Lý Thốn Tâm chạy quá gấp, càng nóng vội, bước chân trong khu rừng cây cỏ mọc cao thấp xen kẽ này lại càng nặng nề như đeo chì, như lội trong bùn.
Những xúc tu của dây leo thực vật chăng như mạng nhện nối liền các vật thể, tay trái nắm cành mới, tay phải không buông cành cũ, lằng nhằng dây dưa, vô tình ngáng chân Lý Thốn Tâm một cái.
Lý Thốn Tâm mất thăng bằng ngã sấp về phía trước. Dù đã chống tay nhưng cằm cô vẫn đập mạnh xuống đất.
Có người đưa tay kéo cánh tay cô: "Trưởng thôn, cô không sao chứ?"
Lý Thốn Tâm không nhìn rõ là ai, chỉ chỉ về phía trước: "Đừng lo cho tôi, cứu người, cứu người trước đi!"
Lực kéo trên tay buông lỏng, phía trước truyền đến tiếng ồn ào.
Lý Thốn Tâm chống người dậy, thấy Vu Mộc Dương và Triệu Bồng Lai chạy như bay đến đó.
Vu Mộc Dương ôm lấy hai chân người kia nâng lên. Triệu Bồng Lai bị cành cây ngáng lảo đảo, anh ta nhảy lò cò gỡ chân ra, cấp tốc lao tới, thọc tay vào vòng dây, như tách ra khe hở giữa sự sống và cái chết, chêm vào giữa cái cổ bị siết chặt và sợi dây đoạt mạng, một tay giữ đầu người đó, gỡ người và dây ra.
Vân Tú và Hạ Tình chạy đến sau vây quanh.
Hai chân người kia chạm đất.
Trong lòng Lý Thốn Tâm cũng vang lên một tiếng "bịch" trầm đục, như thể một vật gì đó treo rất cao vừa rơi xuống. Dù rơi trên nền đất thật nhưng vẫn rất đau.
Lý Thốn Tâm vẫn cảm thấy cổ mình bị siết chặt, cô giật giật cổ áo, vẫn cảm thấy phổi khó chịu, như thể không khí hít vào không có oxy.
Bên kia, Hứa Ấn và Nhan Bách Ngọc cũng chú ý tới động tĩnh bên này.
Hứa Ấn đã bẻ được hai mảng tổ ong, bảo: "Cô qua đó xem sao, chỗ này mình tôi lo được."
Nhan Bách Ngọc cũng không khách sáo, giao lá chuối cho Hứa Ấn rồi vội vàng rời đi.
Nàng hành động nhanh nhẹn linh hoạt như con hươu trong rừng, không bị lưới dây leo cành lá níu chân, rất nhanh đã chạy tới nơi.
Khi nàng đến chỗ Lý Thốn Tâm, nhóm Triệu Bồng Lai đã cứu được người tìm chết kia xuống.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, đi đến bên cạnh Lý Thốn Tâm, thấy cô đang quỳ ngồi dưới đất: "Cô có bị ngã đau ở đâu không?"
Nàng ngồi xổm xuống bên cạnh Lý Thốn Tâm. Lý Thốn Tâm đang nhìn về phía cứu người đến xuất thần, nghe thấy tiếng nói bên tai, cơ thể vô thức quay đầu lại.
Lý Thốn Tâm không đề phòng, cũng chưa kịp che giấu. Trên gương mặt ngơ ngác, đôi mắt ấy chứa đầy nước mắt.
Nhan Bách Ngọc ngạc nhiên sững lại một chút, phảng phất như hình ảnh trong mắt nàng có một khoảnh khắc ngưng đọng.
Nước mắt Lý Thốn Tâm rất trong, như mặt nước suối nguồn xao động bất an, như giọt sương đọng trên lá non. Từng giọt nước mắt rơi xuống dứt khoát, không chút dông dài, nối tiếp nhau.
Nhan Bách Ngọc ôn nhu hỏi: "Cô sao thế?"
Lý Thốn Tâm hoàn hồn, cảm nhận được nước mắt của mình, nhìn thấy vẻ mặt ân cần của Nhan Bách Ngọc, cô luống cuống, lưỡi líu lại: "Cằm... cằm đau..."
Cằm Lý Thốn Tâm bị trầy xước mấy mảng lớn, rách da, bùn đất và nhựa cỏ xanh dính vào vết thương đỏ tươi.
