Ba Thanh giải thích: “Trâm ơi, có phải cô thấy cái ôm này hơi lạ không? Thật ra chẳng có vấn đề gì đâu. Cô phải hiểu là cô vừa giúp nhà họ Nhậm giải quyết một rắc rối cực kỳ lớn đấy! Nam chính trong lúc xúc động nhất thời nên muốn ôm cô để ăn mừng một chút, chuyện đó quá đỗi bình thường, đúng không nào?”

Có biết bao nhiêu người đang đổ dồn sự chú ý vào đám cưới này, nếu xảy ra bất kỳ sai sót nào thì nhà họ Nhậm chắc chắn sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ mất! Họ không thể để mất mặt như vậy được! Nghe Ba Thanh giải thích xong, Đường Trâm thấy cũng có lý. Với những dòng tộc lớn như thế này, chắc hẳn họ coi trọng thể diện hơn bất cứ thứ gì khác. Việc mất nhẫn chỉ là chuyện nhỏ, mất mặt mới là chuyện lớn. Thế nên cô cũng không suy nghĩ thêm về việc này nữa. Dù sao thì cũng có hệ thống ở đây rồi, cô chỉ việc làm theo những gì nhiệm vụ yêu cầu là được.

Sau khi cô dâu chú rể trao nhẫn xong, phần lễ chính tạm thời kết thúc, các quan khách bắt đầu dùng bữa.

Trong lúc ăn, Nhậm Yên Nhi hỏi: “Hai đứa đã sang bên bức tường kỷ niệm viết lời chúc chưa?”

Bức tường kỷ niệm là nơi để khách mời để lại những dòng chữ, những lời chúc phúc dành cho tân lang tân nương, coi như là một cách kỷ niệm độc đáo cho đám cưới. Đây cũng là lần đầu tiên Đường Trâm nghe nói đến bức tường như vậy.

Nhậm Ngôn Kinh gắp cho Đường Trâm một miếng ngó sen trong suốt rồi đáp: “Bọn em vẫn chưa kịp sang ạ.”

Nhậm Yên Nhi giục: “Vậy lát nữa hai đứa tranh thủ sang đó để lại vài chữ đi.”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ vâng một tiếng.

Sau bữa trưa, trong lúc cô dâu chú rể cùng dàn phù dâu phù rể bận rộn với những hoạt động thú vị khác, Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh không có việc gì làm nên dắt nhau sang bức tường kỷ niệm chơi.

Khi họ đến nơi, ba phần tư diện tích bức tường đã được phủ kín bởi những hình vẽ và lời chúc. Đường Trâm cầm lấy cây b.út, bắt đầu vẽ vào một khoảng trống còn sót lại. Cô vẽ hình hai người tí hon là chính mình và Nhậm Ngôn Kinh đang nắm c.h.ặ.t t.a.y nhau. Nếu không có gì thay đổi, đây có lẽ là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng cô cùng Nhậm Ngôn Kinh tham gia đám cưới của người nhà họ Nhậm. Vì vậy, cô muốn dốc hết tâm sức để để lại một chút dấu ấn tại nơi này, như một lời khẳng định rằng mình đã từng hiện diện ở đây.

Sau khi vẽ xong hai người tí hon, cô viết thêm dòng chữ bên dưới: “Chúc chị Nhạn Ân trăm năm hạnh phúc! Mãi mãi ngọt ngào!”. Viết xong, Đường Trâm hài lòng đưa cây b.út cho Nhậm Ngôn Kinh: “Nhậm Ngôn Kinh, đến lượt anh rồi kìa.”

Nhậm Ngôn Kinh đi tới chỗ nhân viên để đổi lấy một cây b.út màu đỏ, sau đó anh vẽ một hình trái tim ở giữa hai người tí hon mà Đường Trâm vừa vẽ. Thế rồi anh dừng b.út, coi như đã xong việc.

Đường Trâm trố mắt nhìn đầy vẻ không tin nổi: “Nhậm Ngôn Kinh, anh làm ăn hời hợt quá đấy.”

