Đường Trâm liếc nhìn chú rể trên sân khấu, mồ hôi đang vã ra như tắm trên trán anh ta, nhìn qua là thấy đang vô cùng căng thẳng. Các vị quan khách khác đều nghĩ anh ta run vì hôm nay là ngày đại hỷ, chỉ có Đường Trâm và Ba Thanh là biết rõ anh ta đang lo lắng điều gì. Ba Thanh lại tiếp tục lầm bầm mắng chú rể. Trong mười hai phù rể hôm nay, trừ Nhậm Yến Phù và Nhậm Yến Lý ra thì mười người còn lại đều là bạn của chú rể, kết quả là một người suýt thì bỏ cuộc, một người bỏ cuộc thật, làm đảo lộn cả nhịp điệu buổi lễ. Chuyện phù rể vừa mới giải quyết xong thì giờ lại đến lượt chính chủ là chú rể gây chuyện.
Đường Trâm bèn ghé sát tai Nhậm Ngôn Kinh, nói nhỏ: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, lúc nãy khi chú rể nhảy múa, em thấy có thứ gì đó rơi ra từ túi quần anh ấy đấy.”
Tiếng nhạc tại hiện trường quá lớn nên Nhậm Ngôn Kinh nghe không rõ, anh chỉ cảm thấy vành tai mình nhồn nhột. Anh quay đầu lại, ghé sát vào tai Đường Trâm, áp sát vào vành tai cô rồi bảo: “Bé cưng ghé sát lại đây nói xem nào.”
Đường Trâm trố mắt nhìn. Ghé sát hơn sao? Phải giống như anh đang làm như thế này sao? Thế nhưng... như thế này chẳng phải là quá gần rồi sao? Chỉ là thời gian không còn nhiều nữa, Đường Trâm chẳng còn cách nào khác, đành phải áp sát vào tai Nhậm Ngôn Kinh và lặp lại lời nói lúc nãy thêm một lần nữa.
Nhậm Yên Nhi ngồi cùng bàn nhìn thấy cảnh đó liền trêu chọc: “Này này hai cái đứa kia, hai đứa có cần phải dựa sát vào nhau như vậy không hả? Nói chuyện thầm kín gì mà phải kề tai áp má thế kia?” Nhìn hai đứa nó lúc này chẳng giống đang nói chuyện chút nào, mà giống như đang hôn tai nhau thì đúng hơn. Làm ơn giữ chút thể diện cho cô dâu chú rể đi được không hả? Lần này Nhậm Ngôn Kinh đã nghe thấy rõ mồn một. Thực tế thì chú rể nói gì anh chẳng thèm để tai, cũng chẳng thèm nhìn lên sân khấu lấy một cái, suốt cả buổi ánh mắt anh chỉ dán c.h.ặ.t vào Đường Trâm, vì vậy anh hoàn toàn không biết chú rể hiện giờ đang lo lắng đến mức vã mồ hôi hột. Đây là lễ cưới thế kỷ của nhà họ Nhậm và nhà họ Lịch. Nếu xảy ra bất kỳ sai sót nào thì chắc chắn sẽ bị thiên hạ cười nhạo suốt cả đời mất.
Nhậm Ngôn Kinh nắm c.h.ặ.t lấy tay Đường Trâm rồi hỏi: “Bé cưng có thấy nó rơi ở đâu không?”
Đường Trâm khẽ gật đầu. Nhậm Ngôn Kinh nói với Nhậm Yên Nhi: “Bọn em đi một lát rồi quay lại ngay.” Sau đó anh dắt Đường Trâm rời khỏi chỗ ngồi. Hai người dắt tay nhau len qua dàn phục vụ, tiến về phía bên trái sân khấu, dưới sự chỉ dẫn của Ba Thanh, cuối cùng Đường Trâm cũng tìm thấy chiếc nhẫn bị bỏ rơi. Hộp đựng nhẫn đã biến mất, chỉ còn lại duy nhất một chiếc nhẫn lẻ loi, Nhậm Ngôn Kinh phải nằm sát xuống sàn, luồn tay vào khe hở mãi mới nhặt được nó ra.
May mắn là ánh sáng tại hiện trường khá mờ ảo, nên ngoại trừ một vài người tinh ý ra thì hầu hết quan khách đều không nhận thấy hành động này. Nhậm Ngôn Kinh giấu chiếc nhẫn trong lòng bàn tay để không ai phát hiện ra điều gì bất thường, sau đó anh đi tìm Nhậm Yến Phù và trao nhẫn cho anh ta. Vừa chạm tay vào chiếc nhẫn, Nhậm Yến Phù đã lờ mờ đoán ra được mọi chuyện. Anh ta thầm c.h.ử.i thề một tiếng trong lòng. Trong một hoàn cảnh quan trọng như thế này mà nhẫn cũng có thể đ.á.n.h rơi được sao? Sao chú rể mà cũng thiếu tin cậy y hệt như cái cậu phù rể kia vậy trời?
