Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 66: Ngoại truyện: Kim Bảo (Hạ)
Kim Bảo cảm thấy mình đang xuất hiện ảo giác.
Sống lưng cậu cứng đờ trong chốc lát, cậu không tự chủ được mà quay đầu lại, liền nhìn thấy người đàn ông vừa xuất hiện trên tivi.
Triệu Thính Tuyền nói đúng, Thạch Cảnh Dương quả thực đẹp trai hơn trên tivi nhiều.
Năm đó hắn là một vị quý công tử phong lưu phóng khoáng, ba năm trôi qua, hắn càng thêm phần quyến rũ của sự trưởng thành và vững chãi.
Cậu chưa từng nghĩ sẽ gặp lại Thạch Cảnh Dương, liền tự động phớt lờ câu hỏi “có muốn thử một chút không” của đối phương, bình thản nói: “Đã lâu không gặp.”
Kim Bảo chào tạm biệt Triệu Thính Tuyền, người đang có vẻ mặt ngơ ngác vì sợ hãi, rồi rời khỏi quán ăn nhanh.
Thạch Cảnh Dương đi theo ra ngoài, không còn vẻ lạnh lùng như lúc nãy nhìn Triệu Thính Tuyền nữa, mà lại có chút lúng túng chặn trước mặt Kim Bảo.
Ngoại hình của cả hai đều vô cùng nổi bật, thu hút rất nhiều ánh nhìn của người qua đường.
Những ánh mắt như vậy dù không có ác ý nhưng vẫn khiến Kim Bảo thấy không thoải mái. Cậu rẽ vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ, xoay người lại: “Thạch thiếu còn có việc gì sao?”
Cậu lùi lại một bước tránh khỏi bàn tay đang đưa tới của Thạch Cảnh Dương: “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
Thạch Cảnh Dương trông có vẻ rụt rè, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ si mê, yết hầu khẽ chuyển động: “Tiểu Bảo, anh rất nhớ em.”
Hắn cũng từng là khách quen chốn phong hoa tuyết nguyệt, những lời đường mật nói ra câu nào cũng có thể làm hình mẫu, nhưng khi thực sự đối mặt với người mình yêu, hắn lại căng thẳng đến mức lộn xộn, chỉ có thể thốt ra một câu thẳng thắn và vụng về như thế.
Kim Bảo không nói gì.
Chẳng có gì để nói cả, lời của Thạch Cảnh Dương cậu cũng không muốn đáp lại.
Cậu thích cuộc sống hiện tại, nên cảm thấy sự xuất hiện đột ngột của Thạch Cảnh Dương giống như một quả bom sắp phá vỡ sự yên bình này.
Còn về tình yêu... cậu không biết, chỉ là bản năng mách bảo cậu phải tránh xa người này.
Tránh xa rồi sẽ không thấy đau lòng và buồn khổ nữa, cho dù có phải sống một mình cả đời đi chăng nữa.
Thạch Cảnh Dương nhìn đôi lông mày thanh tú ôn hòa của Kim Bảo, chỉ thấy vẻ đẹp trên thế gian này không gì hơn được khoảnh khắc này.
Lúc không tìm thấy cậu, hắn mới phát hiện tim mình đã trống rỗng. Cứ tìm mãi, tìm mãi, cuối cùng đến bây giờ mới cảm thấy như được sống lại.
Hắn đã nghĩ qua vô số lần cảnh hai người gặp lại, sự hối lỗi và tình yêu tuôn trào: “Tiểu Bảo, xin lỗi em, còn nữa... anh yêu em. Trước đây anh không biết, nhưng giờ anh đã hiểu rồi, anh yêu em. Anh đã nói sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng, không ai có thể làm tổn thương em nữa, bất kể là người ngoài hay người nhà họ Thạch. Đi cùng anh về nhé, được không?”