Hời hợt sao? Nhậm Ngôn Kinh suy nghĩ một lát, rồi anh đổi lại cây b.út màu đen, viết tên của mình và Đường Trâm phía trên hai hình người tí hon kia. Sau đó anh còn cẩn thận ghi thêm cả ngày tháng và giờ giấc cụ thể vào nữa. Lần này mới thực sự là hoàn thành công việc. Mọi thứ giờ đây đã vô cùng hoàn hảo, không cần phải thêm thắt bất cứ điều gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ngay khi vừa viết xong trên bức tường kỷ niệm, Nhậm Yến Phù đã nhắn tin bảo Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm qua chụp ảnh tập thể. Trong những dịp như lễ cưới thế này, việc chụp ảnh chung là điều không thể thiếu. Khi hai người đến địa điểm chụp ảnh, Chu Tự Tư và Chu Uyển cũng vừa mới tới. Gương mặt Chu Tự Tư vẫn thản nhiên như không, chẳng rõ đang nghĩ gì. Trái lại, ánh mắt Chu Uyển nhìn Đường Trâm vô cùng phức tạp, vừa hằn học ghen ghét lại vừa xen lẫn sự ngưỡng mộ.

Cô ta sải bước đến trước mặt hai người, chủ động mở lời mời Nhậm Ngôn Kinh: “Anh có thể chụp chung với em một tấm ảnh được không?”

Ngay khi Chu Uyển vừa dứt lời, phía Đường Trâm đã hiện lên nhiệm vụ số hai mươi tư.

“Việc cần làm 24: Hãy chiếm lấy nam chính, không cho phép anh chụp ảnh riêng với bất kỳ cô gái nào khác.”

Cái yêu cầu này, sao mà bá đạo quá vậy... Ba Thanh cười gian xảo: “Nữ phụ thì phải như thế chứ. Khi đã yêu vào là chỉ muốn độc chiếm bạn trai mình thôi, tuyệt đối không cho phép anh ta có bất kỳ sự tiếp xúc nào với những cô gái khác đâu.”

So với nữ phụ thì nữ chính lúc nào cũng tỏ ra rộng lượng và cao thượng hơn nhiều. Nếu là nữ chính ở đây, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ để người đưa ra lời mời phải rơi vào tình thế khó xử như vậy. Thế nhưng, thật tiếc cho cô ta, người đang đứng ở đây lại là cô nữ phụ Đường Trâm này.

Dưới ánh nhìn của cả Chu Tự Tư và Chu Uyển, Đường Trâm đành liều mình lên tiếng từ chối thay cho Nhậm Ngôn Kinh: “Không được đâu ạ.” Nói xong, cô suy nghĩ một chút rồi bồi thêm một câu: “Nhưng chị có thể chụp chung với cả hai chúng em.”

Chu Uyển nghe xong mà tức đến nổ đom đóm mắt. Cô ta chỉ muốn được chụp riêng với Nhậm Ngôn Kinh thôi, chứ chẳng thèm chụp chung với cả Đường Trâm và anh thành một nhóm ba người làm gì! Đường Trâm nói như vậy là có ý gì chứ? Đang thương hại cô ta sao? Đang bố thí cho cô ta một cơ hội được chụp chung sao? Cô ta có cần không? Tuyệt đối là không!

Cô ta nhìn chằm chằm vào Nhậm Ngôn Kinh, không kìm được mà lớn tiếng: “Nhậm Ngôn Kinh, anh không thèm quản cô ta hay sao?”

Nhậm Ngôn Kinh hỏi ngược lại: “Quản chuyện gì cơ?”

Chu Uyển gần như phát điên: “Cô ta không cho anh chụp ảnh chung với người khác kìa!”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ ừ một tiếng rồi đáp: “Anh nghe lời bạn gái anh thôi.”

Đường Trâm mím môi, thầm hỏi trong đầu: “Ba Thanh ơi, chẳng phải mày bảo nam chính ghét nhất là bị gò bó hay sao?”

Ba Thanh giải thích: “Nhưng mà đây là Chu Uyển kia mà. Nhậm Ngôn Kinh vốn không thích những cô gái thiếu chừng mực và kém thông minh, mà Chu Uyển thì lại hội tụ đủ cả hai yếu tố đó. Đằng nào cô cũng đã từ chối hộ anh ta rồi, nên anh ta cứ thế mà thuận theo thôi. Dù sao thì cái danh kẻ ác cứ để cô gánh là được rồi.”

Hóa ra là vậy. Chu Uyển hậm hực quay người bỏ đi ngay lập tức. Khi gặp những người khác cũng đang muốn xin chụp ảnh cùng Nhậm Ngôn Kinh, cô ta liền cười mỉa mai: “Bạn gái người ta quản c.h.ặ.t lắm, đến cả chụp ảnh chung cũng không cho phép đâu.”

Nhậm Yên Nhi nghe thấy những lời mang đầy tính khiêu khích ấy thì không nhịn được mà che miệng cười: “Ngôn Kinh đâu phải hạng người không có đầu óc, nó đã đồng ý như vậy thì chứng tỏ đó chính là ý muốn của nó rồi.” Chuyện này thì liên quan gì đến Đường Trâm chứ?