Mấy bạn tình nguyện viên đứng gần đó thấy tình hình căng thẳng liền vội vàng chạy lại hỏi han xem có chuyện gì xảy ra. Họ nhắc nhở rằng vòng chung kết sắp bắt đầu rồi, mong hai bạn hãy giữ bình tĩnh. Chẳng ai hiểu nổi tại sao chỉ trong nháy mắt, hai người chuẩn bị so tài đỉnh cao lại như sắp lao vào cãi vã tới nơi thế kia.
Nhậm Ngôn Kinh không nói thêm lời nào, anh lẳng lặng bước về phía bảng đen. Lê Nhiễm cũng đi về phía đối diện. Cô tự nhủ mình sẽ không bao giờ làm một cái bóng mờ nhạt dễ dàng bị anh lãng quên, nếu đã định sẵn không thể làm bạn thì cô thà làm kẻ thù của anh còn hơn. Ít nhất thì sự thù ghét bao giờ cũng tồn tại lâu dài hơn tình yêu.
Cuộc va chạm giữa hai người không được phát trực tiếp trên mạng, nhưng Đường Trâm vẫn nắm rõ ngọn ngành mọi chuyện. Ba Thanh nãy giờ im hơi lặng tiếng là vì nó bận chạy đến tận nơi để hóng hớt. Chứng kiến cảnh nam nữ chính vì một cô nữ phụ mà nảy sinh tranh cãi, Ba Thanh không thèm giấu giếm vẻ kinh ngạc: “Trâm ơi, Nhậm Ngôn Kinh và Lê Nhiễm lại cãi nhau rồi kìa!”
Đường Trâm khẽ thốt lên một tiếng, cô lấy làm lạ hỏi lại: “Hai người họ cãi nhau vì chuyện gì thế? Chẳng lẽ là màn thách thức trước khi thi đấu sao?” Cô nhớ có rất nhiều cuộc thi thường có phần này để tăng thêm khí thế.
Ba Thanh không nhịn được mà bật cười ha hả: “Không phải đâu Trâm ơi, hai người họ đơn giản là không ưa nhau thôi.”
Nói xong câu đó, chính Ba Thanh cũng rơi vào sự im lặng thật lâu. Nam chính và nữ chính... mà lại không ưa nhau sao? Nghe cái điều này có thấy vô lý không cơ chứ?! Chắc chắn là nó đã hiểu lầm rồi! Đúng thế, chắc chắn là vậy! Làm sao mà không ưa nhau được, đó rõ ràng là những lời trò chuyện xã giao trước giờ thi đấu mà thôi!
Đường Trâm chưa kịp hỏi thêm gì thì vòng chung kết đã chính thức bắt đầu, Ba Thanh bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Nó không muốn bàn quá nhiều về Nhậm Ngôn Kinh với cô nữa, người cũ thì nên có sự tự giác của người cũ! Tốt nhất là đừng xuất hiện và cũng đừng làm phiền đến cuộc sống của người khác nữa. Khổ nỗi anh nhà này lại quá đỗi ưu tú, cứ hở ra là lại thấy hình ảnh anh xuất hiện trong các cuộc thi lớn.
Đề thi của vòng chung kết giải toán vô cùng hóc b.úa, để có thể giành được vị trí đứng đầu thì trí tuệ chắc chắn phải thuộc hàng cực phẩm. Lê Nhiễm dồn hết tâm trí vào từng con số, cô khao khát được một lần vượt qua Nhậm Ngôn Kinh. Cô muốn anh phải ghi nhớ mãi ngày hôm nay, cái ngày mà anh t.h.ả.m bại dưới tay cô!
Nhậm Ngôn Kinh cũng rất muốn thắng. Anh hy vọng ở một góc khuất nào đó trên thế giới này, Đường Trâm vẫn đang dõi theo và chứng kiến khoảnh khắc anh bước lên bục vinh quang. Cứ như thể cô chưa từng rời xa anh vậy.
Trận đấu ngay từ đầu đã tràn ngập hơi thở căng thẳng. Ba câu hỏi đầu tiên, cả hai đều đưa ra đáp án chính xác trong thời gian quy định, điểm số vẫn ngang ngửa nhau. Đến câu thứ tư, Nhậm Ngôn Kinh trả lời đúng còn Lê Nhiễm lại mắc lỗi. Nhậm Ngôn Kinh tạm thời dẫn trước. Câu thứ năm, cả hai đều làm tốt. Câu hỏi cuối cùng chính là câu quyết định thắng bại, kết quả sắp sửa được phơi bày!
