Nói rồi anh ấy cũng quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy một cái đầu nhỏ mềm mại vừa mới thò ra từ sau chậu cây cảnh. Dù ở một khoảng cách khá xa nhưng anh ấy vẫn cảm nhận được khí chất xinh đẹp xuất chúng của người đó. Nhan sắc ấy quả thực quá rạng rỡ, dù cách mười mấy mét vẫn đủ sức gây ấn tượng mạnh mẽ. Dù bận rộn với sự nghiệp nhưng Nhậm Yến Phù cũng hay lướt mạng, nhìn thấy cảnh này anh ấy liền nghĩ ngay đến một hình ảnh ví von. Mèo nhỏ thò đầu. Trông vừa ngây ngô lại vừa rất ngoan ngoãn.
Nhậm Yến Phù không kìm được mà bật cười: “Em dâu đang làm gì ở đó vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh còn chuyện gì nữa không?”
Nhậm Yến Phù tặc lưỡi: “Hết rồi, chú muốn đi thì đi đi.”
Nhậm Ngôn Kinh đứng dậy: “Vậy có chuyện gì mình nói sau nhé.” Anh vừa mới đứng lên thì cái đầu nhỏ phía sau chậu cây đã vội vàng thụt lại ngay lập tức.
Đường Trâm lo lắng hỏi: “Ba Thanh ơi, có phải anh ấy đã phát hiện ra rồi không?”
“Thấy rồi, thấy rồi! Trâm ơi, ngay cả anh họ anh ta còn thấy thì chắc chắn nam chính đã biết từ lâu rồi!”
Chỉ vài bước chân Nhậm Ngôn Kinh đã đi tới cạnh chậu cây. Trương Úy đã rất biết ý mà rời đi từ trước. Trong phút chốc, phía sau chậu cây chỉ còn lại Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm. Nhậm Ngôn Kinh như đang chơi trò bắt mèo, anh túm lấy Đường Trâm rồi hỏi: “Sao bé cưng lại nấp ở đây?”
Chẳng hiểu sao, nhìn dáng vẻ Đường Trâm thò đầu ra từ sau chậu cây, Nhậm Ngôn Kinh lại nhớ đến hình ảnh cô trong giấc mơ, khi cô cúi đầu tìm đồ để giả vờ đứng không vững. Cả hai đều mang một vẻ đẹp ngây thơ đến vụng về.
Đường Trâm chớp chớp mắt, ngước nhìn anh: “Em đang nghe trộm ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh thấy thật buồn cười: “Vậy bé cưng đã nghe thấy những gì rồi nào?”
Đường Trâm lắc đầu: “Dạ chẳng nghe thấy gì hết ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh suy nghĩ một chút rồi giải thích: “Anh và anh họ chỉ bàn chút chuyện kinh doanh của gia đình thôi, khô khan lắm, chắc em không thích nghe đâu.”
Bàn tay trái của Đường Trâm vô thức nghịch những chiếc lá trên chậu cây, cô hỏi khẽ: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, anh phát hiện ra em nghe trộm từ lúc nào vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Ngay khi em vừa rời khỏi chỗ cũ được một lúc là anh biết rồi.”
Vậy chẳng phải là cô vừa mới nấp sau chậu cây được vài giây là anh đã nhận ra rồi sao! Ba Thanh cũng vô cùng kinh ngạc: “Trâm ơi, nam chính dành cho cô sự quan tâm quá mức rồi đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chương 98 : Chỉ yêu một người
Gò má Đường Trâm hơi nóng lên vì lời trêu chọc của Ba Thanh. Thế nhưng khi nhìn thấy việc cần làm số hai mươi chín vẫn im hơi lặng tiếng, hơi nóng trên mặt cô cũng dần tan biến. Tại sao nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành nhỉ? Cô khẽ c.ắ.n môi, rơi vào trầm tư. Nhậm Ngôn Kinh đưa tay chạm nhẹ vào mặt cô rồi hỏi: “Bé cưng đang nghĩ gì vậy?”
Đường Trâm thực sự quá đỗi tò mò, cô không kìm nén được mà hỏi thẳng: “Nhậm Ngôn Kinh, lúc nãy em đã nghe trộm anh đấy.”
Nhậm Ngôn Kinh khẽ gật đầu: “Anh biết.” Anh đã biết ngay từ đầu rồi. Nhưng khoảng cách lúc nãy hơi xa, phải đứng gần hơn chút nữa thì mới dễ nghe thấy gì đó chứ.
