Vào giây phút này, Nhậm Ngôn Kinh quyết định phơi bày toàn bộ nỗi lòng mình cho Đường Trâm thấy, anh thẳng thắn khẳng định: “Với anh, Lê Nhiễm chẳng có gì đặc biệt cả.”

“Nhưng trong tim anh...”

“Em là người không ai có thể thay thế được.”

chương 113 : Bài hát tình yêu

Ở một góc rẽ không xa chỗ của Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh, có một người đã lặng lẽ lắng nghe toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi. Khi nghe thấy câu nói “Lê Nhiễm đối với tôi chẳng có gì đặc biệt cả”, người đó vô thức lùi lại một bước. Lê Nhiễm siết c.h.ặ.t nắm tay, gương mặt lộ rõ vẻ suy sụp, lòng kiêu hãnh và lòng tự trọng của cô lần đầu tiên bị người khác giẫm đạp dưới chân.

Trong khi đó, cuộc trò chuyện kia vẫn đang tiếp tục. Giọng nói của Đường Trâm vang lên ngọt ngào như tẩm mật: “Thế nhưng, rất nhiều người đều cho rằng anh và cô ấy mới là một đôi trời sinh.” Ngay cả lời buộc tội cũng mang theo chút nũng nịu của một chú mèo nhỏ xinh đẹp.

“Thật sao? Nhưng bản thân anh lại không nghĩ như thế.”

Nghe đến đây, Lê Nhiễm đã hoàn toàn không thể nghe thêm được nữa. Tấm lưng vốn vừa hơi khom xuống của cô lại một lần nữa đứng thẳng lên, cô quay người, dứt khoát bước đi mà không chút luyến tiếc. Sớm muộn gì cũng có ngày cô sẽ khiến Nhậm Ngôn Kinh phải nhận ra rằng anh đã đ.á.n.h mất điều gì quý giá đến nhường nào! Lê Nhiễm chẳng tốn quá nhiều công sức để tìm thấy Thẩm Khiết, lúc này anh ta đang mải mê tán dóc với đám đồng đội. Cô không vòng vo mà đi thẳng vào vấn đề: “Nói chuyện chút không?”

Thẩm Khiết cùng các thành viên trong đội đều ngơ ngác không hiểu chuyện gì, anh ta chỉ tay vào mình rồi thong thả hỏi: “Cô tìm tôi có việc gì sao?”

Lê Nhiễm đáp gọn lỏn: “Đúng vậy.”

Thẩm Khiết bày ra vẻ mặt uể oải, hệt như một kẻ trăng hoa đang giả vờ thờ ơ: “Tôi và cô thì có chuyện gì để nói chứ?” Hai người họ vốn chẳng có giao tình gì, trước đây cũng chỉ mới trao đổi với nhau được vài câu xã giao.

Bị Thẩm Khiết đối xử lạnh nhạt nhưng Lê Nhiễm không hề nổi giận, người duy nhất có thể khơi dậy cảm xúc mãnh liệt trong cô chỉ có Nhậm Ngôn Kinh, ngoài anh ra, chẳng ai có thể khiến cô mất bình tĩnh được. Lê Nhiễm chậm rãi nói: “Cuộc thi robot quốc tế diễn ra vào tháng sau, đội của anh không muốn thắng đội Future sao? Anh không muốn vượt qua Nhậm Ngôn Kinh à?”

Nghe đến đây, ánh mắt Thẩm Khiết bỗng chốc thay đổi: “Cô định làm gì?”

“Chúng ta nói chuyện riêng đi.”

Thẩm Khiết đưa tay vuốt lại mái tóc hơi rối, anh ta mở rộng năm ngón tay rồi vuốt ngược ra sau một cái đầy lãng t.ử: “Được thôi, tốt nhất là cô đừng làm tốn thời gian của tôi.”

Lê Nhiễm đầy tự tin khẳng định: “Yên tâm đi, anh sẽ không phải thất vọng đâu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời giải thích của Nhậm Ngôn Kinh vẫn tiếp tục vang lên bên tai Đường Trâm: “Họ không thể đại diện cho anh, cũng chẳng thể tác động được đến anh.”

Hệ thống Ba Thanh lặng thinh không đáp lời. Nhậm Ngôn Kinh nắm lấy bàn tay của Đường Trâm, siết thật c.h.ặ.t rồi nói: “Đi thôi bé cưng, chúng mình đi xem Robert biểu diễn nào.”

Đường Trâm nhìn xuống bàn tay đang bị anh nắm c.h.ặ.t, thầm hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, mày bảo tao và nam chính hiện giờ được coi là đã chia tay hay chưa vậy?”

Ba Thanh bị câu hỏi này làm cho lúng túng: “Trâm ơi, lẽ ra hai người là chia tay rồi mới đúng chứ nhỉ.”

“Thế nhưng anh ấy vẫn cứ nắm tay tao, vẫn gọi tao là bé cưng, tao thực sự không hiểu rốt cuộc mối quan hệ hiện tại giữa tao và anh ấy là gì nữa.”

Hệ thống cũng chưa từng gặp qua tình huống trớ trêu này bao giờ, một cái máy như nó quả thực không thể định nghĩa nổi: “Mối quan hệ người yêu cũ, hay là quan hệ mập mờ đây?” Chà, nghĩ mãi không ra, Ba Thanh dứt khoát bỏ cuộc và bảo Đường Trâm cũng đừng suy nghĩ nhiều làm gì cho mệt. Cứ mặc kệ mọi chuyện muốn ra sao thì ra vậy.

Đường Trâm gửi một tin nhắn cho chị họ, báo rằng mình đã chuyển xuống hàng ghế VIP phía trên để ngồi. Tang Ngữ gần như trả lời lại ngay lập tức: “Đúng là người nhà có khác, vị trí ngồi xịn quá đi mất!”

Đường Trâm nhìn thấy hai chữ “người nhà” thì hơi ngập ngừng, cô định lên tiếng giải thích vài câu nhưng rồi lại thôi. Bởi nếu muốn giải thích thì sẽ phải nói rất nhiều chuyện. Thôi thì cứ để dịp khác vậy.

Đội Future bất kể tham gia hoạt động nào cũng đều được ưu tiên những vị trí quan khán rất tốt. Đường Trâm ngồi ở hàng ghế đầu tiên, bên trái cô là Nhậm Ngôn Kinh, còn bên phải là bà Vạn. Sau vài tháng xa cách, cô lại một lần nữa gặp lại nữ doanh nhân đầy thanh cao và điềm đạm này.

Bà Vạn hóm hỉnh trêu đùa: “Nghe nói Nhậm Ngôn Kinh còn huy động cả robot trong nhà đi tìm người cơ à?”

Đường Trâm ngượng ngùng cúi mặt xuống, chuyện Trâm Ngoan đi tìm cô lúc nãy chắc hẳn đã lan truyền khắp nơi rồi. Dù không đi tìm hiểu nhưng cô cũng đoán được chắc chắn khán giả vẫn còn đang bàn tán xôn xao về việc này.

Bà Vạn không tiếc lời khen ngợi: “Chú robot đó rất đẹp, năng lực xử lý cũng rất tốt, mà cái tên nghe cũng hay nữa.” Đó gần như là một mẫu robot ngọt ngào mà biết bao nhiêu người hằng ao ước. Chắc chắn Nhậm Ngôn Kinh đã dồn vào đó rất nhiều tâm huyết mới tạo ra được một sản phẩm như vậy.

Đường Trâm thay mặt Trâm Ngoan cảm ơn bà: “Cháu cảm ơn cô ạ.” Ngay cả bản thân cô cũng phải thừa nhận rằng Nhậm Ngôn Kinh đã nghiên cứu ra một chú robot rất xuất sắc, lại còn trang trí cho nó vô cùng lộng lẫy nữa. Trâm Ngoan thực sự rất đáng yêu. Cô khẽ nghiêng đầu ghé sát Nhậm Ngôn Kinh hỏi nhỏ: “Giờ Trâm Ngoan đang ở đâu rồi anh?”

“Anh nhờ dì Du đưa nó về nhà rồi.”

Hôm nay Trâm Ngoan đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, trong nhà thi đấu lại quá đông người, để tránh cho chú robot nhỏ bị hư hại nên anh đã dặn dì Du dắt nó về trước.

Ba Thanh thấy xúc động vô cùng: “Nam chính đúng là rất yêu thương Trâm Ngoan mà!”

Đường Trâm thầm nghĩ, dù sao Trâm Ngoan cũng là mẫu robot đầu tiên mà Nhậm Ngôn Kinh tự tay nghiên cứu độc lập, nên vị trí của nó trong lòng anh chắc chắn là vô cùng đặc biệt. Biết Trâm Ngoan đã ngoan ngoãn về nhà, Đường Trâm kìm nén ý định đi tìm nó và bắt đầu chú tâm nhìn lên sân khấu.
Chương 166 - Chương 166 | Đọc truyện tranh