Trước màn hình máy tính, người chị họ nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Trâm, hồi hộp nói: “Chẳng biết ai sẽ thắng đây.” Rồi chị tự lẩm bẩm một mình: “Về mặt tình cảm thì chị mong bạn nữ thắng, nhưng nhìn cái nhan sắc kia thì chị lại muốn bạn nam thắng hơn, ôi thật là khó chọn quá đi.”
Nói xong chị quay sang hỏi Đường Trâm: “Em gái ơi, em mong ai thắng nào?”
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi dưới. Cô biết sau khi đã rời khỏi vai diễn thì không nên quan tâm quá nhiều đến nam chính nữa, nhưng vì chị họ không hề biết mối quan hệ giữa hai người nên cô đã chọn nghe theo tiếng gọi của trái tim mình, cô nói thật khẽ: “Em mong Nhậm Ngôn Kinh thắng ạ.”
Chị họ ngơ ngác: “???”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nhậm Ngôn Kinh là ai cơ? Là tên của bạn nam kia sao?”
“Ơ kìa, sao em lại biết tên bạn ấy? Hai đứa quen nhau à?”
Đường Trâm đứng hình mất vài giây. Lúc nãy người dẫn chương trình toàn gọi anh là thí sinh số sáu mươi ba thôi. Cô không ngờ thời buổi này ai cũng có tố chất làm thám t.ử như vậy, cô chỉ lỡ miệng nói ra một cái tên mà chị họ đã tuôn ra một tràng câu hỏi rồi.
Đường Trâm bèn tìm cách chữa ngượng: “Anh ấy là sinh viên nổi tiếng của trường B mà, ngôi trường cũ của em cũng nằm gần đó, việc em biết tên anh ấy thì có gì lạ đâu chị?”
Chị họ cũng không nảy sinh nghi ngờ gì, chị đưa tay xoa xằm rồi nhận xét: “Nổi tiếng đến mức đó sao? Chà, đúng là nhan sắc lôi cuốn con người ta quá mà.”
Ba Thanh chen ngang vào đầu cô: “Trâm ơi cô thấy không, sau khi nữ phụ rời đi, mối liên kết giữa nam và nữ chính bỗng chốc tăng lên rõ rệt nhé.”
“Xem ra những gì tao đoán trước đây không sai chút nào, kịch bản vẫn chưa hề bị chệch hướng! Đúng là tao giỏi mà cô cũng giỏi nữa!”
“Chỉ tiếc là nhiệm vụ ba mươi ba lúc trước không hoàn thành được thôi.”
Đúng là như vậy... Nhiệm vụ lúc trước là phải xây dựng hình tượng một cô nàng nông cạn và hám danh lợi. Đường Trâm mím môi suy nghĩ. Rõ ràng cô đã thể hiện sự ham muốn vật chất đến mức đó rồi, tại sao vẫn không đạt yêu cầu nhỉ? Ba Thanh phỏng đoán: “Trâm ơi, có khi là vì cô chưa dắt anh nhà đi khoe khoang với họ hàng một trận tơi bời chăng?” Một người kiêu hãnh như nam chính chắc chắn là không muốn mình thua kém Chu Tự Tư rồi. Trong khi mẹ Đường dắt Chu Tự Tư đi vênh mặt với bà con thì Nhậm Ngôn Kinh lại chẳng được hưởng cái đặc quyền đó, thử hỏi sao anh ta chịu cho thấu?
Trong lúc một người một máy đang mải mê bàn luận thì kết quả đã được công bố. Câu thứ sáu không một ai đưa ra được đáp án đúng. Cuối cùng, với tổng cộng năm câu trả lời chính xác, Nhậm Ngôn Kinh đã đ.á.n.h bại Lê Nhiễm để trở thành quán quân của cuộc thi giải toán năm nay!
Nhóm của Trương Miễn từ phía ngoài phòng học lao vào như những cơn gió, cả đám vây quanh Nhậm Ngôn Kinh, hào hứng reo hò gọi vang tên anh.
“Thần toán Kinh! Thần toán Kinh!”
Nụ cười trên môi Thẩm Thuyên Lễ là rạng rỡ nhất, Trương Miễn cũng mang gương mặt tràn đầy vẻ tự hào. Giữa đám đông đang hò reo ấy, Nhậm Ngôn Kinh lại là người bình tĩnh nhất. Suốt cả buổi lễ khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản, không hề nở một nụ cười nào từ đầu đến cuối trận đấu.
