Cô vừa hoảng vừa vội, thấy xung quanh không có ai, bèn lập tức đưa tay đẩy anh ta ra xa khỏi khu vực gần phòng nghỉ nhân viên.
Phó Hi không hề ngăn cản hành động của cô, trái lại còn mỉm cười thích thú, như thể đang tận hưởng sự đụng chạm của cô.
Anh ta cố tình hỏi: “Đẩy anh làm gì?”
Đường Điềm khó khăn lắm mới đẩy được anh cách phòng cô một khoảng, thở hổn hển: “Anh đứng đây sẽ khiến người ta hiểu lầm đấy.”
Phó Hi hờ hững: “Vậy càng hay, anh đến để làm người ta hiểu lầm mà.”
Đường Điềm vội vàng nói: “Anh đừng nói bậy…” Chuyện còn chưa đâu vào đâu cả.
Phó Hi chỉ cười không đáp, bước vào thang máy trước. Khi Đường Điềm vào sau, cô cố tình đứng sát góc đối diện, cách xa anh ta nhất có thể.
Hành động né tránh của cô khiến Phó Hi bật cười.
Đường Điềm nghe tiếng cười ấy, trong lòng càng thêm thấp thỏm.
Cửa thang máy khép lại, may mà Phó Hi không đến gần cô, khiến cơ thể và tinh thần đang căng thẳng của cô cũng dần dịu xuống. May quá, anh không làm thêm chuyện gì dễ gây hiểu lầm nữa.
Xuống đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Đường Điềm vừa bước ra đã bị Phó Hi nắm lấy cổ tay, kéo vào một góc khuất gần đó.
Đường Điềm: “!” Không hề đề phòng đã bị anh kéo đi.
Trong tầng hầm yên tĩnh không một tiếng động, trước mặt cô là thân hình cao lớn của Phó Hi che khuất toàn bộ tầm nhìn, vì anh đứng ngược sáng nên đôi lông mày kiếm và ánh mắt sáng ngời kia lẩn khuất trong bóng tối.
Lưng mỏng của Đường Điềm bị ép sát vào tường, đến tai cũng đỏ ửng cả lên, cô hoàn toàn không đẩy nổi anh ra.
Chỗ này là một góc khuất trong bóng tối, bình thường chẳng ai để ý tới.
"Phó tiên sinh! Mau buông tôi ra." Cô không dám hét to, sợ bị người khác nhìn thấy, vậy chẳng phải càng chứng minh cô đã thành công quyến rũ được Phó Hi rồi sao? Phó Hi cúi mắt nhìn cô hồi lâu, tay phải nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt của anh.
Anh cau mày, ánh mắt lạnh lùng: "Vẫn còn muốn trốn nữa không?"
Đường Điềm nghe thấy giọng điệu lạnh như băng của anh, lập tức run rẩy đáp: "Không… không trốn nữa."
Giọng anh trầm thấp: "Mấy ngày trước những gì em nói, là lừa anh đúng không?"
Đường Điềm vội vàng lắc đầu:
"Tôi nói thật mà, chỉ là muốn xin anh cho tôi chút thời gian, để hiểu rõ giữa hai ta có hợp nhau không. Nếu sau này anh hối hận vì từng ở bên tôi thì... điều đó thật tệ, chuyện tình cảm phải nghiêm túc… nghiêm túc."
Phó Hi: "Ý em là, em đang nghĩ cho anh?"
Đường Điềm nhìn anh bằng ánh mắt đầy chân thành: "Tất nhiên rồi, đâu thể để anh chịu thiệt được."
Phó Hi khẽ cười lạnh, nét mặt thay đổi khiến người khác không khỏi rùng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngón tay anh khẽ v**t v* làn da dưới cằm cô: "Cái miệng nhỏ này đúng là lắm lời."
Đôi mắt đào hoa giấu trong bóng tối của anh, ánh nhìn dán c.h.ặ.t vào đôi môi cô.
Đường Điềm không ngừng cố gắng đẩy anh ra, nhưng hoàn toàn không lay chuyển nổi. Người đàn ông này thường xuyên tập gym, sức lực quá mạnh, huống chi Phó Hi còn cao lớn như vậy.
Cô cảm thấy lúc này Phó Hi thật sự rất nguy hiểm, và anh đang dần cúi người xuống…
Đường Điềm vừa sốt ruột vừa xấu hổ, vội vàng nghĩ ra cách, bất chợt kinh hô về phía bên cạnh anh: "Bùi… Bùi tiên sinh!"
Động tác của Phó Hi khựng lại, ánh mắt trở nên âm trầm và lạnh lẽo.
Đường Điềm lập tức cúi người, lách khỏi sự kiềm chế của anh. Đúng lúc đó, thang máy dừng ở tầng hầm, bước ra là Thẩm Yến Lễ và Ôn Thiệu Hàn.
Cô cố gắng che giấu trái tim vẫn còn đập loạn, chào hỏi họ: "Thẩm tiên sinh, Ôn tiên sinh."
