Nhậm Ngôn Kinh thản nhiên đón lấy hành lý từ tay cô, anh hờ hững đáp: “Vòng sơ loại vắng mặt một chút cũng không sao đâu em.”
Đường Trâm chạy lạch bạch theo sau anh, nói năng lộn xộn: “Sao lại không sao được chứ? Cuộc thi này tầm cỡ như vậy, tại sao anh lại bỏ lỡ cơ hội quý giá này chứ?”
Nhậm Ngôn Kinh cất vali vào cốp xe, giọng nói mang theo ý cười nhẹ nhàng: “Không ngờ bé cưng lại quan tâm đến anh như vậy.” Ngay cả lịch thi đấu gần đây của anh mà cô cũng nắm rõ mồn một.
Đường Trâm bực mình, đôi mắt xinh đẹp hiện rõ vẻ lo lắng: “Giờ là lúc nào rồi mà anh còn đùa được hả? Anh bây giờ chạy đến đó liệu còn kịp không?”
Nhậm Ngôn Kinh thản nhiên buông một câu: “Chắc là không kịp nữa rồi.”
Đường Trâm tức giận hệt như một chú cá vàng đang phồng má, nhìn cô lúc này thật khiến người ta muốn véo má một cái cho bõ ghét: “Sao anh có thể nói câu đó bằng giọng điệu thản nhiên như vậy được chứ!”
Thấy cô thực sự lo lắng cho mình, Nhậm Ngôn Kinh dừng lại, kiên nhẫn giải thích: “Yên tâm đi, anh sẽ không bao giờ đem tương lai của mình ra làm trò đùa đâu.” Nói xong, anh nhìn thẳng vào mắt Đường Trâm, nghiêm túc khẳng định: “Nhưng vào lúc này, đối với anh thì em mới là điều quan trọng nhất.”
Chương 116 : Tình yêu không chút giữ lại
Vì nhiệm vụ nên trước đây Đường Trâm đã không ít lần hỏi thẳng Nhậm Ngôn Kinh xem giữa cô và robot Robert, cái nào quan trọng hơn. Những lần đó, Nhậm Ngôn Kinh đều chọn cách trả lời vòng vo, không bao giờ đưa ra một đáp án trực diện. Thế nhưng lần này, câu trả lời của anh lại vô cùng rõ ràng và dứt khoát.
Hệ thống Ba Thanh gào thét trong đầu: “Hú hú hú hú hú!!!”
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi, gọi tên anh thật nhỏ: “Nhậm Ngôn Kinh.”
“Anh đây?”
“Mọi lời anh nói, em đều sẽ tin tưởng tuyệt đối.” Cô vốn chẳng đủ tinh ranh để phân biệt lời nào là thật, lời nào là dối. Cô chẳng có nhiều tâm cơ đến thế. Nhưng chỉ cần đó là những lời thốt ra từ miệng anh, cô nhất định sẽ coi đó là sự thật.
Nhậm Ngôn Kinh dùng mu bàn tay vuốt ve má cô, dịu dàng trấn an: “Yên tâm đi, anh chưa bao giờ nói dối em cả.”
Anh thực sự không hề coi thường tương lai của mình, nhưng tương lai của Đường Trâm cũng quan trọng không kém. Buổi phỏng vấn lần này có ý nghĩa quyết định xem liệu trong những năm tới họ có thể cùng học chung một ngôi trường hay không. Vì vậy, anh đã tạm thời giao phó đội cho Trương Miễn quản lý. Anh hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của Trương Miễn. Khác với tính cách có phần bốc đồng của Thẩm Thuyên Lễ, Trương Miễn rất điềm tĩnh và chín chắn, luôn giữ được sự ổn định trong những việc trọng đại. Hơn nữa đây cũng mới chỉ là vòng sơ loại đầu tiên, Robert thậm chí còn chẳng cần dùng đến toàn bộ sức mạnh cũng dư sức giành được một suất vào vòng sau.
