Đường Trâm ngơ ngác: “???”. Cô lặng đi một hồi lâu mới kịp tiêu hóa được những gì anh vừa nói. Như để chứng minh cho lời nói của mình, ngay giây tiếp theo, những nụ hôn dày đặc bắt đầu rơi xuống từ mí mắt, gò má, ch.óp mũi cho đến khóe môi của cô. Nụ hôn ấy kéo dài mãi không dứt, tựa như một câu chuyện cổ tích chẳng bao giờ có hồi kết.

Đường Trâm bối rối gọi hệ thống: “Ba... Ba Thanh ơi, Nhậm Ngôn Kinh anh ấy...”

111 phản ứng rất bình thản: “Trâm ơi, lời của mấy anh chàng trẻ con khi say rượu mà cô cũng tin sao? Hôn hít thôi thì có gì mà gọi là không trong sáng chứ, có giỏi thì anh ta làm chuyện gì đó thực tế hơn cho tôi xem nào!”

“Thấy chưa Trâm ơi, tôi biết ngay mà.”

“Cho nên cô đừng có để tâm đến lời anh ta làm gì.”

Đường Trâm một lần nữa nhận ra sự tiếc nuối trong giọng điệu của hệ thống, nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện khác. Cô hơi quay mặt đi và nói: “Nhậm Ngôn Kinh, anh buông em ra trước đã.”

Nào ngờ Nhậm Ngôn Kinh chẳng những không buông tay mà còn vòng tay ôm cô c.h.ặ.t hơn nữa. Không còn cách nào khác, Đường Trâm đành phải dắt theo “vật bám đuôi” này vào phòng vệ sinh, cô vắt một chiếc khăn ấm rồi lau mặt cho anh một hồi. Lau xong, Đường Trâm gợi ý: “Hay là anh lên giường nằm nghỉ một lát nhé?”

“Không muốn đâu.” Nhậm Ngôn Kinh dụi đầu vào cổ cô: “Bé cưng ơi, đừng buông anh ra mà...”

“Được rồi, được rồi.” Đường Trâm tỏ ra rất kiên nhẫn với người say. Nhậm Ngôn Kinh khi say không hề quậy phá hay làm loạn, chẳng hề gây phiền phức chút nào, chỉ có điều là anh quá quấn quýt lấy cô thôi. Bình thường cô cũng chẳng thấy anh hào hứng với việc ôm ấp hay dính c.h.ặ.t lấy nhau như thế này bao giờ.

Đường Trâm gọi điện nhờ lễ tân khách sạn mang t.h.u.ố.c giải rượu lên. Sau khi dỗ dành cho anh uống t.h.u.ố.c xong thì cô cũng đã mệt lử, cô ngả lưng xuống giường và chỉ muốn chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Trong lúc ngủ mơ màng, cô cảm giác như có ai đó dùng khăn ấm lau mặt và tay cho mình, thậm chí người đó còn cẩn thận lau sạch từng ngón tay một, động tác vô cùng tỉ mỉ và dịu dàng. Vì sự chăm sóc quá đỗi nhẹ nhàng ấy nên cô càng thấy buồn ngủ hơn. Cô lầm bầm vài câu rồi xoay người ngủ say sưa.

Sáng hôm sau khi Đường Trâm tỉnh dậy thì Nhậm Ngôn Kinh đã rời giường từ lúc nào. Chuyến bay của họ khởi hành lúc hai giờ chiều, nên ăn sáng xong là cả hai có thể chuẩn bị ra sân bay được rồi. Lúc ngồi dậy, Đường Trâm chợt nhận ra trên giường chỉ có duy nhất một chiếc chăn, cô ngẩn người hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, tối qua tôi với nam chính đắp chung một chăn sao?”

111 đáp lời: “Đúng vậy đó Trâm ơi.”

Đường Trâm kinh ngạc: “!!!”.

Hệ thống giải thích thêm: “Tối qua anh nhà uống nhiều quá nên chắc là quên mất chuyện mỗi người một chiếc chăn rồi. Mà cũng chẳng sao cả, Trâm ơi, tối qua vẫn là một đêm vô cùng trong sáng và chuẩn mực nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Trâm cũng chẳng thấy bất ngờ về điều này. Bởi lẽ nam chính vốn đã được hệ thống 111 chứng nhận là một chiến thần của tình yêu thuần khiết rồi còn gì.

Hai người dùng xong bữa sáng, thu dọn đồ đạc rồi khởi hành ra sân bay. Khi họ đặt chân về tới trong nước thì trời đã về khuya. Vừa bước ra từ lối thoát C, Đường Trâm bất ngờ bắt gặp một người mà cô không hề mong đợi: Chu Tự Tư.

Chắc hẳn anh ta cũng vừa mới kết thúc chuyến công tác nước ngoài trở về. Đi bên cạnh anh ta là một vệ sĩ, một thư ký và hai trợ lý, phong thái vô cùng hoành tráng, đúng chuẩn một quý ông thành đạt, chín chắn và giàu có. Thấy cô và Nhậm Ngôn Kinh đi tới, anh ta thong thả bước lại gần và chủ động chào hỏi: “Trâm ơi, lâu rồi không gặp.”

Đường Trâm nhất thời lúng túng không biết nên xưng hô với Chu Tự Tư thế nào cho phải. Gọi là anh cả thì không thấy phù hợp lắm, nhưng nếu không gọi như vậy thì cô cũng chẳng biết gọi anh ta là gì. Thấy cô im lặng, Chu Tự Tư điềm nhiên hỏi: “Sao em không gọi anh là anh cả nữa thế?”

Đường Trâm đang định gọi đại một tiếng anh cả cho xong chuyện thì Nhậm Ngôn Kinh đã lạnh lùng lên tiếng: “Thật ngại quá, anh trai của cô ấy tên là Đường Phí.” Ngụ ý của anh là Chu Tự Tư chẳng có tư cách gì để được cô gọi là anh cả cả.

Chu Tự Tư liếc nhìn anh một cái đầy vẻ hờ hững, rồi anh ta lại quay sang nhìn Đường Trâm và nói: “Thật trùng hợp là tôi đang có một vài công việc làm ăn với mẹ em, vài ngày tới tôi sẽ qua thăm bà ấy.”

Đường Trâm trố mắt ngạc nhiên, lòng đầy thắc mắc: “Nhưng mà anh cả ơi, chẳng phải anh làm về mảng trò chơi điện t.ử sao?”

Cô vẫn nhớ người mẹ mới nhận lại của mình vốn kinh doanh trong lĩnh vực sản xuất thực tế mà. Chu Tự Tư thản nhiên giải thích: “Tôi bắt đầu tham gia vào các công việc kinh doanh của gia đình rồi.”

Làm trò chơi điện t.ử vốn chỉ là sở thích cá nhân của anh ta, nhưng gia đình anh ta không giàu lên nhờ ngành đó. Cha anh ta từ lâu đã muốn anh ta tiếp quản sự nghiệp gia đình, chỉ là trước đây anh ta luôn từ chối vì không có hứng thú với những ngành nghề đó mà thôi. Thế nhưng kế hoạch đôi khi không theo kịp sự thay đổi. Vì một vài lý do đặc biệt, việc để sở thích nhường chỗ cho thực tế một chút cũng không phải là điều gì quá khó khăn.

Nhậm Ngôn Kinh với khuôn mặt không cảm xúc dắt tay Đường Trâm rời đi. Vì phép lịch sự nên Đường Trâm vẫn ngoảnh lại vẫy tay chào tạm biệt Chu Tự Tư. Chu Tự Tư một tay đút túi quần, tay còn lại cũng khẽ vẫy chào cô: “Tạm biệt nhé.”

Nhậm Ngôn Kinh chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ngay tâm đồ của Chu Tự Tư là gì. Một kẻ vốn dĩ chưa bao giờ có ý định chạm tay vào ngành sản xuất thực tế mà giờ lại đột ngột thay đổi, nếu không phải vì muốn tiếp cận mẹ của Đường Trâm để tìm cơ hội gặp cô thì còn vì ai được nữa? Chỉ có thể nói Chu Tự Tư này thực sự là một kẻ dai dẳng, luôn tìm mọi cách để được ở gần Đường Trâm. Điều này khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ngày thứ hai sau khi Đường Trâm về nước cũng chính là thời điểm đội Future đã hẹn trước để đi tham quan phòng thí nghiệm hàng đầu trong nước. Cô vốn cứ ngỡ mình đã đ.á.n.h mất cơ hội này rồi, không ngờ đi một vòng lớn cuối cùng cơ hội ấy vẫn thuộc về mình. Nghe nói trong phòng thí nghiệm có rất nhiều mẫu robot hiện đại, cô đã luôn mong mỏi được mở mang tầm mắt nên không muốn bỏ lỡ một chút nào.

Ba Thanh nhận xét: “Trâm ơi, điều này chứng tỏ cái duyên của cô với ngành robot sâu đậm lắm đấy.”

Đường Trâm khẽ đáp: “Dường như là vậy thật.”
Chương 175 - Chương 175 | Đọc truyện tranh