Nhậm Ngôn Kinh không nói thêm lời nào, anh lẳng lặng bước về phía bảng đen. Lê Nhiễm cũng đi về phía đối diện. Cô tự nhủ mình sẽ không bao giờ làm một cái bóng mờ nhạt dễ dàng bị anh lãng quên, nếu đã định sẵn không thể làm bạn thì cô thà làm kẻ thù của anh còn hơn. Ít nhất thì sự thù ghét bao giờ cũng tồn tại lâu dài hơn tình yêu.
Cuộc va chạm giữa hai người không được phát trực tiếp trên mạng, nhưng Đường Trâm vẫn nắm rõ ngọn ngành mọi chuyện. Ba Thanh nãy giờ im hơi lặng tiếng là vì nó bận chạy đến tận nơi để hóng hớt. Chứng kiến cảnh nam nữ chính vì một cô nữ phụ mà nảy sinh tranh cãi, Ba Thanh không thèm giấu giếm vẻ kinh ngạc: “Trâm ơi, Nhậm Ngôn Kinh và Lê Nhiễm lại cãi nhau rồi kìa!”
Đường Trâm khẽ thốt lên một tiếng, cô lấy làm lạ hỏi lại: “Hai người họ cãi nhau vì chuyện gì thế? Chẳng lẽ là màn thách thức trước khi thi đấu sao?” Cô nhớ có rất nhiều cuộc thi thường có phần này để tăng thêm khí thế.
Ba Thanh không nhịn được mà bật cười ha hả: “Không phải đâu Trâm ơi, hai người họ đơn giản là không ưa nhau thôi.”
Nói xong câu đó, chính Ba Thanh cũng rơi vào sự im lặng thật lâu. Nam chính và nữ chính... mà lại không ưa nhau sao? Nghe cái điều này có thấy vô lý không cơ chứ?! Chắc chắn là nó đã hiểu lầm rồi! Đúng thế, chắc chắn là vậy! Làm sao mà không ưa nhau được, đó rõ ràng là những lời trò chuyện xã giao trước giờ thi đấu mà thôi!
Đường Trâm chưa kịp hỏi thêm gì thì vòng chung kết đã chính thức bắt đầu, Ba Thanh bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Nó không muốn bàn quá nhiều về Nhậm Ngôn Kinh với cô nữa, người cũ thì nên có sự tự giác của người cũ! Tốt nhất là đừng xuất hiện và cũng đừng làm phiền đến cuộc sống của người khác nữa. Khổ nỗi anh nhà này lại quá đỗi ưu tú, cứ hở ra là lại thấy hình ảnh anh xuất hiện trong các cuộc thi lớn.
Đề thi của vòng chung kết giải toán vô cùng hóc b.úa, để có thể giành được vị trí đứng đầu thì trí tuệ chắc chắn phải thuộc hàng cực phẩm. Lê Nhiễm dồn hết tâm trí vào từng con số, cô khao khát được một lần vượt qua Nhậm Ngôn Kinh. Cô muốn anh phải ghi nhớ mãi ngày hôm nay, cái ngày mà anh t.h.ả.m bại dưới tay cô!
Nhậm Ngôn Kinh cũng rất muốn thắng. Anh hy vọng ở một góc khuất nào đó trên thế giới này, Đường Trâm vẫn đang dõi theo và chứng kiến khoảnh khắc anh bước lên bục vinh quang. Cứ như thể cô chưa từng rời xa anh vậy.
Trận đấu ngay từ đầu đã tràn ngập hơi thở căng thẳng. Ba câu hỏi đầu tiên, cả hai đều đưa ra đáp án chính xác trong thời gian quy định, điểm số vẫn ngang ngửa nhau. Đến câu thứ tư, Nhậm Ngôn Kinh trả lời đúng còn Lê Nhiễm lại mắc lỗi. Nhậm Ngôn Kinh tạm thời dẫn trước. Câu thứ năm, cả hai đều làm tốt. Câu hỏi cuối cùng chính là câu quyết định thắng bại, kết quả sắp sửa được phơi bày!