Ánh mắt Nhan Bách Ngọc hạ xuống, từ cằm Lý Thốn Tâm di chuyển xuống cổ cô, nơi tay Lý Thốn Tâm đang đặt lên.
'Cằm đau, tại sao lại ôm cổ?'
Nhan Bách Ngọc tránh vết thương của cô, nâng mặt cô lên từ phía xương hàm, thấy quanh vết thương không bầm tím sưng đỏ: "Đau răng không?"
Lý Thốn Tâm nói: "Không biết."
"Há miệng tôi xem nào."
Lý Thốn Tâm không biết tại sao lại hỏi cô đau răng, tại sao phải há miệng, nhưng vẫn rất phối hợp há to miệng ra.
Cô có thói quen đè lưỡi xuống.
Từ nhỏ đến lớn, ốm đau đi viện, bác sĩ đều khen cô đè lưỡi giỏi, không cần dùng que đè lưỡi cũng nhìn thấy amidan và cuống họng.
"... Không cần há to thế đâu. Nhe răng ra tôi xem chút." Nhan Bách Ngọc bất đắc dĩ nói.
Lý Thốn Tâm nhe răng.
Nhan Bách Ngọc nhìn lợi không bị rách chảy máu: "Răng có bị lung lay hay mẻ không?"
Lý Thốn Tâm dùng lưỡi đẩy nhẹ răng: "Không."
"Thế chắc là không bị gãy xương đâu." Nhan Bách Ngọc nhẹ giọng kết luận.
Hứa Ấn cũng đã chạy tới. Hắn một tay dắt lừa đen, trên tay vắt chiếc áo khoác của Nhan Bách Ngọc, tay kia xách một cái bình gốm nhỏ.
Bình nước này vốn để bọn họ đun nước uống trên đường, giờ dùng đựng tổ ong. Dù bên ngoài tổ ong bọc một lớp lá chuối, miệng bình cũng bịt lá chuối nhưng vẫn có không ít ong mật bay quanh miệng bình.
Tay Hứa Ấn da dày thịt béo lông lá nhiều mà vẫn nổi không ít nốt sưng, trên vết đốt còn rỉ một hai giọt máu. Hắn hỏi nhóm Triệu Bồng Lai đang đi tới: "Người ngợm sao rồi?"
Lý Thốn Tâm và Nhan Bách Ngọc ngẩng đầu nhìn sang. Triệu Bồng Lai đang cõng người, đầu người đó rũ xuống vai anh ta một cách vô thức. Vân Tú đi bên cạnh đỡ lưng người đó, Vu Mộc Dương và Hạ Tình đi phía sau.
Vân Tú vẫn còn sợ hãi: "May mà xương cổ không gãy. Đặt người xuống làm hô hấp nhân tạo thì tỉnh lại được vài giây rồi lại ngất đi."
Nghe thấy là ngất đi, sắc mặt trắng bệch của Lý Thốn Tâm mới đỡ hơn một chút.
Triệu Bồng Lai đi tới gần. Nhóm Lý Thốn Tâm nhìn thấy vóc dáng và mái tóc dài của người trên lưng anh ta, biết đó là một người phụ nữ.
Triệu Bồng Lai nói: "Không ngờ ra ngoài một chuyến lại cứu được người." Có lẽ vì nhìn thấy người này treo cổ tự tử nên dù thôn họ sắp có thêm một nhân khẩu, sắc mặt anh ta cũng chẳng thể gọi là vui vẻ.
Vu Mộc Dương nhớ lại quãng thời gian mình cũng nảy sinh ý định tìm chết, thần sắc trở nên hoảng hốt.
Hắn vô thức nhìn Lý Thốn Tâm, bỗng nhiên rất muốn quay về trốn trong cái nhà kho nhỏ thiếu sáng của mình: "Trưởng thôn, Trưởng thôn, chúng ta về đi. Chỗ này... chỗ này còn có thương binh, ở ngoài này không tiện."
Lý Thốn Tâm nói: "Giờ nắng đang gắt, mang theo người hôn mê di chuyển cũng không tốt lắm. Đợi chiều mát bớt chúng ta hẵng đi."
Mọi người thấy có lý nên nghe theo cô. Dưới sự dẫn đường của bầy sói, họ tìm đến một con suối gần đó cắm trại.
Hạ Tình, Vân Tú và Hứa Ấn dắt ba con sói đi tìm hương liệu.
