Riêng mục tin nhắn của Nhậm Ngôn Kinh đã hiển thị con số 999+. Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi, nhấn vào xem thì mới phát hiện chỉ trong vài ngày qua anh đã gửi cho cô hàng nghìn tin nhắn. Lúc đầu anh hỏi cô đang ở đâu, có bình an không, có gặp rắc rối gì không, sau đó tần suất hỏi han ít dần, anh bắt đầu báo cáo cho cô biết một ngày của anh diễn ra như thế nào, thỉnh thoảng lại xen kẽ những câu nói rằng anh nhớ cô da diết.

Trong hàng nghìn tin nhắn ấy, Đường Trâm bắt gặp một dòng chữ: “Bất kể gặp phải chuyện gì, anh cũng sẽ luôn ở bên cạnh em”. Nhìn thấy câu nói này, Đường Trâm bỗng có một ảo giác rằng dường như Nhậm Ngôn Kinh đã lờ mờ đoán ra điều gì đó.

Vừa hay đã về đến nhà, Đường Trâm cúi đầu gõ từng chữ gửi cho anh: “Trước đây em không đăng nhập tài khoản. Hôm nay muộn quá rồi, anh về nghỉ ngơi sớm đi nhé.”

Nhậm Ngôn Kinh trả lời rất nhanh: “Được rồi.”

Thế nhưng khi Đường Trâm tắm rửa xong xuôi, cô phát hiện chiếc xe của Nhậm Ngôn Kinh vẫn đang đỗ ở vị trí gần căn biệt thự, hoàn toàn không có ý định rời đi. Thậm chí anh còn đang đứng bên cạnh xe trò chuyện với Đường Phí, chẳng rõ hai người đang bàn luận chuyện gì.

Nửa tiếng sau, Đường Trâm kéo rèm cửa sổ nhìn xuống từ tầng hai, cô thấy Đường Phí và Đường Ngữ đã đi vào nhà rồi, nhưng xe của Nhậm Ngôn Kinh vẫn nằm yên tại chỗ. Đường Trâm không kìm được lòng bèn nhắn tin hỏi: “Sao anh vẫn chưa về nhà nữa?”

Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Vẫn còn sớm mà.”

Đã hơn mười một giờ đêm rồi mà còn bảo sớm sao?! Đường Trâm dứt khoát khoác thêm chiếc áo ấm, tì người lên lan can ban công tầng hai, lặng lẽ nhìn anh từ xa. Hôm nay Nhậm Ngôn Kinh mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen, bên trong phối với áo len xám và quần ống đứng, anh ngồi trên mui xe, tay trái cầm điện thoại, tay phải chống lên mui, ngẩng đầu nhìn cô đắm đuối. Người nào không biết chắc hẳn sẽ tưởng có một ngôi sao nam nổi tiếng nào đó vừa ghé thăm nơi này.

Hai người cứ thế nhìn nhau qua khoảng không suốt nửa tiếng đồng hồ. Đến khi trời đã quá khuya, Nhậm Ngôn Kinh mới nhắn tin bảo cô vào phòng đi ngủ cho ngoan, sau đó anh mới nổ máy rời đi.

Ngày hôm sau Đường Trâm mới biết Nhậm Ngôn Kinh và Đường Phí đã nói những gì. Tuy cô lại trở thành học sinh lớp mười hai nhưng lần này cô mang thân phận học sinh quốc tế, không đi theo con đường thi đại học bình thường. Bà Lưu ban đầu định cho cô nộp hồ sơ vào các trường ở kinh đô nghệ thuật, nhưng Nhậm Ngôn Kinh lại gợi ý cô nên nộp đơn vào trường ở các quốc gia khác. Chẳng biết anh đã nói thế nào với Đường Phí mà anh ấy lại thấy lời khuyên đó rất có ích và đề xuất với bà Lưu, khiến bà thay đổi ý định.

Tuy nhiên những ngôi trường mà Nhậm Ngôn Kinh gợi ý đều rất khó nộp hồ sơ, lại còn phải trải qua vòng phỏng vấn gắt gao nữa. Ba Thanh liền hiến kế: “Trâm ơi, lời chúc lúc trước cô vẫn chưa dùng cho mình mà, giờ hãy dùng cho chính mình đi.”

Cũng đúng, trước đây cô đã dành tặng lời chúc cho Nhậm Ngôn Kinh, còn phần của cô thì vẫn để đó. Đường Trâm lập tức dùng nó cho bản thân, nhờ có sự bảo hộ của lời chúc này, tỉ lệ cô trúng tuyển vào trường sẽ tăng lên rất nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba Thanh cười gian xảo: “Trâm ơi, thực ra cô cũng rất muốn được học cùng trường với nam chính đúng không?”

Đường Trâm không hề phủ nhận. Nếu đã định sẵn phải ra nước ngoài du học, cô không muốn phải đến một thành phố xa lạ mà chẳng có lấy một người quen biết. Dù cho có phải rời xa Nhậm Ngôn Kinh đi chăng nữa, nhưng chỉ cần biết anh cũng đang ở trong cùng một thành phố, dù không thể ở bên nhau thì lòng cô vẫn thấy an tâm vô cùng. Cô tự hỏi lòng mình vì sao lại có cảm giác ấy? Có lẽ là vì cô hiểu rõ, nếu ở cùng một nơi, lỡ cô có gặp phải khó khăn gì thì chắc chắn anh sẽ có mặt ngay lập tức để giúp đỡ cô... Bởi vì anh chính là một người đáng tin cậy như thế.

Suốt kỳ nghỉ đông, tối nào Nhậm Ngôn Kinh cũng lái xe qua nhà Đường Trâm. Một vị trí đỗ xe gần nhà cô dường như đã trở thành chỗ đỗ xe riêng của anh. Mỗi lần bà Lưu đi tiếp khách về muộn đều thấy một chiếc Porsche màu xanh nhạt đậu ở đó.

Đường Trâm vẫn chưa xác định rõ vị trí của mình sau khi rời vai nữ phụ, nên những ngày này cô chỉ đứng từ xa nhìn anh chứ không xuống lầu gặp mặt. Nhậm Ngôn Kinh cũng rất tâm lý, không hề hối thúc cô dù chỉ một câu. Chuyện này khiến ngay cả Tang Ngữ cũng phải tò mò tìm đến để hóng hớt, hỏi xem đây là kiểu lãng mạn mới mẻ gì vậy.

Tang Ngữ thì thầm hỏi: “Hai người rốt cuộc là có quan hệ gì thế?”

Đường Trâm cũng rất muốn biết câu trả lời. Ba Thanh cười hì hì rồi nói đầy ẩn ý: “Mối quan hệ đã từng sống chung dưới một mái nhà đấy cô ạ.”

Đường Trâm: !!! Cô bị câu nói của Ba Thanh làm cho giật mình, ho sặc sụa không ngừng. Tang Ngữ cứ ngỡ mình đã lỡ lời hỏi chuyện nhạy cảm nên vội vàng xua tay bảo thôi chị không hỏi nữa đâu.

Trong nhóm chat của cư dân khu chung cư, thỉnh thoảng mọi người cũng bàn tán về chàng trai giống như ngôi sao nam luôn xuất hiện đúng giờ trước cửa nhà Đường Trâm mỗi tối. Anh chàng này mỗi ngày diện một bộ trang phục khác nhau, nhưng điểm chung là bộ nào trông cũng vô cùng cuốn hút. Sau khi nghe Ba Thanh kể chuyện hóng hớt được một lần, Đường Trâm quyết định không nghe thêm nữa. Cô đang rất bận rộn vì bà Lưu đã mời cho cô rất nhiều giáo viên giỏi để ôn luyện cấp tốc cho buổi phỏng vấn sắp tới, cô thực sự không còn tâm trí đâu để nghĩ đến việc khác.

Ngày tháng cứ thế trôi qua trong bình lặng, và rồi cũng đến đêm trước ngày Đường Trâm phải đi phỏng vấn. Bà Lưu tranh thủ chút thời gian rảnh rỗi hiếm hoi giữa những buổi tiệc tùng để dặn dò cô: “Trâm ơi, công việc của mẹ và bố đều rất bận, nên ngày mai sẽ có người khác đi cùng con ra nước ngoài nhé.”

Đường Trâm không hỏi nhiều, cứ đinh ninh người đi cùng mình sẽ là Tang Ngữ. Thế nhưng khi cô đẩy hành lý bước ra cửa vào sáng hôm sau và nhìn thấy Nhậm Ngôn Kinh đang đứng đợi sẵn, cô mới ngã ngửa khi biết cái người khác mà mẹ nhắc đến là ai.

Lúc này Đường Trâm chẳng còn tâm trí đâu mà nghĩ đến việc phải giữ khoảng cách với nam chính nữa, cô chạy ào tới trước mặt Nhậm Ngôn Kinh, giọng nói đầy vẻ khẩn trương: “Chẳng phải hôm nay là vòng sơ loại đầu tiên của cuộc thi robot quốc tế sao?”

Mọi thông tin về các cuộc thi của Nhậm Ngôn Kinh đều được Ba Thanh báo cáo đầy đủ cho cô từ trước. Có thể nói Ba Thanh là một trùm thông tin, chuyện gì cô muốn biết nó đều nắm rõ như lòng bàn tay. Đáng lẽ giờ này Nhậm Ngôn Kinh phải có mặt tại sàn đấu, chứ không phải đứng trước cửa nhà cô thế này.
Chương 169 - Chương 169 | Đọc truyện tranh