Trong lúc Đường Trâm đang phải đối mặt với những câu hỏi hóc b.úa từ các vị giáo sư trong buổi phỏng vấn, thì tại trường Đại học C, vòng sơ loại đầu tiên của cuộc thi robot quốc tế cũng đã chính thức bắt đầu. Việc Nhậm Ngôn Kinh vắng mặt khiến không ít đối thủ và những người quan tâm đến anh không khỏi xì xào bàn tán.
Chuyện anh bỏ lỡ một giải đấu lớn là điều xưa nay chưa từng xảy ra. Trong tất cả các cuộc thi trước đây, với tư cách là đội trưởng, anh luôn dẫn dắt các thành viên cùng tham gia. Vậy mà hôm nay, sự vắng mặt của anh lại trở thành một điều hiếm thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Khiết đang khoanh tay tựa lưng vào tường nghỉ ngơi, không thấy đối thủ truyền kiếp của mình đâu, anh ta liền cất giọng mỉa mai: “Hay là anh ta biết lần này đội Future sẽ thua nên dứt khoát không thèm đến luôn rồi?”
Mấy thí sinh khác nghe thấy vậy liền góp lời: “Chắc không đến mức đó đâu, Nhậm Ngôn Kinh đâu phải hạng người như vậy.”
“Tôi cũng thấy anh ta không phải kiểu người sợ thua đâu.”
Thẩm Khiết nhún vai: “Vấn đề là anh ta thực sự đã không đến. Đừng có bảo với tôi là anh ta bận việc gì quan trọng hơn nhé, vào lúc này thì còn việc gì có thể quan trọng hơn một giải đấu quốc tế tầm cỡ thế này chứ?”
Vừa dứt lời, Thẩm Thuyên Lễ đã ghé sát mặt lại với nụ cười đầy vẻ trêu chọc, nói bằng giọng điệu khá đáng ghét: “Đội trưởng nhà tôi bận đưa chị dâu ra nước ngoài phỏng vấn rồi. Chỉ là vòng sơ loại thôi mà, anh ấy không cần ra mặt cũng được, cậu hiểu mà đúng không? À tôi quên mất, cậu làm gì có người yêu đâu mà hiểu được cái cảm giác đó.”
Thẩm Khiết tức nghẹn họng: “Cái cậu này!”
Vừa nghe thấy thông tin này, các thí sinh khác đều trở nên hào hứng: “Hóa ra là vậy sao, anh ta bỏ thi để đưa bạn gái đi phỏng vấn à?”
“Vậy giờ anh ta đang ở nước ngoài sao? Ở nước nào vậy nhỉ?”
“Chà chà, buổi phỏng vấn của bạn gái anh ta quan trọng đến thế cơ à?”
Thẩm Thuyên Lễ dõng dạc khẳng định: “Đương nhiên là cực kỳ quan trọng rồi.” Nếu không thì đội trưởng cũng chẳng mất công sắp xếp thời gian để đi cùng chị dâu như vậy. Thẩm Thuyên Lễ biết rõ hơn những người khác, theo ý của đội trưởng thì đây là lần đầu tiên chị dâu tham gia kiểu phỏng vấn thế này, anh sợ cô sẽ lo lắng nên đã định đi cùng ngay từ đầu. Ngay từ khi biết lịch phỏng vấn trùng với lịch thi đấu, có lẽ đội trưởng đã sớm quyết định bỏ qua vòng sơ loại này rồi. Nhưng thôi kệ, vòng sơ loại thôi mà, chuyện nhỏ như con thỏ, mấy anh em trong đội cũng đâu phải hạng xoàng xĩnh gì.
Một thí sinh khác lên tiếng: “Dù sao thì việc anh ta bỏ vòng sơ loại chỉ để đi cùng bạn gái vẫn khiến tôi thấy vô cùng bất ngờ.” Trước khi nghe Thẩm Thuyên Lễ giải thích, họ thực sự chẳng thể ngờ được sự thật lại là như vậy. Không ngờ Nhậm Ngôn Kinh lại là kiểu người như thế này! Thật là không nhìn ra luôn đấy! Nếu đây mà không phải là kẻ mù quáng vì tình thì còn gọi là gì được nữa chứ? Đường Trâm bị hàng loạt câu hỏi của các giáo sư làm cho choáng váng cả đầu óc, cũng may là trước đó cô đã nỗ lực ôn tập, cộng thêm việc Ba Thanh thỉnh thoảng lại âm thầm nhắc bài nên buổi phỏng vấn đã kết thúc một cách suôn sẻ. Ngay khi bước ra khỏi phòng, Đường Trâm đã vội vã chạy lại chỗ Nhậm Ngôn Kinh đang đứng đợi phía ngoài. Cô lập tức hỏi anh về kết quả của vòng sơ loại đầu tiên.
Cô vẫn luôn lo lắng cho Robert. Mặc dù Trương Miễn và mọi người đều rất tài giỏi, nhưng Nhậm Ngôn Kinh chính là linh hồn của đội Future, đây lại là lần đầu tiên anh vắng mặt trong một giải đấu lớn nên cô sợ mọi người sẽ không quen. Đường Trâm hoàn toàn có thể biết được kết quả thông qua Ba Thanh, nhưng cô không muốn làm vậy. Cô chỉ muốn nghe chính miệng Nhậm Ngôn Kinh kể lại mà thôi.
Nhậm Ngôn Kinh kéo cô vào lòng, áp má mình vào khuôn mặt ấm áp của cô rồi khẽ nói: “Đừng vội bé cưng, trận đấu vẫn đang diễn ra mà, giờ chúng mình đi kiếm gì đó ăn trước đã nhé.”
Ăn uống xong xuôi, Đường Trâm lại sốt sắng hỏi tiếp: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, rốt cuộc Robert đứng thứ mấy vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô chăm chú rồi hỏi ngược lại: “Bé cưng muốn Robert đạt thứ hạng bao nhiêu nào?”
Đường Trâm không chút do dự đáp ngay: “Tất nhiên phải là quán quân rồi.”
Đường Trâm chạy lạch bạch theo sau anh, nói năng lộn xộn: “Sao lại không sao được chứ? Cuộc thi này tầm cỡ như vậy, tại sao anh lại bỏ lỡ cơ hội quý giá này chứ?”
Nhậm Ngôn Kinh cất vali vào cốp xe, giọng nói mang theo ý cười nhẹ nhàng: “Không ngờ bé cưng lại quan tâm đến anh như vậy.” Ngay cả lịch thi đấu gần đây của anh mà cô cũng nắm rõ mồn một.
Đường Trâm bực mình, đôi mắt xinh đẹp hiện rõ vẻ lo lắng: “Giờ là lúc nào rồi mà anh còn đùa được hả? Anh bây giờ chạy đến đó liệu còn kịp không?”
Nhậm Ngôn Kinh thản nhiên buông một câu: “Chắc là không kịp nữa rồi.”
Đường Trâm tức giận hệt như một chú cá vàng đang phồng má, nhìn cô lúc này thật khiến người ta muốn véo má một cái cho bõ ghét: “Sao anh có thể nói câu đó bằng giọng điệu thản nhiên như vậy được chứ!”
Thấy cô thực sự lo lắng cho mình, Nhậm Ngôn Kinh dừng lại, kiên nhẫn giải thích: “Yên tâm đi, anh sẽ không bao giờ đem tương lai của mình ra làm trò đùa đâu.” Nói xong, anh nhìn thẳng vào mắt Đường Trâm, nghiêm túc khẳng định: “Nhưng vào lúc này, đối với anh thì em mới là điều quan trọng nhất.”
Chương 116 : Tình yêu không chút giữ lại
Vì nhiệm vụ nên trước đây Đường Trâm đã không ít lần hỏi thẳng Nhậm Ngôn Kinh xem giữa cô và robot Robert, cái nào quan trọng hơn. Những lần đó, Nhậm Ngôn Kinh đều chọn cách trả lời vòng vo, không bao giờ đưa ra một đáp án trực diện. Thế nhưng lần này, câu trả lời của anh lại vô cùng rõ ràng và dứt khoát.
Hệ thống Ba Thanh gào thét trong đầu: “Hú hú hú hú hú!!!”
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi, gọi tên anh thật nhỏ: “Nhậm Ngôn Kinh.”
“Anh đây?”
“Mọi lời anh nói, em đều sẽ tin tưởng tuyệt đối.” Cô vốn chẳng đủ tinh ranh để phân biệt lời nào là thật, lời nào là dối. Cô chẳng có nhiều tâm cơ đến thế. Nhưng chỉ cần đó là những lời thốt ra từ miệng anh, cô nhất định sẽ coi đó là sự thật.
Nhậm Ngôn Kinh dùng mu bàn tay vuốt ve má cô, dịu dàng trấn an: “Yên tâm đi, anh chưa bao giờ nói dối em cả.”
Anh thực sự không hề coi thường tương lai của mình, nhưng tương lai của Đường Trâm cũng quan trọng không kém. Buổi phỏng vấn lần này có ý nghĩa quyết định xem liệu trong những năm tới họ có thể cùng học chung một ngôi trường hay không. Vì vậy, anh đã tạm thời giao phó đội cho Trương Miễn quản lý. Anh hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của Trương Miễn. Khác với tính cách có phần bốc đồng của Thẩm Thuyên Lễ, Trương Miễn rất điềm tĩnh và chín chắn, luôn giữ được sự ổn định trong những việc trọng đại. Hơn nữa đây cũng mới chỉ là vòng sơ loại đầu tiên, Robert thậm chí còn chẳng cần dùng đến toàn bộ sức mạnh cũng dư sức giành được một suất vào vòng sau.
Trong lúc Đường Trâm đang phải đối mặt với những câu hỏi hóc b.úa từ các vị giáo sư trong buổi phỏng vấn, thì tại trường Đại học C, vòng sơ loại đầu tiên của cuộc thi robot quốc tế cũng đã chính thức bắt đầu. Việc Nhậm Ngôn Kinh vắng mặt khiến không ít đối thủ và những người quan tâm đến anh không khỏi xì xào bàn tán.
Chuyện anh bỏ lỡ một giải đấu lớn là điều xưa nay chưa từng xảy ra. Trong tất cả các cuộc thi trước đây, với tư cách là đội trưởng, anh luôn dẫn dắt các thành viên cùng tham gia. Vậy mà hôm nay, sự vắng mặt của anh lại trở thành một điều hiếm thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Khiết đang khoanh tay tựa lưng vào tường nghỉ ngơi, không thấy đối thủ truyền kiếp của mình đâu, anh ta liền cất giọng mỉa mai: “Hay là anh ta biết lần này đội Future sẽ thua nên dứt khoát không thèm đến luôn rồi?”
Mấy thí sinh khác nghe thấy vậy liền góp lời: “Chắc không đến mức đó đâu, Nhậm Ngôn Kinh đâu phải hạng người như vậy.”
“Tôi cũng thấy anh ta không phải kiểu người sợ thua đâu.”
Thẩm Khiết nhún vai: “Vấn đề là anh ta thực sự đã không đến. Đừng có bảo với tôi là anh ta bận việc gì quan trọng hơn nhé, vào lúc này thì còn việc gì có thể quan trọng hơn một giải đấu quốc tế tầm cỡ thế này chứ?”
Vừa dứt lời, Thẩm Thuyên Lễ đã ghé sát mặt lại với nụ cười đầy vẻ trêu chọc, nói bằng giọng điệu khá đáng ghét: “Đội trưởng nhà tôi bận đưa chị dâu ra nước ngoài phỏng vấn rồi. Chỉ là vòng sơ loại thôi mà, anh ấy không cần ra mặt cũng được, cậu hiểu mà đúng không? À tôi quên mất, cậu làm gì có người yêu đâu mà hiểu được cái cảm giác đó.”
Thẩm Khiết tức nghẹn họng: “Cái cậu này!”
Vừa nghe thấy thông tin này, các thí sinh khác đều trở nên hào hứng: “Hóa ra là vậy sao, anh ta bỏ thi để đưa bạn gái đi phỏng vấn à?”
“Vậy giờ anh ta đang ở nước ngoài sao? Ở nước nào vậy nhỉ?”
“Chà chà, buổi phỏng vấn của bạn gái anh ta quan trọng đến thế cơ à?”
Thẩm Thuyên Lễ dõng dạc khẳng định: “Đương nhiên là cực kỳ quan trọng rồi.” Nếu không thì đội trưởng cũng chẳng mất công sắp xếp thời gian để đi cùng chị dâu như vậy. Thẩm Thuyên Lễ biết rõ hơn những người khác, theo ý của đội trưởng thì đây là lần đầu tiên chị dâu tham gia kiểu phỏng vấn thế này, anh sợ cô sẽ lo lắng nên đã định đi cùng ngay từ đầu. Ngay từ khi biết lịch phỏng vấn trùng với lịch thi đấu, có lẽ đội trưởng đã sớm quyết định bỏ qua vòng sơ loại này rồi. Nhưng thôi kệ, vòng sơ loại thôi mà, chuyện nhỏ như con thỏ, mấy anh em trong đội cũng đâu phải hạng xoàng xĩnh gì.
Một thí sinh khác lên tiếng: “Dù sao thì việc anh ta bỏ vòng sơ loại chỉ để đi cùng bạn gái vẫn khiến tôi thấy vô cùng bất ngờ.” Trước khi nghe Thẩm Thuyên Lễ giải thích, họ thực sự chẳng thể ngờ được sự thật lại là như vậy. Không ngờ Nhậm Ngôn Kinh lại là kiểu người như thế này! Thật là không nhìn ra luôn đấy! Nếu đây mà không phải là kẻ mù quáng vì tình thì còn gọi là gì được nữa chứ? Đường Trâm bị hàng loạt câu hỏi của các giáo sư làm cho choáng váng cả đầu óc, cũng may là trước đó cô đã nỗ lực ôn tập, cộng thêm việc Ba Thanh thỉnh thoảng lại âm thầm nhắc bài nên buổi phỏng vấn đã kết thúc một cách suôn sẻ. Ngay khi bước ra khỏi phòng, Đường Trâm đã vội vã chạy lại chỗ Nhậm Ngôn Kinh đang đứng đợi phía ngoài. Cô lập tức hỏi anh về kết quả của vòng sơ loại đầu tiên.
Cô vẫn luôn lo lắng cho Robert. Mặc dù Trương Miễn và mọi người đều rất tài giỏi, nhưng Nhậm Ngôn Kinh chính là linh hồn của đội Future, đây lại là lần đầu tiên anh vắng mặt trong một giải đấu lớn nên cô sợ mọi người sẽ không quen. Đường Trâm hoàn toàn có thể biết được kết quả thông qua Ba Thanh, nhưng cô không muốn làm vậy. Cô chỉ muốn nghe chính miệng Nhậm Ngôn Kinh kể lại mà thôi.
Nhậm Ngôn Kinh kéo cô vào lòng, áp má mình vào khuôn mặt ấm áp của cô rồi khẽ nói: “Đừng vội bé cưng, trận đấu vẫn đang diễn ra mà, giờ chúng mình đi kiếm gì đó ăn trước đã nhé.”
Ăn uống xong xuôi, Đường Trâm lại sốt sắng hỏi tiếp: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, rốt cuộc Robert đứng thứ mấy vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô chăm chú rồi hỏi ngược lại: “Bé cưng muốn Robert đạt thứ hạng bao nhiêu nào?”
Đường Trâm không chút do dự đáp ngay: “Tất nhiên phải là quán quân rồi.”