Nhậm Ngôn Kinh nắm lấy tay Đường Trâm và nói: “Đi thôi bé cưng, chúng mình quay lại chỗ nhóm Trương Miễn thôi.”
Khi hai người quay lại tụ họp với cả đội, mọi người đều đã uống khá nhiều nhưng vẫn chưa ai say hẳn. Anh chàng thất tình Phương Phụng vừa uống vừa khóc rưng rức nhưng chẳng có ai cười nhạo cậu ta cả. Nhóm Thẩm Thuyên Lễ vẫn đang ra sức khuyên nhủ cậu ta sớm buông bỏ.
Phương Phụng dùng hai tay ôm mặt: “Xin lỗi anh em nhé, tớ không kiểm soát được cảm xúc.”
Trương Miễn vỗ vai cậu bạn: “Không sao đâu, cứ nói ra cho nhẹ lòng là tốt rồi, chứ cứ giữ kín trong lòng mới là có chuyện đấy.”
Phương Phụng bắt đầu lảm nhảm kể về chuyện tình với người yêu cũ: “Tình cảm hai năm trời mà cô ấy nỡ lòng nào nói chia tay là chia tay ngay được vậy?”
Trương Úy là một trong hai bạn nữ có mặt ở đó, cô bé đưa ra dự đoán: “Một là thường ngày cô ấy đã có rất nhiều điều không hài lòng về anh rồi, những chuyện nhỏ nhặt đó tích tụ lại đến một mức độ nào đó khiến cô ấy không thể chịu đựng thêm được nữa nên mới dứt khoát chia tay. Hai là vì những lý do thực tế khác. Ba là cô ấy đã gặp được người tốt hơn anh rồi.”
Phương Phụng trố mắt nhìn Trương Úy, giọng điệu đầy vẻ buồn bực: “Em đừng có nói bậy.”
Trương Úy nhún vai: “Em có nói bậy đâu, nếu không thì anh thử nói xem, ngoài ba lý do đó ra thì còn nguyên nhân nào khác nữa không?”
Phương Phụng quả quyết: “Chắc chắn là vì lý do thực tế rồi, gia cảnh của tớ và cô ấy không tương xứng với nhau.”
Trương Úy hỏi tiếp: “Vậy anh kể thử xem nào, gia đình anh thế nào và gia đình người yêu cũ của anh ra sao?”
Phương Phụng ngập ngừng kể sơ qua về hoàn cảnh hai gia đình. Sau khi nghe xong, Trương Úy thầm nghĩ trong lòng, thế này chẳng phải là rất môn đăng hộ đối hay sao? Người yêu cũ đề nghị chia tay thì chỉ có thể là do chán rồi, hoặc đã tìm được mối khác ngon hơn thôi. Nhưng cô biết Phương Phụng chắc chắn sẽ không chấp nhận lời giải thích này nên cô chọn cách im lặng.
Suốt cuộc trò chuyện, Nhậm Ngôn Kinh vẫn luôn giữ im lặng, mãi đến lúc này anh mới lên tiếng lần đầu tiên: “Nếu đã không nỡ buông tay, tại sao cậu không tìm cách để giành lại cô ấy?”
Trong khi mọi người đều khuyên cậu ta nên từ bỏ, thì duy nhất Nhậm Ngôn Kinh là không ép buộc cậu ta phải làm vậy. Phương Phụng đưa tay lau mặt: “Tớ đã cố gắng hết sức rồi.”
Tất cả những cách có thể dùng cậu ta đều đã thử qua, nhưng cậu ta hiểu cô ấy hơn bất kỳ ai. Chính vì hiểu rõ nên cậu ta biết rằng mình không còn cơ hội để cứu vãn mối quan hệ này nữa. Cô ấy lớn hơn cậu ta hai tuổi, giờ đã là sinh viên năm cuối và sắp tốt nghiệp, cô ấy có rất nhiều điều phải lo toan cho tương lai. Cậu ta hiểu rằng mình chính là người bị cô ấy gạt ra khỏi kế hoạch đó.