Tại doanh trại, Vu Mộc Dương muốn đi lấy nước. Lần này đi xa mang đủ nồi niêu bát đĩa, tổng cộng một bình gốm, một nồi đất, bảy cái bát. Bình gốm đã đựng mật ong nên Vu Mộc Dương chỉ có thể ôm nồi đất đi lấy nước.
Triệu Bồng Lai đi nhặt cành khô lá rụng, Lý Thốn Tâm nhóm lửa. Nhan Bách Ngọc để người phụ nữ kia nằm thẳng xuống, lấy áo khoác của mình gấp làm gối kê đầu cho cô ấy.
Người phụ nữ trông rất trẻ, như mới trưởng thành không lâu, còn đang đi học. Gương mặt ngây ngô hằn hai quầng thâm mắt rất đậm khiến cô ấy trông vô cùng mệt mỏi.
Dù đang hôn mê, đôi lông mày vẫn nhíu chặt không giãn ra được, đầu mũi tròn trịa dính chút vết bẩn, đôi môi như cánh hoa thiếu nước khô nẻ bong da, thỉnh thoảng hít hít mũi nói mớ đầy bất an.
Nhan Bách Ngọc thở dài không thành tiếng. Nàng quay đầu lại, thấy Lý Thốn Tâm đang nhìn về phía này, như đang nhìn người phụ nữ kia, lại như đang ngẩn người.
Vu Mộc Dương lấy nước về. Nhan Bách Ngọc đứng dậy đi tới bên cạnh Lý Thốn Tâm: "Đi thôi."
Lý Thốn Tâm ngơ ngác ngẩng đầu: "Hả?"
"Đi rửa sạch vết thương trên cằm cô đi, kẻo sau này nhiễm trùng."
"Có phải thương tích nặng nề gì đâu, xước tí da thôi mà."
Nhan Bách Ngọc nghiêm túc: "Không làm sạch, vết bẩn sẽ dính vào vết thương, hòa làm một thể, lúc đóng vảy sẽ bị bọc luôn vào trong đấy."
Lý Thốn Tâm: "..."
Triệu Bồng Lai bảo Lý Thốn Tâm: "Các cô đi đi, ở đây có tôi và Mộc Dương trông chừng rồi."
"... Được rồi."
Nguồn nước cách doanh trại chỉ vài chục bước, đó là một dòng suối trong vắt, nước chảy qua nhìn rõ đá cuội và lá rụng dưới đáy.
Lý Thốn Tâm nói: "Thực ra mình tôi đi là được rồi, vốc ít nước xoa hai cái là xong ấy mà."
Lý Thốn Tâm vừa nói vừa thấy Nhan Bách Ngọc móc từ trong túi ra một nắm bông.
Lý Thốn Tâm cười: "Sao cô đi ra ngoài còn nhét cả bông trong túi thế?"
Nhan Bách Ngọc nghiêm túc xé bông, vo thành một miếng bông gòn: "Tôi phòng hờ thôi, đi đường nhỡ ai bị thương thì có cái mà cầm máu."
Nhan Bách Ngọc ngồi xổm bên bờ suối, thấm ướt miếng bông, bảo Lý Thốn Tâm đang đứng bên cạnh: "Ngồi thấp xuống chút."
Lý Thốn Tâm dứt khoát ngồi xếp bằng trước mặt Nhan Bách Ngọc. Nhan Bách Ngọc nâng cằm cô lên.
Máu ở vết thương Lý Thốn Tâm đã đông lại, bụi bẩn dính chặt vào vết thương. Nhan Bách Ngọc chỉ có thể dùng miếng bông ướt thấm mềm bùn đất và nhựa cỏ, rồi nhẹ nhàng lau đi.
Động tác của Nhan Bách Ngọc rất nhẹ, rất chậm. Lý Thốn Tâm nhàm chán, lại cảm thấy cứ nhìn chằm chằm mặt Nhan Bách Ngọc thì kỳ cục và bất lịch sự, bèn đảo mắt nhìn chỗ khác.
Mắt liếc nghiêng mãi cũng mỏi, cuối cùng quay về chính diện, lại vẫn là nhìn mặt Nhan Bách Ngọc.
Cô không khỏi ngẩn người ngắm nghía, mắt tự động phân tích các đường nét trên gương mặt Nhan Bách Ngọc.