Đường Trâm nhìn anh đăm đăm, không chớp mắt lấy một lần: “Chẳng lẽ anh không thấy một người như em... rất mưu mô sao?”
Ngay khi hai chữ mưu mô thốt ra, nụ cười trên môi Nhậm Ngôn Kinh khựng lại một nhịp. Đây không phải lần đầu tiên anh nghe thấy từ này. Đây là lần thứ ba anh nghe thấy nó, nhưng lại là lần đầu tiên anh nghe thấy trong thực tại. Hai lần trước anh đều nghe được từ miệng cô em khóa dưới Đường Trâm trong giấc mơ. Hiện thực và mộng mị dường như đã có một sợi dây liên kết kỳ lạ nào đó vào đúng lúc này. Những giấc mơ trước đây, phải chăng không đơn thuần chỉ là những giấc chiêm bao?
Đường Trâm có vẻ rất chấp nhất với từ mưu mô này. Tại sao lại như vậy nhỉ? Lúc này, Nhậm Ngôn Kinh có hai lựa chọn để trả lời, một là đồng tình, hai là phản đối. Đương nhiên trong lòng anh không hề thấy Đường Trâm mưu mô chút nào. Ngược lại, anh thấy cô đáng yêu vô cùng. Nhưng anh lờ mờ cảm nhận được Đường Trâm đang mong đợi một câu trả lời như thế nào. Dù không hiểu tại sao cô lại muốn nhận được đáp án đó, anh vẫn thử đáp lại: “Anh thấy đúng là như vậy.”
Ba Thanh gào thét: “Trâm ơi! Nam chính đã chính thức thừa nhận cô là người mưu mô rồi kìa! Việc nghe trộm quả nhiên là hành động khiến người ta trông đầy toan tính nhất!”
Ngay sau khi Nhậm Ngôn Kinh lên tiếng thừa nhận, việc cần làm số hai mươi chín đã báo hoàn thành. Ba điểm sinh lực đã nhẹ nhàng được cộng vào tài khoản của cô. Đường Trâm thẫn thờ cả người. Việc mà cô đã nỗ lực làm suốt bốn lần cuối cùng cũng đã xong xuôi. Cô nhất thời thấy hơi lạ lẫm. Có lẽ vì đã thất bại quá nhiều lần nên giờ khi thành công, cô bỗng thấy không quen cho lắm.
Ba Thanh bỗng hét lớn: “Trâm ơi, tiến độ cũng đã tăng từ mười phần trăm lên mười bảy phần trăm rồi kìa!”
Chẳng lẽ những nhiệm vụ này còn có liên quan đến cái tiến độ bí ẩn kia sao? Vậy thì chỉ cần chăm chỉ làm nhiệm vụ, liệu có một ngày nào đó con số ấy sẽ đạt tới mức tối đa không? Đường Trâm cố gắng nhớ lại, lúc nãy cô cũng đâu có làm gì to tát, chỉ là hoàn thành xong một nhiệm vụ mà tiến độ đã vọt lên thêm bảy phần trăm rồi. Tuy nhiên, cũng giống như Ba Thanh, cái gì không hiểu thì cô sẽ không nghĩ nữa, vì có nghĩ mãi cũng chẳng ra kết quả đâu.
Ba Thanh vẫn đang nhiệt tình khen ngợi cô: “Trâm ơi, nhiệm vụ nghe trộm vừa rồi cô làm xuất sắc lắm. Biết thế này mình cứ đi nghe trộm từ đầu có phải khỏe hơn không, đỡ phải vất vả mấy lần trước.”
Trước đó Đường Trâm hết dắt tay chị khóa trên diễn kịch, rồi lại nhặt thư tỏ tình của nữ chính, rồi còn giả vờ đứng không vững nữa. Mỗi một việc đều tốn biết bao tâm sức và thời gian.
“Trâm ơi, hóa ra trước đây là do chúng mình chưa tìm đúng phương pháp thôi.”
Đường Trâm lờ mờ cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến việc nghe trộm cả. Nhưng nếu không phải vì nghe trộm, chẳng lẽ lại do câu hỏi trực tiếp của cô sao? Cô cũng chẳng rõ nữa. Nhưng dù quá trình có ra sao, chỉ cần nhiệm vụ hoàn thành là tốt rồi.