Nhậm Ngôn Kinh vỗ vai anh ta một cái, coi như nhiệm vụ của anh và Đường Trâm đến đây là kết thúc. Nhậm Yến Phù không chần chừ thêm giây nào nữa, anh ta sải bước lên sân khấu cao, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười tiến về phía chú rể, rồi như làm ảo thuật, anh ta lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn kim cương sáng loáng. Chú rể hệt như vừa được đặc xá, vội vàng đón lấy chiếc nhẫn từ tay anh ta. Anh ta l.ồ.ng nhẫn vào ngón tay cô dâu rồi dõng dạc gọi lớn: “Vợ ơi!”. Khán phòng bùng nổ những tràng pháo tay cổ vũ nồng nhiệt.
Sau khi nhặt được nhẫn xong, lẽ ra hai người nên quay về chỗ ngồi cũ, nhưng Nhậm Ngôn Kinh lại dắt Đường Trâm đến một góc khuất không người. Anh dùng cả hai tay nâng lấy khuôn mặt cô rồi khen ngợi: “Bé cưng của anh giỏi quá đi mất.”
Đường Trâm nghiêm túc lắc đầu: “Em không có giỏi đâu ạ.” Người giỏi thực sự là Ba Thanh kìa. Nếu không có nó giúp đỡ thì làm sao cô biết chiếc nhẫn rơi ở đâu được chứ. Ba Thanh mới chính là đại công thần trong chuyện này.
Ba Thanh bỗng thấy thẹn thùng: “Chà chà, Trâm ơi, chuyện nhỏ ấy mà, có gì đâu.” Đúng là chuyện nhỏ thật, nhưng nếu không phải vì Đường Trâm thì nó cũng chẳng rảnh rỗi mà đi lo mấy cái chuyện bao đồng này đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhậm Ngôn Kinh cúi người hôn nhẹ lên đôi mắt Đường Trâm rồi ôm c.h.ặ.t cô vào lòng. Sao mà bé cưng của anh lại có thể đáng yêu đến thế cơ chứ. Ngay cả cái vẻ mặt nghiêm túc khẳng định mình không giỏi của cô cũng thấy quá đỗi dễ thương. Buổi lễ cưới vốn dĩ khô khan và tẻ nhạt giờ đây dường như đã trở nên thú vị hơn hẳn nhờ có sự hiện diện của cô. Điện thoại của Nhậm Ngôn Kinh rung lên điên cuồng, anh rút máy ra nhìn qua một cái.
Quả nhiên, trong nhóm đang bàn tán xôn xao về sự cố trong phần tuyên thệ lúc nãy. Nhậm Yến Phù nhắn rằng chiếc nhẫn là do Nhậm Ngôn Kinh đưa cho mình. Nhậm Ngôn Kinh liền thong thả gõ chữ: “Là bạn gái em phát hiện ra đấy ạ.” Anh tự nhận mình chỉ là người vận chuyển mà thôi. Thế là trong nhóm lại nổ ra một tràng dài những lời tán dương dành cho Đường Trâm.
Mãi cho đến phút cuối cùng, ông cụ Nhậm mới lên tiếng: “Sau này các anh liệu mà giữ mình cho tỉnh táo, đừng có mà phạm phải mấy cái sai lầm ngớ ngẩn như thế này nữa, nghe rõ chưa!”
Nhậm Yến Phù đáp: “Tuân lệnh ạ.”
Nhậm Yến Lý cũng nhắn: “Cháu nhớ rồi thưa ông.”
Nhậm Ngôn Kinh thì lại thong thả nhắn lại: “Ông ơi, ông lo xa quá rồi đấy ạ.” Làm sao mà anh có thể phạm phải cái loại sai lầm ngớ ngẩn như vậy được chứ? Đám cưới trong tương lai của anh nhất định sẽ là một buổi lễ được chuẩn bị tâm huyết nhất, và cũng sẽ là một đám cưới tuyệt vời nhất trên đời này.
Chương 61 : Náo loạn chia tay
Đây là một cái ôm vừa dài vừa ấm áp.
Đường Trâm cảm thấy hơi bất an, cô hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh này, tao cứ thấy...”
Ba Thanh lập tức trấn an: “Không vấn đề gì đâu Trâm ơi, chắc chắn là không sao hết.”
