Một người qua đường và nam chính, nghe qua thôi đã thấy là hai đường thẳng song song không có điểm chạm rồi. Đường Trâm vất vả lắm mới thoát khỏi cái danh nữ phụ để có được sự tự do, giờ nếu lại dính líu đến nam chính thì chẳng phải bao nhiêu công sức từ trước đến nay đều đổ sông đổ bể hết sao? Đường Trâm lúc đầu đúng là đang bị cảm xúc lấn át, nhưng sau khi nghe câu nói của Ba Thanh, cô dần lấy lại được sự bình tĩnh, ý định muốn quay lại cũng theo đó mà tan biến dần.
Cô vẫn chưa quên tâm nguyện ban đầu của mình, cô mong Nhậm Ngôn Kinh được bình an và thuận lợi, chỉ cần anh luôn sống tốt thì dù cả đời này không được gặp lại anh cô cũng cam lòng. Chỉ có điều hiện thực lại nảy sinh một chút biến cố, cô không những không cắt đứt được liên lạc với anh mà hai người lại còn chạm mặt nhau nhanh đến vậy. Nhậm Ngôn Kinh dường như cũng chưa hề quên được cô, đã nửa tháng trôi qua mà anh vẫn chưa bắt đầu chuyện tình cảm với nữ chính. Hiện tại cuộc sống của cô đang rất yên bình, nhưng một khi quay lại với nam chính, cô chẳng rõ liệu mình có phải từ một người qua đường biến ngược trở lại thành cô nàng nữ phụ đầy tai tiếng hay không.
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi hỏi: “Ba Thanh, chẳng lẽ mọi chuyện cứ mãi dậm chân tại chỗ như thế này sao?”
Ba Thanh lập tức đáp lại: “Đương nhiên là không rồi Trâm ơi.” Đây chính là thời điểm then chốt để thử thách mức độ tình cảm của nam chính dành cho cô. Nếu tình yêu của anh dành cho Đường Trâm vẫn luôn nồng cháy và bền bỉ như vậy, thì việc cô được thăng hạng danh phận chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Ngược lại, nếu anh không vượt qua được thử thách này thì việc quay lại nhất thời cũng chẳng để làm gì, vì sớm muộn gì hai người cũng sẽ lại chia xa. Vậy nên tình cảnh hiện tại chỉ là tạm thời thôi. Kết cục cuối cùng chỉ có hai khả năng: hoặc là hai người vĩnh viễn không bao giờ gặp lại, hoặc là hai người sẽ quay về bên nhau và trở thành một cặp đôi trời sinh, tuyệt đối không có khả năng thứ ba.
Trong lúc Đường Trâm còn đang mải bàn bạc với hệ thống, Nhậm Ngôn Kinh vẫn kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ cô. Mãi không thấy cô lên tiếng, Nhậm Ngôn Kinh đã hiểu ra vấn đề. Chắc hẳn cô đã hiểu những gì anh nói, vì nếu không hiểu thì với tính cách của mình, chắc chắn cô sẽ gặng hỏi cho bằng được. Việc cô giữ im lặng chỉ có thể là vì cô hiểu rõ nhưng không muốn đưa ra lời đáp mà thôi. Kể từ khi mất liên lạc với cô một cách đột ngột, anh có biết bao điều muốn bày tỏ nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Hôm nay mượn chút hơi men, anh mới có đủ dũng khí để nói ra hết nỗi lòng mình. Lại thêm việc dùng tiếng Quảng Đông, những lời thầm kín khó nói bỗng chốc trở nên dễ dàng hơn nhiều. Kể cả cô không đáp lại, anh cũng có thể tự an ủi mình là do cô không hiểu được những gì anh nói.
Giọng nói vương chút men say của Nhậm Ngôn Kinh nghe thật êm ái, âm điệu tiếng Quảng càng làm tăng thêm vẻ nồng nàn và quyến luyến: “Bé cưng à, bất kể bao lâu đi chăng nữa, trái tim anh vẫn sẽ mãi không bao giờ thay đổi.”
Ba Thanh vẫn miệt mài dịch thuật cho cô: “Trâm ơi, anh ấy bảo dù có bao lâu thì lòng anh ấy vẫn y như vậy đấy.”
“Anh sẽ không ép buộc em đâu.”
“Anh ấy nói sẽ không ép cô làm điều gì cả.”
Đường Trâm không muốn nhờ Ba Thanh dịch thêm nữa. Cô không muốn mình cứ mãi như một người mù chữ trước những lời tỏ tình của anh. Cô muốn được nghe chính miệng Nhậm Ngôn Kinh nói ra, nói bằng thứ ngôn ngữ mà cô có thể thấu cảm trực tiếp. Vì vậy, ngay khi Ba Thanh vừa dịch xong câu nói cuối cùng, Đường Trâm đã vội vàng lên tiếng: “Nhậm Ngôn Kinh!”