Trước màn hình máy tính, người chị họ nắm c.h.ặ.t t.a.y Đường Trâm, hồi hộp nói: “Chẳng biết ai sẽ thắng đây.” Rồi chị tự lẩm bẩm một mình: “Về mặt tình cảm thì chị mong bạn nữ thắng, nhưng nhìn cái nhan sắc kia thì chị lại muốn bạn nam thắng hơn, ôi thật là khó chọn quá đi.”
Nói xong chị quay sang hỏi Đường Trâm: “Em gái ơi, em mong ai thắng nào?”
Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi dưới. Cô biết sau khi đã rời khỏi vai diễn thì không nên quan tâm quá nhiều đến nam chính nữa, nhưng vì chị họ không hề biết mối quan hệ giữa hai người nên cô đã chọn nghe theo tiếng gọi của trái tim mình, cô nói thật khẽ: “Em mong Nhậm Ngôn Kinh thắng ạ.”
Chị họ ngơ ngác: “???”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nhậm Ngôn Kinh là ai cơ? Là tên của bạn nam kia sao?”
“Ơ kìa, sao em lại biết tên bạn ấy? Hai đứa quen nhau à?”
Đường Trâm đứng hình mất vài giây. Lúc nãy người dẫn chương trình toàn gọi anh là thí sinh số sáu mươi ba thôi. Cô không ngờ thời buổi này ai cũng có tố chất làm thám t.ử như vậy, cô chỉ lỡ miệng nói ra một cái tên mà chị họ đã tuôn ra một tràng câu hỏi rồi.
Đường Trâm bèn tìm cách chữa ngượng: “Anh ấy là sinh viên nổi tiếng của trường B mà, ngôi trường cũ của em cũng nằm gần đó, việc em biết tên anh ấy thì có gì lạ đâu chị?”
Chị họ cũng không nảy sinh nghi ngờ gì, chị đưa tay xoa xằm rồi nhận xét: “Nổi tiếng đến mức đó sao? Chà, đúng là nhan sắc lôi cuốn con người ta quá mà.”
Ba Thanh chen ngang vào đầu cô: “Trâm ơi cô thấy không, sau khi nữ phụ rời đi, mối liên kết giữa nam và nữ chính bỗng chốc tăng lên rõ rệt nhé.”
“Xem ra những gì tao đoán trước đây không sai chút nào, kịch bản vẫn chưa hề bị chệch hướng! Đúng là tao giỏi mà cô cũng giỏi nữa!”
“Chỉ tiếc là nhiệm vụ ba mươi ba lúc trước không hoàn thành được thôi.”
Đúng là như vậy... Nhiệm vụ lúc trước là phải xây dựng hình tượng một cô nàng nông cạn và hám danh lợi. Đường Trâm mím môi suy nghĩ. Rõ ràng cô đã thể hiện sự ham muốn vật chất đến mức đó rồi, tại sao vẫn không đạt yêu cầu nhỉ? Ba Thanh phỏng đoán: “Trâm ơi, có khi là vì cô chưa dắt anh nhà đi khoe khoang với họ hàng một trận tơi bời chăng?” Một người kiêu hãnh như nam chính chắc chắn là không muốn mình thua kém Chu Tự Tư rồi. Trong khi mẹ Đường dắt Chu Tự Tư đi vênh mặt với bà con thì Nhậm Ngôn Kinh lại chẳng được hưởng cái đặc quyền đó, thử hỏi sao anh ta chịu cho thấu?
Trong lúc một người một máy đang mải mê bàn luận thì kết quả đã được công bố. Câu thứ sáu không một ai đưa ra được đáp án đúng. Cuối cùng, với tổng cộng năm câu trả lời chính xác, Nhậm Ngôn Kinh đã đ.á.n.h bại Lê Nhiễm để trở thành quán quân của cuộc thi giải toán năm nay!
Nhóm của Trương Miễn từ phía ngoài phòng học lao vào như những cơn gió, cả đám vây quanh Nhậm Ngôn Kinh, hào hứng reo hò gọi vang tên anh.
“Thần toán Kinh! Thần toán Kinh!”
Nụ cười trên môi Thẩm Thuyên Lễ là rạng rỡ nhất, Trương Miễn cũng mang gương mặt tràn đầy vẻ tự hào. Giữa đám đông đang hò reo ấy, Nhậm Ngôn Kinh lại là người bình tĩnh nhất. Suốt cả buổi lễ khuôn mặt anh vẫn giữ vẻ bình thản, không hề nở một nụ cười nào từ đầu đến cuối trận đấu.