Hai mươi vạn đại quân Bắc Việt quốc công hãn Thiên Phong quốc lại chậm chạp không thể công phá thành công, dẫn đến viện quân của Thiên Phong quốc đếp kịp lúc. Bắc Việt quốc lúc này mới không thể không lui binh, rời xa biên cương phía bắc của Thiên Phong quốc.
Trận chiến đó, kinh thiên động địa, huyết sắc lan tràn ngàn dặm, biển máu thấm ướt đại địa mệnh mông, nhuộm đỏ kình thương.
Trận chiến năm đó, Cố Ưu Mặc tay cầm trường thương bạc bị máu tươi thấm hồng, mặc khôi giáo màu đỏ như máu đã rách rưới, đứng vững trên tường thành, làm cho thế gian kinh hãi.
Trận chiến năm đó, thi thể khắp nơi, thân thể huyết nhục cùng binh khí bị tàn phá chất đống như núi, chồng chất lên nhau, mùi tanh hôi, mùi máu tươi lan tràn ba tháng chưa từng tản đi.
Trải qua huyết chiến Nhạn Hành quan năm năm trước, hai chân Cố Ưu Mặc rơi vào cảnh tàn phế, cả người chồng chết vết thương, ảm đạm bi thương, ẩn cư nơi nội viện Cố gia, không xuất thế nữa.
Mặc dù hình ảnh Cố Ưu Mặc đã biến mất, nhưng truyền thuyết của Huyết Hùng tướng quân vẫn lưu truyền xuống, thân là tướng sĩ của Thiên Phong quốc, bọn họ đều biết.
“Nhị thúc, không bao lâu nữa, người sẽ trở lại đỉnh cao cương trường...”, đối với Cố Ưu Mặc, Cố Thiên Mệnh luôn tôn sùng từ tận sâu linh hồn, căn bản không vì kiếp trước mình là cường giả cảnh giới Thiên Huyền đỉnh phong mà có chút coi thường nào.
Bởi vì, Cố Ưu Mặc là nhị thúc ruột thịt của Cố Thiên Mệnh.
Mỗi lần nghĩ đến bản thân trước khi khai mở lục thức, khóe miệng Cố Thiên Mệnh liền không khỏi hiện lên một nụ cười khổ.
Mỗi lần gây ra chuyện gì, việc đầu tiên hắn làm chính là đến đình viện của Cố Ưu Mặc gọi một tiếng nhị thúc, để ông ấy đi giải quyết đống rắc rối mình gây ra.
“Khởi bẩm tướng quân, việc này thuộc hạ cũng không rõ, chỉ nghe nói Cố hiệu úy chỉ là tùy ý đạp một cước, Lưu Lăng Võ liền ngã xuống đất”, sĩ tốt mặt đen cung kính trả lời.
“Có biết rõ tu vi của Cố hiệu úy kia không?”, Nhậm Tề Phong nhẹ nhàng gõ bàn, trầm giọng hỏi.
“Các huynh đệ doanh trại Xích Phong có nói Cố hiệu úy không bộc phát ra bất kì khí giới của tu vi nào, giống như là một người bình thường vậy”, sĩ tốt mặt đen ôm quyền hổi bẩm: “Chỉ là nghe bọn họ nói, cảm giác Cố hiệu úy không hề đơn giản. Về phần không đơn giản chỗ nào, bọn họ cũng không nói rõ ra được”.
Đang tải...