Chương 107 Lão đại cứ như vậy mà thua rồi...

Lưu Lăng Võ vỗ vỗ bụi bặm trên người, từ trên mặt đất đứng lên, trợn mắt nhìn Cố Thiên Mệnh. Gã ta căn bản không hiểu tại sao mình lại bị Cố Thiên Mệnh một cước đạp ngã, rõ ràng một cước kia nhìn thì mềm như kẹo bông, nhưng lại có uy lực lớn như vậy. 

Quan trọng nhất là, trên người Cố Thiên Mệnh không có bất kì dao động huyền khí nào, vẫn lẳng lặng đứng vững như một thư sinh bình thường. 

Lưu Lăng Võ điên cuồng gãi đầu, hai mắt nhìn thẳng Cố Thiên Mệnh, nhìn có vẻ muốn đánh thêm một trận nữa. 

“Lão đại, lại bị thằng nhóc kia một cước đá ngã? Ta không nhìn nhầm đấy chứ?”, tướng sĩ doanh trại Xích Phong vây xem ở một bên đều há to miệng, kinh ngạc không dám tin. 

“Tình huống gì đây. Ta cũng không nhìn rõ ràng, sao lão đại trong chớp mắt liền ngã xuống vậy?”, từng đợt ồn ào kêu lên. 

“Ta có hoa mắt không vậy? Lão đại cứ như vậy mà thua rồi... Qúa... quá giả rồi”. 

Mọi người ở doanh trại Xích Phong căn bản không cách nào tiếp nhận mọi chuyện đột ngột như vậy, bọn họ trừng mắt nhìn nhau, nghi hoặc thảo luận. 

Cố Thiên Mệnh cũng không có tâm tư nhàn rỗi mà để ý đến đám người, mắt lạnh đảo qua, trầm giọng nói: “Được rồi, các ngươi tự mình luyện tập, có việc ta sẽ qua”. 

“Năm xưa, nhị thúc trấn thủ ở nơi đây sao?”, đột nhiên, Cố Thiên Mệnh phảng phất nhìn thấy Cố Ưu Mặc đứng trên tường thành cao lớn của Nhạn Hành quan, quan sát bóng dáng huyết sắc của trăm vạn đại quân. 

Năm năm trước, Bắc Việt quốc quốc đột nhiên tiến công Thiên Phong quốc, muốn mở một con đường máu từ Nhạn Hành quan. Thân là đại tướng trấn quan của Thiên Phong quốc, Cố Ưu Mặc làm sao có thể cho phép Nhạn Hành quan thất thủ đây? 

Bởi vậy, Cố Ưu Mặc dẫn theo mấy vạn đại quân , sống chết bảo vệ Nhạn Hành quan. Đáng tiếc, Bắc Việt quốc cũng không cho Cố Ưu Mặc thời gian điều binh khiển tướng, trực tiếp huy động gần hai mươi vạn đại quân, cường hãn tấn tông Nhạn Hành quan. 

Vì uy nghiêm của vô số dân chúng bách tính của Thiên Phong quốc trong Nhạn Hành quan, mặc dù phải đối mặt với Bắc Việt quốc có binh lực chênh lệch rất lớn, Cố Ưu Mặc cũng không lùi nửa bước, tay cầm trường thương huyết sắc anh dũng chiến đấu. 

- Chương 107 | Đọc truyện tranh