Thế nhưng cô đã để lại một hình ảnh không tốt trong lòng Nhậm Ngôn Kinh. Hiện tại, trong mắt anh cô là một người rất mưu mô. Tuy nhiên đây là điều mà Đường Trâm đã chuẩn bị tâm lý ngay từ đầu rồi. Dù sao cô cũng chỉ là nữ phụ, mà nữ phụ thì việc gì phải giữ hình tượng đẹp đẽ trong mắt nam chính làm gì chứ?
Nhậm Yến Phù không kìm được mà bật cười: “Em dâu đang làm gì ở đó vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Anh còn chuyện gì nữa không?”
Nhậm Yến Phù tặc lưỡi: “Hết rồi, chú muốn đi thì đi đi.”
Nhậm Ngôn Kinh đứng dậy: “Vậy có chuyện gì mình nói sau nhé.” Anh vừa mới đứng lên thì cái đầu nhỏ phía sau chậu cây đã vội vàng thụt lại ngay lập tức.
Đường Trâm lo lắng hỏi: “Ba Thanh ơi, có phải anh ấy đã phát hiện ra rồi không?”
“Thấy rồi, thấy rồi! Trâm ơi, ngay cả anh họ anh ta còn thấy thì chắc chắn nam chính đã biết từ lâu rồi!”
Chỉ vài bước chân Nhậm Ngôn Kinh đã đi tới cạnh chậu cây. Trương Úy đã rất biết ý mà rời đi từ trước. Trong phút chốc, phía sau chậu cây chỉ còn lại Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm. Nhậm Ngôn Kinh như đang chơi trò bắt mèo, anh túm lấy Đường Trâm rồi hỏi: “Sao bé cưng lại nấp ở đây?”
Chẳng hiểu sao, nhìn dáng vẻ Đường Trâm thò đầu ra từ sau chậu cây, Nhậm Ngôn Kinh lại nhớ đến hình ảnh cô trong giấc mơ, khi cô cúi đầu tìm đồ để giả vờ đứng không vững. Cả hai đều mang một vẻ đẹp ngây thơ đến vụng về.
Đường Trâm chớp chớp mắt, ngước nhìn anh: “Em đang nghe trộm ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh thấy thật buồn cười: “Vậy bé cưng đã nghe thấy những gì rồi nào?”
Đường Trâm lắc đầu: “Dạ chẳng nghe thấy gì hết ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh suy nghĩ một chút rồi giải thích: “Anh và anh họ chỉ bàn chút chuyện kinh doanh của gia đình thôi, khô khan lắm, chắc em không thích nghe đâu.”
Bàn tay trái của Đường Trâm vô thức nghịch những chiếc lá trên chậu cây, cô hỏi khẽ: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, anh phát hiện ra em nghe trộm từ lúc nào vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Ngay khi em vừa rời khỏi chỗ cũ được một lúc là anh biết rồi.”
Vậy chẳng phải là cô vừa mới nấp sau chậu cây được vài giây là anh đã nhận ra rồi sao! Ba Thanh cũng vô cùng kinh ngạc: “Trâm ơi, nam chính dành cho cô sự quan tâm quá mức rồi đấy!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chương 98 : Chỉ yêu một người
Gò má Đường Trâm hơi nóng lên vì lời trêu chọc của Ba Thanh. Thế nhưng khi nhìn thấy việc cần làm số hai mươi chín vẫn im hơi lặng tiếng, hơi nóng trên mặt cô cũng dần tan biến. Tại sao nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành nhỉ? Cô khẽ c.ắ.n môi, rơi vào trầm tư. Nhậm Ngôn Kinh đưa tay chạm nhẹ vào mặt cô rồi hỏi: “Bé cưng đang nghĩ gì vậy?”
Đường Trâm thực sự quá đỗi tò mò, cô không kìm nén được mà hỏi thẳng: “Nhậm Ngôn Kinh, lúc nãy em đã nghe trộm anh đấy.”
Nhậm Ngôn Kinh khẽ gật đầu: “Anh biết.” Anh đã biết ngay từ đầu rồi. Nhưng khoảng cách lúc nãy hơi xa, phải đứng gần hơn chút nữa thì mới dễ nghe thấy gì đó chứ.
Đường Trâm nhìn anh đăm đăm, không chớp mắt lấy một lần: “Chẳng lẽ anh không thấy một người như em... rất mưu mô sao?”