Bạn bè xung quanh đều không biết cậu ta đang trong một mối tình chị em. Cậu ta chưa bao giờ thấy việc yêu người lớn tuổi hơn có vấn đề gì cả, nhưng khi bước vào mùa tốt nghiệp, lần đầu tiên cậu ta nhận ra rằng những thử thách dành cho tình chị em quả thực là khắc nghiệt hơn đôi chút.
Thẩm Thuyên Lễ quàng tay lên vai Phương Phụng: “Tớ biết lúc này cậu đang rất buồn, nhưng đừng lo lắng quá, anh em chúng tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Đợi vài năm nữa nhìn lại, cậu sẽ thấy chuyện này thực ra cũng chẳng có gì to tát cả đâu.”
Phương Phụng nhấp một ngụm bia, không nói lời nào.
Thẩm Thuyên Lễ tiếp tục khuyên nhủ: “Con người ta làm sao có thể cả đời này chỉ yêu duy nhất một người được chứ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa nói đến đây, một giọng nói trầm thấp bỗng nhiên cắt ngang: “Tại sao lại không thể chứ?”
Thẩm Thuyên Lễ quay sang nhìn người vừa ngắt lời mình, không ngoài dự đoán, đó chính là đội trưởng của anh.
“Xét theo bản năng của con người thì... việc đó khó lắm ạ.”
Trương Úy chen ngang: “Đội trưởng ơi, anh không đồng tình với ý kiến của anh Thẩm sao?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn chằm chằm vào chai bia trước mặt, thản nhiên đáp: “Tôi đồng tình chứ.” Anh đương nhiên cũng đã từng đọc qua vài cuốn sách về tâm lý học, nên anh biết những quan điểm của Thẩm Thuyên Lễ đều có cơ sở lý luận rõ ràng. Thế nhưng phần lớn các quan điểm đó không thể đại diện cho tất cả mọi người, và đương nhiên là không thể đại diện cho anh.
Trương Úy nháy mắt tinh nghịch: “Đội trưởng, vậy còn anh thì...”
Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp bằng giọng đầy kiên định: “Nhưng cả đời này, anh sẽ chỉ yêu duy nhất một người mà thôi.”
Chương 99 : Nữ chính duy nhất
Hệ thống Ba Thanh lên tiếng nhận xét đầy vẻ nghiêm túc: “Tôi tin những lời nam chính vừa nói là thật lòng đấy.”
“Tiếc là...” Đây lại là nam chính của người khác.
Vế sau Ba Thanh không nói ra lời, nhưng Đường Trâm cũng tự hiểu ý tứ còn dang dở của nó là gì. Nhậm Ngôn Kinh vừa dứt lời, nhóm Trương Miễn đều nhìn sang với ánh mắt trêu chọc, ngay cả Phương Phụng cũng không kìm được mà bật cười. Đáng lẽ đây là buổi gặp mặt để an ủi kẻ thất tình là cậu ta, sao cuối cùng lại biến thành buổi để đội trưởng bày tỏ lòng mình thế này? Phương Phụng tặc lưỡi: “Được lắm, được lắm.”
Câu nói ấy đội trưởng dám khẳng định, nhưng cậu ta thì không. Cả một đời quá dài, cậu ta chẳng đủ dũng khí để nói trước bất cứ điều gì. Ai mà biết được tương lai sau này sẽ ra sao chứ? Bởi vậy mới thấy đội trưởng đúng là đội trưởng, quả thực rất khác biệt với người thường. Cậu ta hoàn toàn chịu thua trước sự kiên định đó.
Sau khi uống chút rượu và bắt đầu nhắc đến chủ đề tình cảm, quãng thời gian sau đó, nhóm Thẩm Thuyên Lễ và Trương Miễn đã cùng nhau tạo nên một buổi tranh luận nhỏ vô cùng sôi nổi.
Phía ủng hộ đưa ra quan điểm: “Con người cả đời hoàn toàn có thể chỉ yêu duy nhất một người.”
Phía phản đối lại cho rằng: “Con người cả đời không thể nào chỉ yêu một người duy nhất được.”
Cả nhóm đều là những người học rộng tài cao nên màn tranh luận diễn ra cực kỳ lôi cuốn. Đường Trâm ngồi bên cạnh nghe mà thấy vô cùng thú vị. Ai mà ngờ được, một người chưa từng tham gia buổi tranh biện nào ở trường như cô, giờ đây lại được thưởng thức một màn so tài trực tiếp đầy mới mẻ và độc đáo thế này?