Đến nước này rồi, cô vẫn muốn nói lông mi Nhan Bách Ngọc thật dài, vừa dày vừa cong. Không biết lông mi nàng có mềm như tóc không, cảm giác sờ vào chắc cũng mềm mại lắm.
Mắt Nhan Bách Ngọc màu nâu nhạt. Ở khoảng cách gần thế này, cô có thể nhìn rõ mống mắt của nàng, vòng tròn bao quanh con ngươi giống như miệng núi lửa, bên ngoài phủ một lớp màng thủy tinh trong veo lấp lánh.
Da dẻ Nhan Bách Ngọc cũng rất đẹp, chỉ tiếc ở thế giới này dầm mưa dãi nắng, việc gì cũng phải tự làm nên khó tránh khỏi thô ráp đi chút ít, nhưng dù vậy vẫn đẹp hơn các cô nhiều.
Lý Thốn Tâm nghĩ, đây chắc là do gen trời sinh rồi.
"Đau không?" Nhan Bách Ngọc cắt ngang dòng suy nghĩ của Lý Thốn Tâm.
"... Cũng bình thường." Lý Thốn Tâm bỗng dưng chột dạ bối rối.
Nhan Bách Ngọc nói: "Kịp mà, cuối cùng vẫn cứu được. Nếu bản thân rối loạn trước thì chuyện có thể thành lại hỏng bét."
Giọng Nhan Bách Ngọc nhẹ nhàng ôn nhu, không giống như đang giáo huấn.
Lý Thốn Tâm nói: "Tôi chỉ là đột nhiên nhìn thấy nên hơi sợ. Vân Tú và Hạ Tình như thế, Vu Mộc Dương như thế, người phụ nữ này cũng thế. Gặp nhiều lần quá, không tốt cho tim mạch chút nào."
Nhan Bách Ngọc đáp: "Ừ."
Nhan Bách Ngọc vứt miếng bông dính đầy bùn đất và máu xuống đất. Lý Thốn Tâm nhoài người soi xuống mặt nước, thấy mấy vệt xước dọc trên cằm, sau khi được Nhan Bách Ngọc lau sạch chỉ còn lại vết đỏ nhạt, nhìn qua nước không rõ lắm.
Lý Thốn Tâm quay đầu hỏi Nhan Bách Ngọc: "Cô nhìn xem, có giống râu dê không?"
"Về thôi." Nhan Bách Ngọc tuy không tiếp lời đùa của cô nhưng đuôi mắt giãn ra, bật cười khẽ.
Hai người về đến doanh trại không lâu thì nhóm Vân Tú, Hạ Tình và Hứa Ấn cũng quay lại. Họ không chỉ mang về hương liệu mà còn có cả cành giâm để Lý Thốn Tâm trồng trọt.
Mọi người ăn chút cháo thịt cá mặn tại chỗ, rửa sạch nồi bát.
Không lâu sau, người phụ nữ tìm chết kia tỉnh lại.
Lý Thốn Tâm và Nhan Bách Ngọc ở gần đó đi tới xem cô ấy. Hứa Ấn đứng dậy, những người còn lại cũng dừng tay nhìn sang.
Ánh mắt người phụ nữ ngơ ngác thất thần, nhưng khi nhìn thấy những gương mặt vây quanh thì lóe lên tia sáng.
Lý Thốn Tâm để ý thấy ngón cái của cô ấy đang bấm chặt vào ngón trỏ.
Người phụ nữ muốn ngồi dậy, Nhan Bách Ngọc đỡ tay giúp cô ấy.
Nhìn thấy những cây cổ thụ che trời rợp bóng xung quanh, người phụ nữ khựng lại, lộ vẻ sợ hãi, nhưng rồi như không cam tâm, ánh mắt hướng về phía xa như muốn tìm kiếm điều gì.
Từ đầu đến cuối, cô ấy không nói một lời.
Mọi người thấy thần thái cô ấy khác thường, lo cô ấy vẫn nghĩ quẩn nên đều tiến lại gần, nói chuyện để ngăn cản.
Cảm xúc người phụ nữ ngày càng kích động.
Lý Thốn Tâm đứng yên tại chỗ, sắc mặt bình tĩnh lạ thường. Cách vài chục bước chân, cô gọi to với người phụ nữ kia: "Cô chưa về đâu, nơi này vẫn là chỗ đó thôi."
Động tác người phụ nữ khựng lại, quay đầu nhìn Lý Thốn Tâm, ánh sáng trong mắt vụt tắt.