Kim Bảo im lặng một hồi, rồi lắc đầu: “Tôi tha thứ cho anh rồi, anh về đi, chúng ta không hợp nhau.”
Cậu đã nhận được câu “anh yêu em” mà mình từng hằng mơ ước, nhưng cậu đã qua cái thời sẽ vì nó mà kích động đến chết rồi, thứ còn lại chỉ là sự nhẹ lòng.
Ngay sau đó, cậu bị Thạch Cảnh Dương ôm lấy.
Kim Bảo cũng không vùng vẫy, so về sức mạnh cậu không thắng nổi Thạch Cảnh Dương, chỉ bình thản nói: “Thạch thiếu, hiện giờ tôi đã giải nghệ rồi. Nhưng anh là khách quen, lại có tiền, nếu ép buộc quá thì cũng không phải là không thể. Một đêm một triệu, làm không?”
Cậu đã toại nguyện khi nhìn thấy gương mặt Thạch Cảnh Dương trắng bệch như tờ giấy, sau đó đẩy hắn ra, quay lưng bước đi.
Kim Bảo nghĩ, mình quả thực là xấu xa thật đấy.
Nhưng Thạch Cảnh Dương chắc hẳn không muốn cậu nhắc lại chuyện cũ, chịu sự sỉ nhục này, đại khái hắn sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Thạch Cảnh Dương là vầng trăng trên cao, cậu chẳng qua chỉ là một hạt bụi dưới đất. Ánh trăng có thể lướt qua hạt bụi, nhưng hạt bụi vĩnh viễn không thể bay đến trước mặt vầng trăng.
Càng nỗ lực vùng vẫy thì cũng chỉ là một trò cười mà thôi.
Trước đây Kim Bảo không hiểu đạo lý này, nhưng ba năm trôi qua, cậu đã hiểu rồi. Đã hiểu rồi thì sẽ không đi vào vết xe đổ nữa.
Cậu lắc đầu, xoa xoa lồng ngực không hiểu sao lại thấy hơi nghèn nghẹn, rồi đi về nhà.
Sáng sớm hôm sau, Kim Bảo vừa mở cửa đã thấy Thạch Cảnh Dương đang đứng lù lù ở cửa.
Đây là một tòa nhà cũ, Thạch Cảnh Dương với dáng người cao ráo, chân dài, ăn mặc sang trọng đứng ở lối hành lang bong tróc tường vôi trông vô cùng lạc lõng.
Nương theo ánh mắt đầy ý cười của Thạch Cảnh Dương, Kim Bảo mới phát hiện mình vẫn còn mặc đồ ngủ.
Hôm nay tiệm trà sữa nghỉ bán, cậu định ra ngoài đi dạo cho khuây khỏa, vốn dĩ chỉ định để túi rác ở cửa để lát nữa xuống lầu khỏi quên mang đi vứt.
Hai bên nhìn nhau, Kim Bảo nhíu mày: “Anh rốt cuộc muốn thế nào?”
Thạch Cảnh Dương cũng không biết mình muốn thế nào, đại khái là muốn Kim Bảo nhìn hắn, chú ý đến hắn, yêu hắn, giống như trước đây vậy.
Hắn hiện giờ đã hiểu ý nghĩa câu nói “có những người một khi đã mất đi thì sẽ không còn cơ hội nữa đâu” của anh Úc rồi. Thật may, hắn đã tìm thấy Kim Bảo.
Kim Bảo tránh người nhường lối: “Vào đi.”
Cậu không phải là kiểu người hay trốn tránh vấn đề. Năm mười bảy tuổi bán thân là vậy, năm mười chín tuổi muốn liều mình vì yêu cũng thế, và bây giờ muốn nói rõ ràng với Thạch Cảnh Dương cũng không ngoại lệ.
Căn nhà không lớn, được dọn dẹp sạch sẽ và ấm cúng.
Kim Bảo rót cho Thạch Cảnh Dương một ly nước lọc, lại bưng lên một đĩa hoa quả, một cách tiếp đãi khách khứa rất đúng mực.
Thạch Cảnh Dương chạm tay vào thành ly, có chút hưng phấn như con trẻ: “Em vẫn quan tâm đến anh, đúng không?”
Trước đây hắn thường xuyên thức đêm uống rượu, sáng sớm dạ dày không thoải mái nên hay uống nước lọc.
Kim Bảo ngồi đối diện hắn, lắc đầu cười khổ: “Tiểu Từ, nhân viên ở tiệm em thích ăn khoai tây chiên, thói quen là không chấm tương cà.”
Ý tứ rất rõ ràng: không phải quan tâm, chỉ là vì nhìn thấy nên ghi nhớ, đơn giản vậy thôi.
Cậu cũng rất thẳng thắn bày tỏ suy nghĩ của mình: đã từng yêu, nhưng hiện tại thì không còn nữa.
Thạch Cảnh Dương không tin, không biết có phải vì dồn nén quá lâu hay không mà hắn còn định cưỡng hôn cậu.
Kim Bảo bị hắn ép trên sofa, ánh mắt vốn luôn ôn hòa bỗng trở nên lạnh lùng đi nhiều. Khi Thạch Cảnh Dương cúi xuống định hôn, cậu không nhanh không chậm nói: “Trước đây có một vị khách cũng thích dùng vũ lực, còn thích dùng đầu thuốc lá để châm vào người nữa, anh có muốn thử một chút không?”
Thực sự đã từng có vị khách như vậy, nhưng lúc đó cậu đã mua chuộc quản lý để trốn ra ngoài vài ngày nên tránh được.
Lời vừa dứt, Thạch Cảnh Dương cứng đờ người rồi ngồi thụp xuống sàn, khẩn khoản: “Tiểu Bảo, đừng tự hạ thấp bản thân mình như thế.”
Kim Bảo đổi chỗ ngồi, cài lại cúc áo ngủ: “Em nói là sự thật, chỉ là anh không muốn chấp nhận mà thôi. Bây giờ anh chạy đến đây là vì trước kia ngủ chưa đủ, hay vì em bỏ đi khiến anh cảm thấy mất mặt? Chẳng lẽ em phải đeo bám không buông, còn anh thì hết lần này đến lần khác từ chối rồi chê bai rời đi thì mới đúng sao?”
Thạch Cảnh Dương lắc đầu: “Không phải, anh yêu em, là anh khốn nạn, là anh không hiểu chuyện, anh biết lỗi rồi. Anh yêu em, bất kể trước đây em thế nào, anh đều biết hết rồi, cả chuyện của ông nội em nữa...”
Hắn có quá nhiều điều hối hận, mà hối hận nhất chính là không xuất hiện sớm hơn trong cuộc đời Kim Bảo, để cậu phải uổng công chịu nhiều khổ cực đến vậy.
Kim Bảo không muốn nhắc lại chuyện cũ: “Anh chỉ là không cam tâm thôi, Thạch thiếu. Em không thích nhà mình có người lạ, mời anh về cho.”
Thạch Cảnh Dương nói sẽ còn quay lại, Kim Bảo không để tâm, mời hắn ra ngoài.
Chỉ là Thạch Cảnh Dương lại chủ động xách túi rác ngoài cửa giúp cậu xuống lầu, trông có chút ngốc nghếch...
Hai tháng sau đó, Kim Bảo bắt đầu liên hệ người để bán tiệm trà sữa.
Thạch Cảnh Dương cứ dăm bữa nửa tháng lại tới, với gương mặt đó, dù thấy cậu không vui mà bắt đầu đeo khẩu trang nhưng khí chất vẫn không giấu đi đâu được. Tiệm trà sữa kinh doanh tốt hơn hẳn, nhưng cứ hỗn loạn ồn ào rất phiền phức.
