Tâm trạng rối bời, chưa được bao lâu, cô đã thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy lần nữa, trời đã sáng rõ. Cô nhìn đồng hồ treo tường — đúng 7 giờ 20 phút.

Đường Điềm còn lo mình bị sốt hay sinh bệnh, không ngờ sau một giấc ngủ dậy, cả người lại thấy khoẻ khoắn, tinh thần hẳn lên.

Cô dậy đ.á.n.h răng rửa mặt rồi ra khỏi phòng làm việc. Trước tiên đi hâm một cốc sữa tươi, nhìn ly sữa nóng lên trong tay, cô không nhịn được mà bắt đầu thấy hồi hộp.

Khi đứng trước cửa phòng Thẩm Yến Lễ ở tầng hai, cô hít sâu hai lần, rồi mới gõ cửa.

“Cộc cộc…”

“Vào đi.”

Giọng anh trầm thấp truyền đến khiến tim Đường Điềm đập thình thịch không kiểm soát được. Cô mở cửa bước vào, tay cầm ly sữa đi vào phòng khách.

Điều khiến cô kinh ngạc là, Thẩm Yến Lễ đang mặc áo choàng ngủ, ngồi trên sofa đọc sách, chứ không nằm trên giường.

Cô bước vào, Thẩm Yến Lễ thậm chí không liếc nhìn cô lấy một cái, giống như chuyện xảy ra lúc nửa đêm chỉ là một giấc mơ của riêng cô.

Đường Điềm đặt ly sữa lên lót ly trên bàn trà, bỗng nhớ lại việc tối qua anh có uống rượu, lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn chút. Có lẽ những lời kia chỉ là mấy câu trong cơn say mà thôi.

Cô không nói gì, cũng không muốn làm phiền anh đọc sách.

Thẩm Yến Lễ nhấp một ngụm sữa, nhàn nhạt nói: “Bắt đầu từ sáng mai không cần mang sữa cho tôi nữa.”

Đường Điềm nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ, giọng nói cũng không giấu được sự vui vẻ: “Vâng, Thẩm tiên sinh.”

Cô đang chuẩn bị rời khỏi phòng thì lại nghe anh bổ sung chậm rãi một câu:

“Từ tối nay bắt đầu, mang lên lúc 9 giờ rưỡi tối.”

Đường Điềm: “!” Tối… 9 giờ rưỡi?!

Sao lại đột nhiên chuyển thành 9 giờ rưỡi tối? Cô không hiểu, bèn thử thương lượng:

“Thẩm tiên sinh, là thế này, tôi tan ca lúc 8 giờ rưỡi tối, có thể đổi thành lúc đó không?”

Giọng Thẩm Yến Lễ rất nhẹ, lúc nói chuyện vẫn không hề ngẩng đầu lên, mắt vẫn chăm chú nhìn sách:

“Tôi đã bàn với chị Ngô rồi, sẽ tăng lương cho em.”

Đường Điềm nghe ra trong lời anh không có chút ý định thương lượng, đành gật đầu đồng ý. Dù sao cũng được tăng lương, mang một ly sữa thì cũng chẳng vất vả gì.

“Vâng, Thẩm tiên sinh. Vậy tôi xin phép ra ngoài.”

Sau khi đồng ý, cô lập tức rời khỏi phòng anh.

Thẩm Yến Lễ đưa tay đặt ly sữa trở lại lót ly trên bàn trà, suốt cả quá trình chưa từng ngẩng đầu nhìn cô một lần nào, trông như dã thú im lặng trước khi săn mồi.

Sáng hôm đó, Đường Điềm đưa bữa sáng cho mấy vị tiên sinh xong, thì ở sảnh tầng một nói chuyện với mấy người giúp việc khác.

Phó Hi đang mặc áo khoác dài, dáng người và khuôn mặt đều tuấn tú mê người. Anh vừa đi qua sảnh đã khiến mấy cô hầu đang trò chuyện với Đường Điềm ngây ngẩn nhìn theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Điềm thấy là anh, chỉ liếc một cái rồi vội quay đi, làm bộ như không thấy.

Vài người giúp việc đang nói chuyện với cô khi nãy giờ đều nhìn chằm chằm vào Phó Hi, mắt không chớp lấy một cái.

Đường Điềm đột nhiên thấu hiểu sự khó xử của chị Ngô. Không kể tuyển người giúp việc nào, cũng khó tránh khỏi sẽ động lòng trước những người như Bùi Giác hay Phó Hi. Dù sao thì họ… quá đẹp trai, quyền thế, giàu có, lại còn tài năng — ai mà chống đỡ nổi? Nhưng cũng không thể chỉ tuyển những cô dì tuổi lớn, nói thẳng ra thì, nhà giàu ngay cả bảo vệ cũng chọn người trẻ trung đẹp trai để đứng gác. Cho nên chỉ cần giúp việc không làm gì quá phận, không vi phạm quy định, thì chị Ngô và quản gia cũng sẽ không tuỳ tiện đuổi người.

“Đường Điềm.”

Giọng Phó Hi vang lên khiến cô bừng tỉnh khỏi trạng thái đờ đẫn, cô lập tức xoay người: “Phó tiên sinh.”

Giọng cô khách sáo, xa cách, mà thực tế thì cả người đang căng cứng, chỉ sợ bị người khác hiểu lầm.

Phó Hi khẽ cười, đôi mắt đào hoa dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô:

“Chúng tôi chuẩn bị ra ngoài, em cũng đi cùng luôn đi.”

Đường Điềm không muốn đi theo họ, nhưng Liễu Hiểu Chi bị trẹo chân, bọn họ chắc chắn sẽ gọi cô đi cùng.

“Phó tiên sinh, các anh định đi đâu ạ?”

Phó Hi dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô: 

“Trường b.ắ.n. Em về phòng thay quần áo đi.”

Đường Điềm do dự một chút, nhưng cuối cùng cũng phải chấp nhận sự thật không thể từ chối.

“Vâng.”

Cô quay về phòng trước, thay một bộ đồ mặc bên ngoài — vẫn là chiếc áo lông vũ màu đen đó, cả người đen kịt bước ra khỏi phòng.

Vừa ra tới cửa, cô đã nghe thấy tiếng cười trầm thấp của đàn ông vang lên bên cạnh.

Cô giật mình quay đầu nhìn sang bên phải, thấy Phó Hi không biết từ khi nào đang tựa vào tường cạnh cửa phòng, khoé môi cong lên quan sát cô.

Cô suýt kêu to lên: “Phó… Phó tiên sinh?!”

Phó Hi khẽ cười: “Xem ra em chỉ có mỗi bộ đồ xấu xí này.”

Điểm khiến Đường Điềm để tâm lại không phải là lời anh chê bộ đồ, mà là việc anh đang đứng đây. Cô cuống cuồng đuổi anh đi, sợ bị người khác nhìn thấy rồi lại hiểu lầm.

“Chúng ta mau đi thôi.” Cô còn sốt sắng muốn rời đi hơn cả anh.

Phó Hi dường như không hề để ý đến sự gấp gáp và căng thẳng của cô, vẫn uể oải tựa vào tường, không có vẻ gì là muốn rời đi.

“Em sợ cái gì?”

Đường Điềm bị anh ta nhìn chằm chằm như vậy, bỗng nhớ tới giấc mơ đêm qua, ánh mắt đào hoa kia nhìn cô từ trên cao, y hệt lúc này.

Cô biết ngay là tên đàn ông thối này cố tình!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Từ Bảo Mẫu Vạn Người Ghét Trở Thành Cục Cưng Của Nhóm Nhạc Nam - Chương 80 | Đọc truyện chữ