Diêu Phương đưa mắt nhìn Du Thần Ích kéo Văn Hinh xuống tầm hầm, trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười đầy thâm ý.
Lam Dật Thần đứng một bên nhìn chuyện này, không khỏi tò mò, cảm giác ở giữa mấy người này, nhất định có bí mật gì mà hắn không biết. nghĩ đến đây, hắn càng thêm hưng phấn, nhất định phải tìm ra bí mật này mới được.
“Phịch!” Du Thần Ích kéo lê Văn Hinh tới tầng hầm mà trước đây anh ta đã cường bạo cô, dùng sức đóng sầm cửa lại, sau đó hung hăng đá Văn Hinh khiến cô ngã trên mặt đất.
“Anh muốn làm gì?” Lúc này Văn Hinh có chút hối hận vừa rồi tức giận Du Thần Ích, nhìn anh ta từng bước từng bước tiến gần cô, cô đã cảm thấy sợ hãi rồi.
“Làm gì?” Du Thần Ích cười lạnh một tiếng, bắt đầu động thủ cời y phục của mình, : Cô không phải vẫn luôn muốn tôi làm thế này với cô sao?” Hắn cười lanh, từng bước tới gần Văn Hinh, nhìn tư thế hắn như con thú đang săn mồi vậy, ánh mắt tràn đầy sự khinh miệt, vô tình ( tới chỗ này th này cầm thú nên ta xưng = hắn cho đỡ tức nhé).
“ Hiện tại tôi bỏ qua!” Văn Hinh thấy hắn đã bắt đầu côởϊ qυâầи, càng thêm nóng nảy, “ Kể cả bây giờ cùng anh lên giường, cũng đã không kịp nữa rồi, cho nên tôi bỏ qua.” Đúng vậy, khi cô phản bác hắn, cô cũng đã có ý định buông tha. Bởi vì cô nghĩ, hiệp nghị này căn bản sẽ không thể hoàn thành. Nếu ở chỗ này không thể thu được kết quả, chi bằng nghĩ biện pháp khác, không chừng còn có biện pháp tốt hơn.
“Hiện giờ mới nói buông tha, có phải là quá muộn hay không, hả?” Vừa dứt lời, chỉ nghe thấy một tiếng kim loại rơi, dây lưng bên hông Du Thần Ích đã sớm được tháo ra vứt xuống đất, sau đó hắn đè cả người mình lên Văn Hinh.
“Không cần, anh buông tôi ra!” Văn Hinh liều mạng giãy giụa, tuy nhiên không có cách nào đẩy hắn ra được.
Du Thần Ích đem thân thể nặng nề của mình đè trên người Văn Hinh, sau đó bắt đầu độn thủ xé rách y phục của cô, “ Cô không phải vẫn muốn leo lên giường của tôi sao? Đã như vậy, vậy tôi sẽ thành toàn cho cô, để cho cô thân làm chó cũng không bằng, mà là tiện nô( nô ɭệ. tiện nhân)!” Nói xong không khỏi tăng thêm sức lực trên tay.