Với tư cách là một hệ thống mới, có thể nó chưa đủ chín chắn, nhưng chẳng lẽ cái máy đo lòng yêu mến kia cũng không đáng tin sao? Chuyện đó là không thể nào. Huống hồ nó còn đi hỏi cả hệ thống hạng vàng 001 nữa cơ mà.
Đường Trâm vẫn thấy có gì đó sai sai: “Nhưng mà...”
Đường Trâm bèn ghé sát tai Nhậm Ngôn Kinh, nói nhỏ: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, lúc nãy khi chú rể nhảy múa, em thấy có thứ gì đó rơi ra từ túi quần anh ấy đấy.”
Tiếng nhạc tại hiện trường quá lớn nên Nhậm Ngôn Kinh nghe không rõ, anh chỉ cảm thấy vành tai mình nhồn nhột. Anh quay đầu lại, ghé sát vào tai Đường Trâm, áp sát vào vành tai cô rồi bảo: “Bé cưng ghé sát lại đây nói xem nào.”
Đường Trâm trố mắt nhìn. Ghé sát hơn sao? Phải giống như anh đang làm như thế này sao? Thế nhưng... như thế này chẳng phải là quá gần rồi sao? Chỉ là thời gian không còn nhiều nữa, Đường Trâm chẳng còn cách nào khác, đành phải áp sát vào tai Nhậm Ngôn Kinh và lặp lại lời nói lúc nãy thêm một lần nữa.
Nhậm Yên Nhi ngồi cùng bàn nhìn thấy cảnh đó liền trêu chọc: “Này này hai cái đứa kia, hai đứa có cần phải dựa sát vào nhau như vậy không hả? Nói chuyện thầm kín gì mà phải kề tai áp má thế kia?” Nhìn hai đứa nó lúc này chẳng giống đang nói chuyện chút nào, mà giống như đang hôn tai nhau thì đúng hơn. Làm ơn giữ chút thể diện cho cô dâu chú rể đi được không hả? Lần này Nhậm Ngôn Kinh đã nghe thấy rõ mồn một. Thực tế thì chú rể nói gì anh chẳng thèm để tai, cũng chẳng thèm nhìn lên sân khấu lấy một cái, suốt cả buổi ánh mắt anh chỉ dán c.h.ặ.t vào Đường Trâm, vì vậy anh hoàn toàn không biết chú rể hiện giờ đang lo lắng đến mức vã mồ hôi hột. Đây là lễ cưới thế kỷ của nhà họ Nhậm và nhà họ Lịch. Nếu xảy ra bất kỳ sai sót nào thì chắc chắn sẽ bị thiên hạ cười nhạo suốt cả đời mất.
Nhậm Ngôn Kinh nắm c.h.ặ.t lấy tay Đường Trâm rồi hỏi: “Bé cưng có thấy nó rơi ở đâu không?”
Đường Trâm khẽ gật đầu. Nhậm Ngôn Kinh nói với Nhậm Yên Nhi: “Bọn em đi một lát rồi quay lại ngay.” Sau đó anh dắt Đường Trâm rời khỏi chỗ ngồi. Hai người dắt tay nhau len qua dàn phục vụ, tiến về phía bên trái sân khấu, dưới sự chỉ dẫn của Ba Thanh, cuối cùng Đường Trâm cũng tìm thấy chiếc nhẫn bị bỏ rơi. Hộp đựng nhẫn đã biến mất, chỉ còn lại duy nhất một chiếc nhẫn lẻ loi, Nhậm Ngôn Kinh phải nằm sát xuống sàn, luồn tay vào khe hở mãi mới nhặt được nó ra.
May mắn là ánh sáng tại hiện trường khá mờ ảo, nên ngoại trừ một vài người tinh ý ra thì hầu hết quan khách đều không nhận thấy hành động này. Nhậm Ngôn Kinh giấu chiếc nhẫn trong lòng bàn tay để không ai phát hiện ra điều gì bất thường, sau đó anh đi tìm Nhậm Yến Phù và trao nhẫn cho anh ta. Vừa chạm tay vào chiếc nhẫn, Nhậm Yến Phù đã lờ mờ đoán ra được mọi chuyện. Anh ta thầm c.h.ử.i thề một tiếng trong lòng. Trong một hoàn cảnh quan trọng như thế này mà nhẫn cũng có thể đ.á.n.h rơi được sao? Sao chú rể mà cũng thiếu tin cậy y hệt như cái cậu phù rể kia vậy trời?