Ánh mắt của Thẩm Yến Lễ liếc qua tai cô đang ửng đỏ, mím môi, sải bước về phía xe của mình.
Vừa đi anh vừa nói với cô: "Em lên xe của tôi."
Ôn Thiệu Hàn thì dịu dàng mỉm cười: "Em muốn đi xe ai cũng được."
Ba người này, nếu để Đường Điềm chọn, cô nhất định sẽ chọn Ôn Thiệu Hàn – người không có chút đe dọa nào.
"Xe… xe của Ôn tiên sinh gần hơn, tôi đi xe của Ôn tiên sinh vậy."
Đầu Đường Điềm thậm chí không dám quay về phía Thẩm Yến Lễ, cô chẳng quan tâm đến việc liệu hành động của mình có quá cố ý hay không, trước hết nếu tránh được thì cứ tránh.
Ôn Thiệu Hàn vẫn giữ nụ cười, không hề có phản ứng tiêu cực nào với sự lựa chọn của cô.
Anh nói: "Em ngồi phía sau đi."
Cô gật đầu không do dự. Thường thì cô chẳng bao giờ tự ý ngồi ghế phụ, trừ lần trước trong kiếp trước, khi đi chung xe, tài xế là người đón cuối cùng, chỉ còn chỗ ghế phụ trống nên cô mới ngồi ở đó.
Ôn Thiệu Hàn giữ khoảng cách lễ phép khiến Đường Điềm cảm thấy rất yên tâm.
Cô cúi đầu bước lên xe của Ôn Thiệu Hàn. Qua cửa sổ xe, cô thấy Phó Hi bước lên một chiếc xe sang màu đen, liền vội vã dời mắt đi, lòng vẫn còn sợ hãi.
Xem ra Phó Hi thật sự ăn mềm không ăn cứng, càng ghét việc cô trốn tránh, nhưng cô vẫn phải tránh, vì những cơ hội như ban nãy quá hiếm, có người xung quanh thì anh sẽ không dám làm quá.
Lúc này Đường Điềm hoàn toàn quên mất rằng những lần mang cơm lên tầng hai, cô và Phó Hi gần như cũng chỉ có hai người.
……
Trên đường đến trường b.ắ.n, Ôn Thiệu Hàn trò chuyện với cô, không hề có vẻ lạnh lùng hay kiêu ngạo như những công t.ử quyền thế khác.
Anh còn hỏi cô sau này muốn làm gì.
Đường Điềm hoàn toàn không đề phòng: "Hoặc là tìm công ty nào làm việc, hoặc là mở một cửa hàng nhỏ."
Phó Hi không hề ngăn cản hành động của cô, trái lại còn mỉm cười thích thú, như thể đang tận hưởng sự đụng chạm của cô.
Anh ta cố tình hỏi: “Đẩy anh làm gì?”
Đường Điềm khó khăn lắm mới đẩy được anh cách phòng cô một khoảng, thở hổn hển: “Anh đứng đây sẽ khiến người ta hiểu lầm đấy.”
Phó Hi hờ hững: “Vậy càng hay, anh đến để làm người ta hiểu lầm mà.”
Đường Điềm vội vàng nói: “Anh đừng nói bậy…” Chuyện còn chưa đâu vào đâu cả.
Phó Hi chỉ cười không đáp, bước vào thang máy trước. Khi Đường Điềm vào sau, cô cố tình đứng sát góc đối diện, cách xa anh ta nhất có thể.
Hành động né tránh của cô khiến Phó Hi bật cười.
Đường Điềm nghe tiếng cười ấy, trong lòng càng thêm thấp thỏm.
Cửa thang máy khép lại, may mà Phó Hi không đến gần cô, khiến cơ thể và tinh thần đang căng thẳng của cô cũng dần dịu xuống. May quá, anh không làm thêm chuyện gì dễ gây hiểu lầm nữa.
Xuống đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm, Đường Điềm vừa bước ra đã bị Phó Hi nắm lấy cổ tay, kéo vào một góc khuất gần đó.
Đường Điềm: “!” Không hề đề phòng đã bị anh kéo đi.
Trong tầng hầm yên tĩnh không một tiếng động, trước mặt cô là thân hình cao lớn của Phó Hi che khuất toàn bộ tầm nhìn, vì anh đứng ngược sáng nên đôi lông mày kiếm và ánh mắt sáng ngời kia lẩn khuất trong bóng tối.
Lưng mỏng của Đường Điềm bị ép sát vào tường, đến tai cũng đỏ ửng cả lên, cô hoàn toàn không đẩy nổi anh ra.
Chỗ này là một góc khuất trong bóng tối, bình thường chẳng ai để ý tới.
"Phó tiên sinh! Mau buông tôi ra." Cô không dám hét to, sợ bị người khác nhìn thấy, vậy chẳng phải càng chứng minh cô đã thành công quyến rũ được Phó Hi rồi sao? Phó Hi cúi mắt nhìn cô hồi lâu, tay phải nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt của anh.
