Cảm nhận được cái sự tức giận trong người kia đang bộc phát, Văn Hinh không nhịn được lùi về phía sau một bước, mặc dù trong lòng cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng mà không hề biểu hiện ra mặt, mà vẫn thẳng tắp nhìn chằm chằm Du Thần Ích, không hề có ý định lùi lại .
“ Anh cũng không hơn gì?” Văn Hinh lùi về phía sau, Du Thần Ích lại tiến thêm lên một bước, trên khuôn mặt tuấn mỹ bây giờ chứa đựng toàn vẻ khinh bỉ, anh ta cười lạnh:” Cô đã không để ý tới tôi, tại sao đuổi thế nào cũng không đi? Cô đã không để ý tôi, hôm nay cô còn đứng ở đây làm gì?”
Nghe vậy, sắc mặt Văn hinh hơi biến sắc, nhưng vẫn bướng bỉnh không chịu cúi đầu,” Tôi vì sao vẫn đứng ở chỗ này xem sắc mặt của anh, chẳng lẽ anh còn không biết?”
“Dĩ nhiên là tôi biết, cô không phải là vì tiền sao?” Du Thần ích cười lạnh một tiếng,” Nói mình thanh cao, thực ra thì cũng chỉ vì tiền mà tình nguyện bán thân thể cùng linh hồn của người phụ nữ. Trong mắt tôi, cô với những cô gái làm ở quán bar vào ban đêm không có gì khác nhau.”
“Cút ngay!” Du Thần Ích vương một tay, thiếu chút nữa đẩy ngã hắn.
“Thần Ích!” Diêu Phương cũng đứng lên, muốn hét bảo Du Thần Ích ngừng lại, nhưng mà Du Thần Ích lại ngoảnh mặt làm ngơ, mạnh mẽ kéo Văn Hinh đi tới tầng hầm .
“Anh họ______” Nghe thấy Du Thần Ích muốn làm chuyện kia với Văn Hinh, Lạc Tình cũng gấp, vội vàng tiến lên muốn ngăn cản Du Thần Ích, lại bị Diêu Phương kéo lại, “ Bác______” Cô ta có chút khó hiểu nhìn Diêu Phương, vô cùng nóng nảy.
Diêu Phương đưa mắt nhìn Du Thần Ích kéo Văn Hinh xuống tầm hầm, trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười đầy thâm ý.