Ngay khi hai chữ mưu mô thốt ra, nụ cười trên môi Nhậm Ngôn Kinh khựng lại một nhịp. Đây không phải lần đầu tiên anh nghe thấy từ này. Đây là lần thứ ba anh nghe thấy nó, nhưng lại là lần đầu tiên anh nghe thấy trong thực tại. Hai lần trước anh đều nghe được từ miệng cô em khóa dưới Đường Trâm trong giấc mơ. Hiện thực và mộng mị dường như đã có một sợi dây liên kết kỳ lạ nào đó vào đúng lúc này. Những giấc mơ trước đây, phải chăng không đơn thuần chỉ là những giấc chiêm bao?
Đường Trâm có vẻ rất chấp nhất với từ mưu mô này. Tại sao lại như vậy nhỉ? Lúc này, Nhậm Ngôn Kinh có hai lựa chọn để trả lời, một là đồng tình, hai là phản đối. Đương nhiên trong lòng anh không hề thấy Đường Trâm mưu mô chút nào. Ngược lại, anh thấy cô đáng yêu vô cùng. Nhưng anh lờ mờ cảm nhận được Đường Trâm đang mong đợi một câu trả lời như thế nào. Dù không hiểu tại sao cô lại muốn nhận được đáp án đó, anh vẫn thử đáp lại: “Anh thấy đúng là như vậy.”
Ba Thanh gào thét: “Trâm ơi! Nam chính đã chính thức thừa nhận cô là người mưu mô rồi kìa! Việc nghe trộm quả nhiên là hành động khiến người ta trông đầy toan tính nhất!”
Ngay sau khi Nhậm Ngôn Kinh lên tiếng thừa nhận, việc cần làm số hai mươi chín đã báo hoàn thành. Ba điểm sinh lực đã nhẹ nhàng được cộng vào tài khoản của cô. Đường Trâm thẫn thờ cả người. Việc mà cô đã nỗ lực làm suốt bốn lần cuối cùng cũng đã xong xuôi. Cô nhất thời thấy hơi lạ lẫm. Có lẽ vì đã thất bại quá nhiều lần nên giờ khi thành công, cô bỗng thấy không quen cho lắm.
Ba Thanh bỗng hét lớn: “Trâm ơi, tiến độ cũng đã tăng từ mười phần trăm lên mười bảy phần trăm rồi kìa!”
Chẳng lẽ những nhiệm vụ này còn có liên quan đến cái tiến độ bí ẩn kia sao? Vậy thì chỉ cần chăm chỉ làm nhiệm vụ, liệu có một ngày nào đó con số ấy sẽ đạt tới mức tối đa không? Đường Trâm cố gắng nhớ lại, lúc nãy cô cũng đâu có làm gì to tát, chỉ là hoàn thành xong một nhiệm vụ mà tiến độ đã vọt lên thêm bảy phần trăm rồi. Tuy nhiên, cũng giống như Ba Thanh, cái gì không hiểu thì cô sẽ không nghĩ nữa, vì có nghĩ mãi cũng chẳng ra kết quả đâu.
Ba Thanh vẫn đang nhiệt tình khen ngợi cô: “Trâm ơi, nhiệm vụ nghe trộm vừa rồi cô làm xuất sắc lắm. Biết thế này mình cứ đi nghe trộm từ đầu có phải khỏe hơn không, đỡ phải vất vả mấy lần trước.”
Trước đó Đường Trâm hết dắt tay chị khóa trên diễn kịch, rồi lại nhặt thư tỏ tình của nữ chính, rồi còn giả vờ đứng không vững nữa. Mỗi một việc đều tốn biết bao tâm sức và thời gian.
“Trâm ơi, hóa ra trước đây là do chúng mình chưa tìm đúng phương pháp thôi.”
Đường Trâm lờ mờ cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến việc nghe trộm cả. Nhưng nếu không phải vì nghe trộm, chẳng lẽ lại do câu hỏi trực tiếp của cô sao? Cô cũng chẳng rõ nữa. Nhưng dù quá trình có ra sao, chỉ cần nhiệm vụ hoàn thành là tốt rồi.
Thế nhưng cô đã để lại một hình ảnh không tốt trong lòng Nhậm Ngôn Kinh. Hiện tại, trong mắt anh cô là một người rất mưu mô. Tuy nhiên đây là điều mà Đường Trâm đã chuẩn bị tâm lý ngay từ đầu rồi. Dù sao cô cũng chỉ là nữ phụ, mà nữ phụ thì việc gì phải giữ hình tượng đẹp đẽ trong mắt nam chính làm gì chứ?