Anh cau mày, ánh mắt lạnh lùng: "Vẫn còn muốn trốn nữa không?"
Đường Điềm nghe thấy giọng điệu lạnh như băng của anh, lập tức run rẩy đáp: "Không… không trốn nữa."
Giọng anh trầm thấp: "Mấy ngày trước những gì em nói, là lừa anh đúng không?"
Đường Điềm vội vàng lắc đầu:
"Tôi nói thật mà, chỉ là muốn xin anh cho tôi chút thời gian, để hiểu rõ giữa hai ta có hợp nhau không. Nếu sau này anh hối hận vì từng ở bên tôi thì... điều đó thật tệ, chuyện tình cảm phải nghiêm túc… nghiêm túc."
Phó Hi: "Ý em là, em đang nghĩ cho anh?"
Đường Điềm nhìn anh bằng ánh mắt đầy chân thành: "Tất nhiên rồi, đâu thể để anh chịu thiệt được."
Phó Hi khẽ cười lạnh, nét mặt thay đổi khiến người khác không khỏi rùng mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngón tay anh khẽ v**t v* làn da dưới cằm cô: "Cái miệng nhỏ này đúng là lắm lời."
Đôi mắt đào hoa giấu trong bóng tối của anh, ánh nhìn dán c.h.ặ.t vào đôi môi cô.
Đường Điềm không ngừng cố gắng đẩy anh ra, nhưng hoàn toàn không lay chuyển nổi. Người đàn ông này thường xuyên tập gym, sức lực quá mạnh, huống chi Phó Hi còn cao lớn như vậy.
Cô cảm thấy lúc này Phó Hi thật sự rất nguy hiểm, và anh đang dần cúi người xuống…
Đường Điềm vừa sốt ruột vừa xấu hổ, vội vàng nghĩ ra cách, bất chợt kinh hô về phía bên cạnh anh: "Bùi… Bùi tiên sinh!"
Động tác của Phó Hi khựng lại, ánh mắt trở nên âm trầm và lạnh lẽo.
Đường Điềm lập tức cúi người, lách khỏi sự kiềm chế của anh. Đúng lúc đó, thang máy dừng ở tầng hầm, bước ra là Thẩm Yến Lễ và Ôn Thiệu Hàn.
Cô cố gắng che giấu trái tim vẫn còn đập loạn, chào hỏi họ: "Thẩm tiên sinh, Ôn tiên sinh."
Ánh mắt của Thẩm Yến Lễ liếc qua tai cô đang ửng đỏ, mím môi, sải bước về phía xe của mình.
Vừa đi anh vừa nói với cô: "Em lên xe của tôi."
Ôn Thiệu Hàn thì dịu dàng mỉm cười: "Em muốn đi xe ai cũng được."
Ba người này, nếu để Đường Điềm chọn, cô nhất định sẽ chọn Ôn Thiệu Hàn – người không có chút đe dọa nào.
"Xe… xe của Ôn tiên sinh gần hơn, tôi đi xe của Ôn tiên sinh vậy."
Đầu Đường Điềm thậm chí không dám quay về phía Thẩm Yến Lễ, cô chẳng quan tâm đến việc liệu hành động của mình có quá cố ý hay không, trước hết nếu tránh được thì cứ tránh.
Ôn Thiệu Hàn vẫn giữ nụ cười, không hề có phản ứng tiêu cực nào với sự lựa chọn của cô.
Anh nói: "Em ngồi phía sau đi."
Cô gật đầu không do dự. Thường thì cô chẳng bao giờ tự ý ngồi ghế phụ, trừ lần trước trong kiếp trước, khi đi chung xe, tài xế là người đón cuối cùng, chỉ còn chỗ ghế phụ trống nên cô mới ngồi ở đó.
Ôn Thiệu Hàn giữ khoảng cách lễ phép khiến Đường Điềm cảm thấy rất yên tâm.
Cô cúi đầu bước lên xe của Ôn Thiệu Hàn. Qua cửa sổ xe, cô thấy Phó Hi bước lên một chiếc xe sang màu đen, liền vội vã dời mắt đi, lòng vẫn còn sợ hãi.
Xem ra Phó Hi thật sự ăn mềm không ăn cứng, càng ghét việc cô trốn tránh, nhưng cô vẫn phải tránh, vì những cơ hội như ban nãy quá hiếm, có người xung quanh thì anh sẽ không dám làm quá.
Lúc này Đường Điềm hoàn toàn quên mất rằng những lần mang cơm lên tầng hai, cô và Phó Hi gần như cũng chỉ có hai người.
……
Trên đường đến trường b.ắ.n, Ôn Thiệu Hàn trò chuyện với cô, không hề có vẻ lạnh lùng hay kiêu ngạo như những công t.ử quyền thế khác.
Anh còn hỏi cô sau này muốn làm gì.
Đường Điềm hoàn toàn không đề phòng: "Hoặc là tìm công ty nào làm việc, hoặc là mở một cửa hàng nhỏ."
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận