại hình - bỗng nhiên cảm thấy có một nỗi khủng hoảng về nhan sắc.
Hậu sự của thợ săn Lý hầu như do một tay Tống Ký lo liệu. Sau khi cùng dân làng giúp đỡ đưa tang và chôn cất xong xuôi, hai người liền đưa Hồng Ca Nhi về nhà mình.
"Hồng Ca Nhi có vẻ hơi im lặng quá thì phải?" Thạch Bạch Ngư liếc nhìn đứa trẻ vừa về đến nhà đã tự giác cầm chổi quét sân: "Từ lúc sư phụ qua đời, thằng bé không khóc cũng không quấy."
Dù hai ngày lo hậu sự vừa qua đều do hai người lớn cáng đáng, nhưng Hồng Ca Nhi cũng không hề nhàn rỗi, luôn làm những việc trong khả năng của mình. Lúc đầu Thạch Bạch Ngư cứ ngỡ đứa trẻ này chưa kịp hoàn hồn, nhưng giờ cậu bắt đầu thấy lo lắng.
"Cứ mặc thằng bé đi." Tống Ký liếc nhìn một cái, cầm lấy d.a.o rựa chuẩn bị lên núi c.h.ặ.t trúc đốm về làm khuôn nến cho Thạch Bạch Ngư: "Nó muốn làm gì thì cứ để nó làm, đừng ngăn cản."
"Vâng." Thạch Bạch Ngư nhìn con d.a.o trong tay Tống Ký: "Anh lên núi ngay bây giờ à? Không nghỉ ngơi một chút sao?"
"Không nghỉ đâu." Tống Ký nói: "Em cứ nghỉ trước đi, những việc khác đợi anh về rồi làm."
Thạch Bạch Ngư mỉm cười gật đầu, nhưng đợi Tống Ký vừa đi khỏi, cậu liền cùng Hồng Ca Nhi dọn dẹp nhà cửa.
Thực ra nhà họ cũng đơn giản, gia súc đều được cho ăn hàng ngày, vườn rau mới dọn cách đây hai hôm, nên chủ yếu chỉ là quét tước vệ sinh trong ngoài, dọn chuồng bò, chuồng gà, chuồng thỏ, rồi đem đống quần áo tích tụ đi giặt là cơ bản hết việc.
Mao Cầu tuy là động vật nhưng rất hiểu chuyện, biết mọi người đang bận nên không hề bám người, ăn no uống đủ là tự chơi một mình, kiêm luôn chân ch.ó giữ nhà. Thạch Bạch Ngư quyết định tối nay sẽ thêm món cho nó. Đùi gà thì chưa có ngay, nhưng sữa thì có thể thêm được.
"Hồng Ca Nhi, con vào nhà ngủ một lát đi, căn phòng bên trái ấy, giường chiếu ta đã dọn dẹp xong rồi." Thấy việc đã xong mà Hồng Ca Nhi cứ túm vạt áo đứng đó đầy vẻ lúng túng bất an, Thạch Bạch Ngư vội vã lại gần bảo: "Đến đây rồi thì cứ coi như nhà mình, có chuyện gì cứ nói với ta và chú Tống Ký của con, đừng ngại. Đi ngủ đi, trẻ con không ngủ là không lớn được đâu."
Hồng Ca Nhi rụt rè đi đến trước mặt Thạch Bạch Ngư: "Thím ơi, con... con không buồn ngủ..."
"Không buồn ngủ cũng phải nghỉ ngơi." Thạch Bạch Ngư xoa mái tóc rối bù của cậu bé, tháo dây buộc tóc rồi dùng tay chải lại cho mượt: "Hai ngày nay con thức trắng đêm cùng bọn ta, cơ thể đã kiệt sức rồi. Ngoan, đi ngủ đi nhé?"
"Nhưng mà..."
Thấy đứa trẻ vẫn chần chừ không chịu đi, Thạch Bạch Ngư dứt khoát cúi xuống bế bổng cậu bé lên.
"Thím?" Hồng Ca Nhi lớn từng này rồi mà rất hiếm khi được bế như vậy, lập tức giật mình.
Thạch Bạch Ngư vỗ vỗ sau gáy an ủi, bế cậu vào phòng ngủ. Cậu cởi áo ngoài và giày tất cho Hồng Ca Nhi, dứt khoát nhét vào chăn, không cho cơ hội từ chối.
"Ngủ cho ngon nhé." Cậu vén lại chăn cho Hồng Ca Nhi, vuốt tóc trán của cậu bé. Thấy đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu, cậu mới yên tâm quay người rời đi. Vừa đi đến cửa gian chính, cậu đã nghe thấy tiếng khóc nén nhịn của đứa nhỏ phát ra từ bên trong.
Thạch Bạch Ngư khựng bước một chút nhưng không quay lại, mà đi thẳng vào bếp.
Vì đây là bữa cơm đầu tiên Hồng Ca Nhi đến nhà, Thạch Bạch Ngư muốn làm món gì đó ngon một chút, nhưng trong nhà lại chẳng còn món mặn nào. Với nguyên liệu sẵn có thì làm được món hẹ xào trứng, canh đậu phụ hoài sơn, nhưng nhìn chung vẫn hơi đơn điệu. Suy nghĩ một lát, cậu quyết định qua nhà dì Ngô hỏi thử, nếu bên đó không có thì đi hỏi các nhà khác trong thôn để mua ít thịt về.
Cũng may vận khí của cậu khá tốt, nhà dì Ngô không có thịt nhưng lại nuôi hai con cá trong bồn, nói là bắt được ngoài ruộng lúc cấy lúa, một con cũng phải hơn một cân. Trọng lượng vừa khéo, Thạch Bạch Ngư xin mua một con. Nhưng dì Ngô nhất định không chịu lấy tiền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Dì mà không lấy tiền thì con cũng không lấy cá nữa." Thạch Bạch Ngư cũng bướng, nói đoạn định bỏ cá lại thùng gỗ. Dì Ngô không thắng nổi cậu, cuối cùng đành nhận ba văn tiền theo giá thị trường. Thạch Bạch Ngư bấy giờ mới hớn hở xách cá về. Trong nhà vẫn còn dưa chua, cậu định làm món cá hầm dưa chua. Thêm cơm trắng nữa là xong một bữa thịnh soạn.
Khi Tống Ký cõng một bó măng non, trúc tươi và hai ống trúc đốm về nhà, món cá hầm dưa chua của Thạch Bạch Ngư vừa lúc bắc ra khỏi bếp. Mùi thơm cay nồng bá đạo theo gió xộc vào mũi, khiến bụng anh không tự chủ được mà phát ra tiếng biểu tình vì đói.
Nhưng anh không vội vào bếp. Sau khi mang măng và trúc cho Mao Cầu, anh đặt số trúc còn lại lên hiên gian chính, rồi mới đi rửa tay vào bếp.
"Làm món gì mà thơm thế em?"
"Cá hầm dưa chua, hẹ xào trứng và canh đậu phụ hoài sơn." Thạch Bạch Ngư cười nhìn anh: "Về đúng lúc lắm, anh rửa tay chưa?"
"Rửa rồi." Tống Ký tò mò ghé lại nhìn bát cá: "Cá ở đâu ra thế?"
"Mua của dì Ngô đấy." Thạch Bạch Ngư hất cằm: "Anh bưng thức ăn ra đi, em rửa qua cái nồi."
Thạch Bạch Ngư vốn định dọn cơm xong mới vào gọi Hồng Ca Nhi dậy, nhưng lời vừa dứt đã thấy đứa nhỏ rụt rè đứng ở cửa bếp.
"Hồng Ca Nhi dậy rồi à?" Thạch Bạch Ngư thoáng ngẩn người rồi mỉm cười: "Đi rửa mặt cho tỉnh táo đi con, mình chuẩn bị ăn cơm thôi."
"Chú Tống Ký, thím ơi, con rửa rồi ạ." Hồng Ca Nhi nói xong không đợi Thạch Bạch Ngư kịp lên tiếng đã chạy lon ton vào giúp lấy bát đũa. Đôi mắt cậu bé sưng mọng chỉ còn là một đường chỉ, nhìn là biết lúc nãy không hề ngủ mà vùi đầu trong chăn khóc thầm.
Thạch Bạch Ngư trao đổi ánh mắt với Tống Ký, không nói gì thêm, mặc cho đôi chân ngắn cũn của cậu bé bận rộn chạy đi chạy lại.
Dù đã ngồi vào bàn, Hồng Ca Nhi vẫn chỉ cúi đầu ăn cơm trắng không dám gắp thức ăn, nhưng hai người cũng không trách mắng, chỉ lặng lẽ gắp đủ cả rau lẫn thịt chất đầy bát cậu bé. Hồng Ca Nhi vẫn cúi đầu ăn, nhưng nước mắt không kìm nén được nữa, cứ thế rơi lã chã vào bát.
"Hồng Ca Nhi." Tống Ký thấy vậy buông đũa xuống. Thấy đứa nhỏ như chim sợ cành cong ngẩng lên nhìn mình, anh khẽ thở dài trong lòng: "Sau này đây là nhà của con, con không cần phải lúc nào cũng cẩn thận như thế. Trước đây ở với sư phụ thế nào, sau này ở đây cứ như thế."
Hồng Ca Nhi gật đầu, nhưng cảm xúc lúc này đã hoàn toàn vỡ òa, cậu bé khóc nức nở thành tiếng. Tiếng khóc này như một dòng thác lũ, cuối cùng cũng giải phóng hết mọi uất ức tích tụ suốt hai ngày qua.
Hai người vừa nhẹ lòng vì đứa trẻ đã chịu bộc phát, lại vừa thấy thắt tim xót xa. Thạch Bạch Ngư đứng dậy bế đứa trẻ lên, để cậu bé tựa đầu vào vai mình, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về sau lưng. Dưới sự an ủi của cậu, tâm trạng Hồng Ca Nhi dần bình ổn lại rồi mệt quá mà ngủ thiếp đi.
Thạch Bạch Ngư bế cậu bé đặt lại lên giường, trở ra ngồi xuống cạnh Tống Ký: "Lát nữa em hâm nóng phần cơm của Hồng Ca Nhi trong nồi, đợi con thức thì ăn sau. Anh ăn xong cũng đừng làm gì nữa, vào phòng ngủ một lát đi."
Tống Ký lắc đầu: "Tí nữa anh qua nhà chú Phùng xem có mua được ít sữa về cho Mao Cầu không."
"Em đi cũng được mà." Thạch Bạch Ngư không muốn anh vất vả: "Anh ngủ một giấc cho khỏe đi, quầng thâm mắt của anh còn đậm hơn cả Mao Cầu rồi kia kìa, không đẹp trai chút nào cả."
Tống Ký: "..."
Cảm giác câu cuối mới là trọng điểm. Anh - một người trước giờ chưa bao giờ chú trọng ngoại hình - bỗng nhiên cảm thấy có một nỗi khủng hoảng về nhan sắc.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận