Tiết mục của chú robot Công Chúa vừa kết thúc, mẫu robot tiếp theo lên sàn biểu diễn chính là Bức Thư Tỏ Tình. Đây là lần đầu tiên sản phẩm của đội Fate ra mắt công chúng, vừa hay Đường Trâm cũng đang tò mò về robot của đội nữ chính nên cô tập trung quan sát màn trình diễn của Bức Thư Tỏ Tình. Chú robot này đi theo con đường giống như Robert, tập trung chủ yếu vào mảng vũ đạo. Nhưng nó không nhảy hiphop mà lại biểu diễn một điệu khiêu vũ Latin.

Điệu nhảy Latin vốn có nhịp điệu nhanh và mạnh, đòi hỏi các khớp nối của robot phải cực kỳ linh hoạt và giữ được sự ổn định cao. Màn trình diễn của Bức Thư Tỏ Tình nhìn chung chỉ dừng lại ở mức ổn định và tròn vai. Đối với một tân binh lần đầu ra mắt thì như vậy không phải là tệ, nhưng cũng chưa thực sự tạo được dấu ấn đột phá. Tuy nhiên, khán giả vẫn dành cho chú robot mới này một thái độ vô cùng thiện chí, khi nó cúi chào, cả khán phòng vẫn vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt.

Sau Bức Thư Tỏ Tình chính là màn xuất hiện của Robert. Đường Trâm quay sang hỏi Nhậm Ngôn Kinh: “Hôm nay Robert vẫn nhảy hiphop như cũ chứ anh?”

Chẳng biết có phải là do ảo giác hay không, cô bỗng nhận thấy vành tai của nam chính đang dần ửng đỏ. Nhậm Ngôn Kinh khẽ hắng giọng rồi đáp: “Cũng có thể coi là như vậy.”

Đường Trâm không nén nổi tò mò liền hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, sao tự nhiên tai anh ấy lại đỏ thế kia?”

Lần đầu tiên hai người đi hẹn hò, khi cô hỏi anh có nhớ cô không, tai anh cũng đã đỏ ửng lên như thế. Lúc đó chắc là anh đang thấy thẹn thùng. Vậy còn lần này thì sao? Chẳng lẽ anh lại đang thấy ngượng ngùng nữa ư? Nhưng chuyện này thì có liên quan gì đến màn trình diễn của Robert chứ? Đang lúc Đường Trâm còn mải suy nghĩ m.ô.n.g lung thì Robert bước lên sân khấu trong bộ vest đặt may riêng đầy lịch lãm, tay trái cầm một chiếc ô, tay phải cầm micro, toát ra một vẻ đầy u sầu. Robert bắt đầu trình bày một bài hát tình yêu buồn bã. Cứ hát được vài câu nó lại thực hiện một đoạn nhảy hiphop, rồi lại tiếp tục hát.

Đường Trâm không kìm được mà mỉm cười rạng rỡ. Tài lẻ của Robert ngày càng đa dạng, không chỉ biết biến hình, nhảy hiphop mà giờ đây còn biết cả hát tình ca nữa. Cô đã không bỏ lỡ câu hát đầy tâm trạng ấy:

“Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì, mà chẳng thể được tha thứ.”

Bài hát này, phải chăng là anh đang dành tặng riêng cho cô?

chương 114 : Anh là của cô

Đường Trâm ngập ngừng hỏi: “Bài hát tình yêu này là sao ạ?”

Nhậm Ngôn Kinh với vành tai vẫn còn hơi ửng hồng, anh thản nhiên thừa nhận: “Là do anh đặc biệt chuẩn bị đấy.”

Cách đây một tiếng đồng hồ, anh không chắc liệu Đường Trâm có đến xem buổi biểu diễn robot này hay không, anh cũng chẳng rõ cô đang ở phương trời nào trên thế giới này, nhưng anh vẫn luôn nung nấu hy vọng rằng nếu có cơ hội, cô sẽ nghe thấy bài hát mà anh đã dày công chuẩn bị dành riêng cho cô. Những cảm xúc mà Robert thể hiện chính là hình ảnh phản chiếu chân thực nhất nỗi lòng của anh trước đó, một sự hụt hẫng và cô đơn đến nao lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ba Thanh thở dài trong đầu: “Chà Trâm ơi, nam chính vẫn luôn đinh ninh rằng mình đã làm điều gì đó sai trái nên mới khiến cô rời đi đấy.”

Đường Trâm khẽ c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, cô rất muốn nói với anh rằng anh không hề có lỗi, anh luôn là một người tuyệt vời nhất. Thế nhưng giờ đây cô chỉ mang thân phận là một người qua đường, là một người yêu cũ đã dứt áo ra đi... Vì vậy, điều duy nhất cô có thể làm lúc này chính là giữ im lặng.

Sau khi Robert kết thúc màn biểu diễn, khán phòng bùng nổ những tràng pháo tay tán thưởng, thậm chí có khán giả còn hào hứng hô vang yêu cầu hát thêm bài nữa. Robert dành tặng cho khán giả một nụ hôn gió đầy phong cách rồi thong thả bước xuống sân khấu bằng đôi chân máy của mình.

Suốt thời gian Robert trình diễn, Nhậm Ngôn Kinh luôn giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay Đường Trâm, thỉnh thoảng anh lại dùng ngón tay cái vuốt ve mặt trong cổ tay cô, chưa một giây nào anh buông lỏng tay cả. Phải đến khi buổi biểu diễn kết thúc, Đường Trâm mới nhận ra tay mình vẫn luôn bị Nhậm Ngôn Kinh khống chế. Cô vốn định bảo anh rằng hiện giờ mình sẽ không chạy đi đâu mất đâu. Nhưng cuối cùng cô lại chọn cách nói khác: “Bài hát hay lắm anh ạ, em rất thích.”

Nhậm Ngôn Kinh nghiêng đầu nhìn sâu vào góc nghiêng khuôn mặt cô, anh có biết bao điều muốn bày tỏ nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu cho phải. Đường Trâm khẽ mím môi, cái cảm giác kỳ lạ ấy lại một lần nữa ập đến. Rốt cuộc mối quan hệ hiện tại giữa cô và Nhậm Ngôn Kinh là gì đây? Bảo là chưa chia tay thì cũng không đúng, vì trước đó rõ ràng anh đã đồng ý rồi. Nhưng bảo đã chia tay rồi thì nhìn cái cách anh đối xử với cô, dường như hai người vẫn còn đang mặn nồng lắm.

Đúng lúc này, Trương Miễn hơi cúi người bước tới và nói nhỏ: “Đội trưởng ơi, Lê Nhiễm hình như có chuyện muốn nói riêng với anh đấy.”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ nhíu mày: “Tôi với cô ta đâu có thân thiết gì.”

“Cô ấy bảo chỉ xin anh vài phút thôi ạ.”

Nhậm Ngôn Kinh liếc nhìn Đường Trâm một cái, cô nhanh ch.óng lên tiếng: “Anh cứ đi đi ạ.”

Trương Miễn chủ động đề nghị: “Đội trưởng cứ yên tâm, tôi sẽ ở đây trông chừng chị dâu giúp anh.” Ngụ ý của anh là muốn Nhậm Ngôn Kinh cứ thoải mái đi đi, đừng lo lúc quay lại lại không thấy bóng dáng người yêu đâu nữa.

Nhậm Ngôn Kinh thở hắt ra một hơi rồi đáp: “Được rồi, vậy tôi đi một lát rồi quay lại ngay.”

Vị trí mà Nhậm Ngôn Kinh và Lê Nhiễm chọn để nói chuyện nằm cách hàng ghế khán giả đầu tiên khoảng ba mét. Nơi đây không có nhiều người qua lại nhưng Đường Trâm vẫn có thể nhìn thấy anh, và những người khác cũng có thể chú ý đến họ. Đây coi như là một cách để tránh bị hiểu lầm, chứng tỏ hai người họ không hề lén lút trò chuyện riêng tư.

Lê Nhiễm cười lạnh một tiếng: “Không ngờ anh lại là người chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt như vậy.” Anh làm thế là để không để lại cho bất kỳ ai một kẽ hở nào để tưởng tượng hay nảy sinh hiểu lầm. Rốt cuộc anh sợ Đường Trâm sẽ hiểu lầm đến mức nào chứ?

Nhậm Ngôn Kinh rõ ràng không có tâm trạng để tán gẫu, anh đi thẳng vào vấn đề: “Cô muốn nói gì với tôi?”
Chương 167 - Chương 167 | Đọc truyện tranh