“Ơi?” Tiếng đáp lại của anh nghe thật dịu dàng và đầy vẻ cưng chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm nói bằng giọng hơi dỗi hờn: “Em không muốn nghe tiếng Quảng Đông nữa đâu, nghe mệt lắm, anh hãy nói cái gì đó mà em có thể hiểu được một cách dễ dàng đi, có được không?”
“Được rồi.” Nhậm Ngôn Kinh nhanh ch.óng thay đổi ngôn ngữ. Anh im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Bé cưng ơi, anh sẽ luôn chờ đợi em.” Anh sẽ mãi đợi cô, đợi cho đến khi cô đổi ý, đợi đến khi cô không còn bất kỳ nỗi lo âu nào nữa mà sẵn lòng... quay trở về bên cạnh anh.
Chương 119 : Không muốn yêu kiểu trong sáng nữa
Hệ thống 111 không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng: “Chàng trai trẻ con trong tình yêu lại xuất hiện rồi.”
Anh chàng này không chỉ bám người mà còn hay ghen tuông vớ vẩn nữa. Tuy nhiên, so với trước kia thì anh đã có bước tiến bộ vượt bậc, ít nhất là đã biết nói lời ngọt ngào, mà còn là nói một tràng dài nữa chứ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một người đang say khướt liệu tư duy có thể tỉnh táo đến mức này sao? Nam chính không những có suy nghĩ mạch lạc mà lời nói còn vô cùng rõ ràng. Bất kể là tiếng Quảng Đông hay tiếng phổ thông, anh đều nói một cách chậm rãi và đầy tình cảm. Vậy là vấn đề nảy sinh, rốt cuộc nam chính đang say thật hay giả vờ say đây? 111 cảm thấy vô cùng băn khoăn. Nhậm Ngôn Kinh nhìn thì giống như đã say, nhưng lại có vẻ không hẳn là đã mất đi ý thức. Thôi thì không đoán được thì chẳng thèm đoán nữa cho mệt.
Câu nói “Anh sẽ luôn đợi em” của anh chẳng hiểu vì sao lại khiến Đường Trâm nhớ đến lời nhận xét của 111 dành cho Nhậm Ngôn Kinh. Cô nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay đang ôm c.h.ặ.t lấy mình của anh, rồi khẽ nói: “Nhậm Ngôn Kinh, anh đúng là một người yêu rất thuần khiết.”
Nhậm Ngôn Kinh áp sát mặt vào má cô, hơi thở nóng hổi phả bên tai: “Thực ra anh...”
Đường Trâm nghe không rõ nên hỏi lại: “Gì cơ ạ?”
Một tiếng thở dài khẽ vang lên bên tai cô: “Anh chẳng hề thuần khiết đâu.” Hay nói đúng hơn là anh không muốn cứ mãi giữ một tình yêu trong sáng đơn thuần như thế này nữa.
Cô vẫn chưa quên tâm nguyện ban đầu của mình, cô mong Nhậm Ngôn Kinh được bình an và thuận lợi, chỉ cần anh luôn sống tốt thì dù cả đời này không được gặp lại anh cô cũng cam lòng. Chỉ có điều hiện thực lại nảy sinh một chút biến cố, cô không những không cắt đứt được liên lạc với anh mà hai người lại còn chạm mặt nhau nhanh đến vậy. Nhậm Ngôn Kinh dường như cũng chưa hề quên được cô, đã nửa tháng trôi qua mà anh vẫn chưa bắt đầu chuyện tình cảm với nữ chính. Hiện tại cuộc sống của cô đang rất yên bình, nhưng một khi quay lại với nam chính, cô chẳng rõ liệu mình có phải từ một người qua đường biến ngược trở lại thành cô nàng nữ phụ đầy tai tiếng hay không.
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi hỏi: “Ba Thanh, chẳng lẽ mọi chuyện cứ mãi dậm chân tại chỗ như thế này sao?”
Ba Thanh lập tức đáp lại: “Đương nhiên là không rồi Trâm ơi.” Đây chính là thời điểm then chốt để thử thách mức độ tình cảm của nam chính dành cho cô. Nếu tình yêu của anh dành cho Đường Trâm vẫn luôn nồng cháy và bền bỉ như vậy, thì việc cô được thăng hạng danh phận chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Ngược lại, nếu anh không vượt qua được thử thách này thì việc quay lại nhất thời cũng chẳng để làm gì, vì sớm muộn gì hai người cũng sẽ lại chia xa. Vậy nên tình cảnh hiện tại chỉ là tạm thời thôi. Kết cục cuối cùng chỉ có hai khả năng: hoặc là hai người vĩnh viễn không bao giờ gặp lại, hoặc là hai người sẽ quay về bên nhau và trở thành một cặp đôi trời sinh, tuyệt đối không có khả năng thứ ba.