Khi hai người quay lại tụ họp với cả đội, mọi người đều đã uống khá nhiều nhưng vẫn chưa ai say hẳn. Anh chàng thất tình Phương Phụng vừa uống vừa khóc rưng rức nhưng chẳng có ai cười nhạo cậu ta cả. Nhóm Thẩm Thuyên Lễ vẫn đang ra sức khuyên nhủ cậu ta sớm buông bỏ.
Phương Phụng dùng hai tay ôm mặt: “Xin lỗi anh em nhé, tớ không kiểm soát được cảm xúc.”
Trương Miễn vỗ vai cậu bạn: “Không sao đâu, cứ nói ra cho nhẹ lòng là tốt rồi, chứ cứ giữ kín trong lòng mới là có chuyện đấy.”
Phương Phụng bắt đầu lảm nhảm kể về chuyện tình với người yêu cũ: “Tình cảm hai năm trời mà cô ấy nỡ lòng nào nói chia tay là chia tay ngay được vậy?”
Trương Úy là một trong hai bạn nữ có mặt ở đó, cô bé đưa ra dự đoán: “Một là thường ngày cô ấy đã có rất nhiều điều không hài lòng về anh rồi, những chuyện nhỏ nhặt đó tích tụ lại đến một mức độ nào đó khiến cô ấy không thể chịu đựng thêm được nữa nên mới dứt khoát chia tay. Hai là vì những lý do thực tế khác. Ba là cô ấy đã gặp được người tốt hơn anh rồi.”
Phương Phụng trố mắt nhìn Trương Úy, giọng điệu đầy vẻ buồn bực: “Em đừng có nói bậy.”
Trương Úy nhún vai: “Em có nói bậy đâu, nếu không thì anh thử nói xem, ngoài ba lý do đó ra thì còn nguyên nhân nào khác nữa không?”
Phương Phụng quả quyết: “Chắc chắn là vì lý do thực tế rồi, gia cảnh của tớ và cô ấy không tương xứng với nhau.”
Trương Úy hỏi tiếp: “Vậy anh kể thử xem nào, gia đình anh thế nào và gia đình người yêu cũ của anh ra sao?”
Phương Phụng ngập ngừng kể sơ qua về hoàn cảnh hai gia đình. Sau khi nghe xong, Trương Úy thầm nghĩ trong lòng, thế này chẳng phải là rất môn đăng hộ đối hay sao? Người yêu cũ đề nghị chia tay thì chỉ có thể là do chán rồi, hoặc đã tìm được mối khác ngon hơn thôi. Nhưng cô biết Phương Phụng chắc chắn sẽ không chấp nhận lời giải thích này nên cô chọn cách im lặng.
Suốt cuộc trò chuyện, Nhậm Ngôn Kinh vẫn luôn giữ im lặng, mãi đến lúc này anh mới lên tiếng lần đầu tiên: “Nếu đã không nỡ buông tay, tại sao cậu không tìm cách để giành lại cô ấy?”
Trong khi mọi người đều khuyên cậu ta nên từ bỏ, thì duy nhất Nhậm Ngôn Kinh là không ép buộc cậu ta phải làm vậy. Phương Phụng đưa tay lau mặt: “Tớ đã cố gắng hết sức rồi.”
Tất cả những cách có thể dùng cậu ta đều đã thử qua, nhưng cậu ta hiểu cô ấy hơn bất kỳ ai. Chính vì hiểu rõ nên cậu ta biết rằng mình không còn cơ hội để cứu vãn mối quan hệ này nữa. Cô ấy lớn hơn cậu ta hai tuổi, giờ đã là sinh viên năm cuối và sắp tốt nghiệp, cô ấy có rất nhiều điều phải lo toan cho tương lai. Cậu ta hiểu rằng mình chính là người bị cô ấy gạt ra khỏi kế hoạch đó.
Bạn bè xung quanh đều không biết cậu ta đang trong một mối tình chị em. Cậu ta chưa bao giờ thấy việc yêu người lớn tuổi hơn có vấn đề gì cả, nhưng khi bước vào mùa tốt nghiệp, lần đầu tiên cậu ta nhận ra rằng những thử thách dành cho tình chị em quả thực là khắc nghiệt hơn đôi chút.