Nhậm Ngôn Kinh vỗ vai anh ta một cái, coi như nhiệm vụ của anh và Đường Trâm đến đây là kết thúc. Nhậm Yến Phù không chần chừ thêm giây nào nữa, anh ta sải bước lên sân khấu cao, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười tiến về phía chú rể, rồi như làm ảo thuật, anh ta lấy từ trong túi ra một chiếc nhẫn kim cương sáng loáng. Chú rể hệt như vừa được đặc xá, vội vàng đón lấy chiếc nhẫn từ tay anh ta. Anh ta l.ồ.ng nhẫn vào ngón tay cô dâu rồi dõng dạc gọi lớn: “Vợ ơi!”. Khán phòng bùng nổ những tràng pháo tay cổ vũ nồng nhiệt.
Sau khi nhặt được nhẫn xong, lẽ ra hai người nên quay về chỗ ngồi cũ, nhưng Nhậm Ngôn Kinh lại dắt Đường Trâm đến một góc khuất không người. Anh dùng cả hai tay nâng lấy khuôn mặt cô rồi khen ngợi: “Bé cưng của anh giỏi quá đi mất.”
Đường Trâm nghiêm túc lắc đầu: “Em không có giỏi đâu ạ.” Người giỏi thực sự là Ba Thanh kìa. Nếu không có nó giúp đỡ thì làm sao cô biết chiếc nhẫn rơi ở đâu được chứ. Ba Thanh mới chính là đại công thần trong chuyện này.
Ba Thanh bỗng thấy thẹn thùng: “Chà chà, Trâm ơi, chuyện nhỏ ấy mà, có gì đâu.” Đúng là chuyện nhỏ thật, nhưng nếu không phải vì Đường Trâm thì nó cũng chẳng rảnh rỗi mà đi lo mấy cái chuyện bao đồng này đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhậm Ngôn Kinh cúi người hôn nhẹ lên đôi mắt Đường Trâm rồi ôm c.h.ặ.t cô vào lòng. Sao mà bé cưng của anh lại có thể đáng yêu đến thế cơ chứ. Ngay cả cái vẻ mặt nghiêm túc khẳng định mình không giỏi của cô cũng thấy quá đỗi dễ thương. Buổi lễ cưới vốn dĩ khô khan và tẻ nhạt giờ đây dường như đã trở nên thú vị hơn hẳn nhờ có sự hiện diện của cô. Điện thoại của Nhậm Ngôn Kinh rung lên điên cuồng, anh rút máy ra nhìn qua một cái.
Quả nhiên, trong nhóm đang bàn tán xôn xao về sự cố trong phần tuyên thệ lúc nãy. Nhậm Yến Phù nhắn rằng chiếc nhẫn là do Nhậm Ngôn Kinh đưa cho mình. Nhậm Ngôn Kinh liền thong thả gõ chữ: “Là bạn gái em phát hiện ra đấy ạ.” Anh tự nhận mình chỉ là người vận chuyển mà thôi. Thế là trong nhóm lại nổ ra một tràng dài những lời tán dương dành cho Đường Trâm.
Mãi cho đến phút cuối cùng, ông cụ Nhậm mới lên tiếng: “Sau này các anh liệu mà giữ mình cho tỉnh táo, đừng có mà phạm phải mấy cái sai lầm ngớ ngẩn như thế này nữa, nghe rõ chưa!”
Nhậm Yến Phù đáp: “Tuân lệnh ạ.”
Nhậm Yến Lý cũng nhắn: “Cháu nhớ rồi thưa ông.”
Nhậm Ngôn Kinh thì lại thong thả nhắn lại: “Ông ơi, ông lo xa quá rồi đấy ạ.” Làm sao mà anh có thể phạm phải cái loại sai lầm ngớ ngẩn như vậy được chứ? Đám cưới trong tương lai của anh nhất định sẽ là một buổi lễ được chuẩn bị tâm huyết nhất, và cũng sẽ là một đám cưới tuyệt vời nhất trên đời này.
Chương 61 : Náo loạn chia tay
Đây là một cái ôm vừa dài vừa ấm áp.
Đường Trâm cảm thấy hơi bất an, cô hỏi Ba Thanh: “Ba Thanh này, tao cứ thấy...”
Ba Thanh lập tức trấn an: “Không vấn đề gì đâu Trâm ơi, chắc chắn là không sao hết.”
Với tư cách là một hệ thống mới, có thể nó chưa đủ chín chắn, nhưng chẳng lẽ cái máy đo lòng yêu mến kia cũng không đáng tin sao? Chuyện đó là không thể nào. Huống hồ nó còn đi hỏi cả hệ thống hạng vàng 001 nữa cơ mà.
Đường Trâm vẫn thấy có gì đó sai sai: “Nhưng mà...”