Trong lúc Đường Trâm còn đang mải bàn bạc với hệ thống, Nhậm Ngôn Kinh vẫn kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời từ cô. Mãi không thấy cô lên tiếng, Nhậm Ngôn Kinh đã hiểu ra vấn đề. Chắc hẳn cô đã hiểu những gì anh nói, vì nếu không hiểu thì với tính cách của mình, chắc chắn cô sẽ gặng hỏi cho bằng được. Việc cô giữ im lặng chỉ có thể là vì cô hiểu rõ nhưng không muốn đưa ra lời đáp mà thôi. Kể từ khi mất liên lạc với cô một cách đột ngột, anh có biết bao điều muốn bày tỏ nhưng lại chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Hôm nay mượn chút hơi men, anh mới có đủ dũng khí để nói ra hết nỗi lòng mình. Lại thêm việc dùng tiếng Quảng Đông, những lời thầm kín khó nói bỗng chốc trở nên dễ dàng hơn nhiều. Kể cả cô không đáp lại, anh cũng có thể tự an ủi mình là do cô không hiểu được những gì anh nói.
Giọng nói vương chút men say của Nhậm Ngôn Kinh nghe thật êm ái, âm điệu tiếng Quảng càng làm tăng thêm vẻ nồng nàn và quyến luyến: “Bé cưng à, bất kể bao lâu đi chăng nữa, trái tim anh vẫn sẽ mãi không bao giờ thay đổi.”
Ba Thanh vẫn miệt mài dịch thuật cho cô: “Trâm ơi, anh ấy bảo dù có bao lâu thì lòng anh ấy vẫn y như vậy đấy.”
“Anh sẽ không ép buộc em đâu.”
“Anh ấy nói sẽ không ép cô làm điều gì cả.”
Đường Trâm không muốn nhờ Ba Thanh dịch thêm nữa. Cô không muốn mình cứ mãi như một người mù chữ trước những lời tỏ tình của anh. Cô muốn được nghe chính miệng Nhậm Ngôn Kinh nói ra, nói bằng thứ ngôn ngữ mà cô có thể thấu cảm trực tiếp. Vì vậy, ngay khi Ba Thanh vừa dịch xong câu nói cuối cùng, Đường Trâm đã vội vàng lên tiếng: “Nhậm Ngôn Kinh!”
“Ơi?” Tiếng đáp lại của anh nghe thật dịu dàng và đầy vẻ cưng chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đường Trâm nói bằng giọng hơi dỗi hờn: “Em không muốn nghe tiếng Quảng Đông nữa đâu, nghe mệt lắm, anh hãy nói cái gì đó mà em có thể hiểu được một cách dễ dàng đi, có được không?”
“Được rồi.” Nhậm Ngôn Kinh nhanh ch.óng thay đổi ngôn ngữ. Anh im lặng một lúc rồi chậm rãi nói: “Bé cưng ơi, anh sẽ luôn chờ đợi em.” Anh sẽ mãi đợi cô, đợi cho đến khi cô đổi ý, đợi đến khi cô không còn bất kỳ nỗi lo âu nào nữa mà sẵn lòng... quay trở về bên cạnh anh.
Chương 119 : Không muốn yêu kiểu trong sáng nữa
Hệ thống 111 không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng: “Chàng trai trẻ con trong tình yêu lại xuất hiện rồi.”
Anh chàng này không chỉ bám người mà còn hay ghen tuông vớ vẩn nữa. Tuy nhiên, so với trước kia thì anh đã có bước tiến bộ vượt bậc, ít nhất là đã biết nói lời ngọt ngào, mà còn là nói một tràng dài nữa chứ. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một người đang say khướt liệu tư duy có thể tỉnh táo đến mức này sao? Nam chính không những có suy nghĩ mạch lạc mà lời nói còn vô cùng rõ ràng. Bất kể là tiếng Quảng Đông hay tiếng phổ thông, anh đều nói một cách chậm rãi và đầy tình cảm. Vậy là vấn đề nảy sinh, rốt cuộc nam chính đang say thật hay giả vờ say đây? 111 cảm thấy vô cùng băn khoăn. Nhậm Ngôn Kinh nhìn thì giống như đã say, nhưng lại có vẻ không hẳn là đã mất đi ý thức. Thôi thì không đoán được thì chẳng thèm đoán nữa cho mệt.
Câu nói “Anh sẽ luôn đợi em” của anh chẳng hiểu vì sao lại khiến Đường Trâm nhớ đến lời nhận xét của 111 dành cho Nhậm Ngôn Kinh. Cô nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay đang ôm c.h.ặ.t lấy mình của anh, rồi khẽ nói: “Nhậm Ngôn Kinh, anh đúng là một người yêu rất thuần khiết.”
Nhậm Ngôn Kinh áp sát mặt vào má cô, hơi thở nóng hổi phả bên tai: “Thực ra anh...”
Đường Trâm nghe không rõ nên hỏi lại: “Gì cơ ạ?”
Một tiếng thở dài khẽ vang lên bên tai cô: “Anh chẳng hề thuần khiết đâu.” Hay nói đúng hơn là anh không muốn cứ mãi giữ một tình yêu trong sáng đơn thuần như thế này nữa.