Những dòng bình luận trên trang phát trực tiếp bắt đầu tăng vọt.

“Sao bạn quán quân nhìn có vẻ không vui lắm nhỉ? Hay là do tính cách bạn ấy vốn trầm lặng?”

“Chắc là đang lén lút vui sướng trong lòng thôi, học giỏi thường hay giữ kẽ mà, chuyện bình thường thôi.”

“Người này tôi biết nè, nghe nói bạn ấy vừa mới thất tình xong, hèn gì tâm trạng có vẻ không được tốt cho lắm.”

“Cái gì cơ???”

Đúng lúc này, người dẫn chương trình cầm micro tiến lại gần để phỏng vấn tân quán quân: “Bạn Nhậm Ngôn Kinh này, bạn có điều gì muốn nhắn nhủ đến các bạn sinh viên cũng như khán giả đang theo dõi chương trình về chiến thắng lần này không?”

Người dẫn chương trình liếc nhìn con số trên màn hình rồi mỉm cười: “Hiện tại đang có hàng vạn người đang xem trực tiếp đấy nhé.”

Nhậm Ngôn Kinh nhận lấy chiếc micro, anh hơi rũ hàng lông mi xuống rồi chậm rãi nói: “Thật đáng tiếc, trong cuộc thi ngày hôm nay, người tôi yêu nhất đã không thể ở bên cạnh tôi.”

Câu nói ấy vừa dứt, những dòng bình luận trên mạng bỗng chốc bùng nổ như điên dại.

“Cái gì, có người yêu rồi sao? Đừng mà! Sao anh lại có người trong mộng rồi!”

“Đáng ghét thật, đúng là những người ưu tú đều đã có chủ hết cả rồi.”

“Dỗi quá, không xem nữa đâu.”

Người dẫn chương trình cũng phối hợp thốt lên một tiếng kinh ngạc đầy tiếc nuối. Sau một quãng lặng ngắn ngủi, Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp bằng giọng đầy tha thiết: “Nếu cô ấy đang theo dõi buổi phát sóng này, tôi rất muốn nhắn với cô ấy một lời...”

“Bé cưng ơi, anh nhớ em lắm.”

Chương 110 : Tìm thấy rồi

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dứt lời, Nhậm Ngôn Kinh liền rời khỏi sân khấu sớm hơn dự kiến, nhường lại không gian cho người dẫn chương trình và Lê Nhiễm. Người dẫn chương trình quay sang hỏi Lê Nhiễm: “Chỉ thiếu một câu trả lời đúng nữa thôi, bạn Lê Nhiễm có điều gì muốn nói với bản thân cũng như các vị khán giả đang theo dõi không?”

Lê Nhiễm nhận lấy micro, cô dõng dạc trả lời đầy tự tin: “Thực sự rất đáng tiếc vì hôm nay tôi đã không thể vượt qua Nhậm Ngôn Kinh, thế nhưng chúng ta vẫn còn cả một chặng đường dài phía trước.”

Người dẫn chương trình bồi thêm một câu đầy ẩn ý: “Đúng là tương lai còn dài mà...”

Những lời sau đó Đường Trâm không còn nghe lọt tai chữ nào nữa, bên tai cô dường như vẫn cứ vang vọng mãi câu nói “Bé cưng ơi, anh nhớ em lắm” của Nhậm Ngôn Kinh. Chị họ vẫn chưa nhận ra sự bất thường của cô, vẫn đang hào hứng hóng chuyện: “Trời đất ơi, chị thực sự tò mò muốn biết anh chàng đó là người như thế nào quá đi mất.”

“Rốt cuộc là anh ta đang ở trạng thái gì nhỉ? Thất tình sao? Bị đá à? Hay vẫn đang nỗ lực tìm cách hàn gắn? Hay là chuyện gì khác nữa đây?”

Đầu ngón tay Đường Trâm khẽ bóp c.h.ặ.t, cô cảm thấy hai bên thái dương đau nhức liên hồi, cô đột ngột đứng dậy và nói: “Chị ơi, em hơi mệt nên xin phép về phòng nghỉ ngơi trước nhé.”