Thẩm Thuyên Lễ quàng tay lên vai Phương Phụng: “Tớ biết lúc này cậu đang rất buồn, nhưng đừng lo lắng quá, anh em chúng tớ sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Đợi vài năm nữa nhìn lại, cậu sẽ thấy chuyện này thực ra cũng chẳng có gì to tát cả đâu.”
Phương Phụng nhấp một ngụm bia, không nói lời nào.
Thẩm Thuyên Lễ tiếp tục khuyên nhủ: “Con người ta làm sao có thể cả đời này chỉ yêu duy nhất một người được chứ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vừa nói đến đây, một giọng nói trầm thấp bỗng nhiên cắt ngang: “Tại sao lại không thể chứ?”
Thẩm Thuyên Lễ quay sang nhìn người vừa ngắt lời mình, không ngoài dự đoán, đó chính là đội trưởng của anh.
“Xét theo bản năng của con người thì... việc đó khó lắm ạ.”
Trương Úy chen ngang: “Đội trưởng ơi, anh không đồng tình với ý kiến của anh Thẩm sao?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn chằm chằm vào chai bia trước mặt, thản nhiên đáp: “Tôi đồng tình chứ.” Anh đương nhiên cũng đã từng đọc qua vài cuốn sách về tâm lý học, nên anh biết những quan điểm của Thẩm Thuyên Lễ đều có cơ sở lý luận rõ ràng. Thế nhưng phần lớn các quan điểm đó không thể đại diện cho tất cả mọi người, và đương nhiên là không thể đại diện cho anh.
Trương Úy nháy mắt tinh nghịch: “Đội trưởng, vậy còn anh thì...”
Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp bằng giọng đầy kiên định: “Nhưng cả đời này, anh sẽ chỉ yêu duy nhất một người mà thôi.”
Chương 99 : Nữ chính duy nhất
Hệ thống Ba Thanh lên tiếng nhận xét đầy vẻ nghiêm túc: “Tôi tin những lời nam chính vừa nói là thật lòng đấy.”
“Tiếc là...” Đây lại là nam chính của người khác.
Vế sau Ba Thanh không nói ra lời, nhưng Đường Trâm cũng tự hiểu ý tứ còn dang dở của nó là gì. Nhậm Ngôn Kinh vừa dứt lời, nhóm Trương Miễn đều nhìn sang với ánh mắt trêu chọc, ngay cả Phương Phụng cũng không kìm được mà bật cười. Đáng lẽ đây là buổi gặp mặt để an ủi kẻ thất tình là cậu ta, sao cuối cùng lại biến thành buổi để đội trưởng bày tỏ lòng mình thế này? Phương Phụng tặc lưỡi: “Được lắm, được lắm.”
Câu nói ấy đội trưởng dám khẳng định, nhưng cậu ta thì không. Cả một đời quá dài, cậu ta chẳng đủ dũng khí để nói trước bất cứ điều gì. Ai mà biết được tương lai sau này sẽ ra sao chứ? Bởi vậy mới thấy đội trưởng đúng là đội trưởng, quả thực rất khác biệt với người thường. Cậu ta hoàn toàn chịu thua trước sự kiên định đó.
Sau khi uống chút rượu và bắt đầu nhắc đến chủ đề tình cảm, quãng thời gian sau đó, nhóm Thẩm Thuyên Lễ và Trương Miễn đã cùng nhau tạo nên một buổi tranh luận nhỏ vô cùng sôi nổi.
Phía ủng hộ đưa ra quan điểm: “Con người cả đời hoàn toàn có thể chỉ yêu duy nhất một người.”
Phía phản đối lại cho rằng: “Con người cả đời không thể nào chỉ yêu một người duy nhất được.”
Cả nhóm đều là những người học rộng tài cao nên màn tranh luận diễn ra cực kỳ lôi cuốn. Đường Trâm ngồi bên cạnh nghe mà thấy vô cùng thú vị. Ai mà ngờ được, một người chưa từng tham gia buổi tranh biện nào ở trường như cô, giờ đây lại được thưởng thức một màn so tài trực tiếp đầy mới mẻ và độc đáo thế này?