Chị họ hơi ngẩn người ra một chút rồi vội vàng đáp: “À, được rồi, em cứ đi nghỉ đi, em không sao chứ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Trâm trắng bệch, hàng lông mi dài khẽ rung động không ngừng, nhưng giọng nói của cô vẫn giữ vẻ mềm mỏng và ngọt ngào như mọi khi: “Em không sao đâu chị ạ.”

Chị họ gật gật đầu bảo ừ. Chị và Đường Trâm quen nhau chưa lâu, chỉ biết là từ nhỏ cô đã bị trao nhầm con và giờ mới được đón về nhà. Việc Đường Trâm quay trở lại gia đình không được rêu rao rầm rộ, bởi vì đứa trẻ bị tráo đổi với cô năm xưa đã qua đời ngay từ lúc lọt lòng, và cũng chẳng ai rõ vì sao lại có sự nhầm lẫn tai hại đó. Sợ mẹ nuôi của cô không chịu buông tay nên quá trình nhận lại người thân diễn ra vô cùng kín đáo, ngay cả việc đưa cô về nhà cũng được thực hiện một cách lén lút. Nghe nói họ đã đón cô đi từ một con ngõ nhỏ hẻo lánh, cốt để tránh sự ngăn cản từ phía mẹ Đường. Nhưng mọi thủ tục pháp lý hiện giờ đều đã hoàn tất, phía công an chắc hẳn cũng đã thông báo cho gia đình cũ của cô rồi. Để đảm bảo quyền riêng tư, phía chính quyền sẽ không tiết lộ nơi ở hiện tại của Đường Trâm cho bên kia biết.

Đường Trâm nằm vật xuống giường, mái tóc đen rối bời xõa tung trên gối, đôi mắt rũ xuống trông hệt như một nàng tiên cá thuần khiết vô tình lạc bước vào chốn nhân gian, vừa tuyệt mỹ lại vừa mang vẻ mỏng manh dễ vỡ: “Ba Thanh này, anh ấy liệu có tìm đến đây không?”

Danh tính của cô hiện giờ cũng không hẳn là bí mật hoàn toàn, nếu ai đó thực sự có lòng muốn điều tra thì vẫn có thể tìm ra được.

Hệ thống Ba Thanh khẳng định chắc nịch: “Sẽ không có chuyện đó đâu Trâm ơi, thực ra thân phận hiện tại của cô là gì không quan trọng, điều cốt yếu là cô và nam chính đã đường ai nấy đi rồi. Sau khi chia tay, anh ta sẽ danh chính ngôn thuận bắt đầu viết tiếp câu chuyện tình cảm với nữ chính thôi.”

Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi dưới: “Nhưng mà, anh ấy vừa mới bảo là nhớ tôi.”

“Trâm ơi, nam chính vốn dĩ đâu phải hạng người bạc tình bạc nghĩa, lúc mới xa nhau thấy luyến tiếc là chuyện hết sức bình thường mà. Nhưng đó cũng chỉ là cảm xúc nhất thời thôi, cô xem kìa, giờ đây nam nữ chính đã bắt đầu có nhiều cơ hội tiếp xúc với nhau rồi, kịch bản vẫn đang đi đúng hướng đấy thôi.”

Đúng là như vậy thật. Từ cuộc chạm mặt tình cờ ở đài phun nước cho đến cuộc thi giải toán vừa rồi, thời gian nam nữ chính ở bên nhau đang ngày một tăng dần. Quả nhiên, khi không còn cô nữ phụ chen ngang, mọi chuyện đã bắt đầu diễn biến theo đúng những gì đã định sẵn. Đúng như lời Ba Thanh nói, cô và Nhậm Ngôn Kinh giờ đã chẳng còn là gì của nhau nữa. Nếu đã dứt khoát chia tay, tốt nhất là đừng bận tâm đến những chuyện đã qua nữa.

Bữa tối Đường Trâm dùng cùng với cả gia đình. Một đại gia đình đông đúc nên không khí vô cùng ấm cúng và náo nhiệt. Chị họ Tang Ngữ lén quan sát sắc mặt của cô, thấy tâm trạng em gái vẫn ổn định nên mới thấy yên tâm hơn.
Chương 162 - Chương 162 | Đọc truyện tranh