Hồi trước ở Dạ Sắc, buổi đêm cũng ồn ào như thế, nên về sau Kim Bảo không thích những môi trường quá náo nhiệt.
Cứ đà này, chứng đau nửa đầu của cậu sắp tái phát đến nơi rồi.
Trước khi đi, Kim Bảo hẹn Tiểu Ngư gặp mặt một lần.
Mấy năm trước cậu còn lẩn tránh, gặp Tiểu Ngư đều lén lút, giờ thì coi như có thể đường đường chính chính gặp mặt rồi.
Nhưng cũng không thể quá lộ liễu, vì Tiểu Ngư hiện tại là ngôi sao hạng A, fan đông vô số, ngay cả đi dạo phố cũng đầy ống kính máy quay.
Trong phòng bao, Kim Bảo nói về việc mình sắp rời khỏi Thân Thành.
Tiểu Ngư trông chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ hỏi: “Vậy cậu định đi đâu?”
Trong mắt Kim Bảo mang theo chút hy vọng: “Côn Thành. Trước đây thi đại học tớ từng muốn thi vào đó, nghe nói khí hậu ở đó rất tốt. Nếu ông nội còn sống thì rất hợp cho người già cư ngụ, giờ thì... vẫn muốn đến đó xem sao.”
“Vậy còn Thạch Cảnh Dương?”
“Anh ta đến rất thường xuyên,” Kim Bảo phiền não chống cằm: “Thực ra tớ tin anh ta nói yêu tớ, chỉ là khoảng cách giữa chúng tớ quá lớn. Ông nội anh ta từng bí mật gặp tớ, ánh mắt nhìn tớ... người nhà họ đáng sợ lắm. Tớ có thể tự nuôi sống bản thân, cũng chẳng tham lam tiền bạc nhà họ. Lúc nhỏ đã chịu bao nhiêu uất ức rồi, giờ tớ không muốn lại bị chê bai nữa. Haiz... một mình cũng tốt.”
Có những lời cậu không thể nói với Thạch Cảnh Dương, nhưng trò chuyện với Tiểu Ngư khiến cả người thoải mái hơn nhiều.
“Nhưng mà, nếu cậu bỏ lỡ Thạch Cảnh Dương, ây...” Hồ Tiểu Ngư đập tay xuống bàn: “Tớ nói thật cho cậu biết nhé, tớ xem tướng mạo cậu thấy đường tình duyên vô cùng trắc trở. Ở bên Thạch Cảnh Dương có thể sẽ gặp đại nạn, nhưng nếu bỏ lỡ anh ta thì dường như cậu sẽ phải cô độc đến già. Cậu... cậu tự chọn đi!”
“Cô độc đến già?” Kim Bảo tin tưởng tuyệt đối vào lời Tiểu Ngư, kiểu tin tưởng không cần lý do, cậu mỉm cười: “Cô độc đến già cũng tốt mà. Tớ còn trẻ, giờ tích thêm chút tiền, định bụng sẽ nuôi một con mèo rồi thêm một chú chó lớn, có ăn có mặc có thú cưng bầu bạn, tươi đẹp biết bao.”
Cậu nhìn ánh mắt quan tâm của Tiểu Ngư, chân thành nói: “Tiểu Ngư, điều may mắn nhất đời tớ không phải là từng có được Thạch Cảnh Dương, mà là gặp được cậu. Chờ sau này ổn định chỗ ở, tớ sẽ đến thăm cậu, hoặc cậu đến Côn Thành chơi, tớ sẽ tiếp cậu.”
Đôi mắt cáo cong cong, Hồ Tiểu Ngư dùng ngón tay chạm vào giữa chân mày Kim Bảo: “Được thôi, nhưng nếu cậu gặp nguy hiểm thì cứ thầm gọi trong lòng ‘Tiểu Ngư cứu mạng’, gọi nhiều lần vào, nếu tớ nghe thấy sẽ đi cứu cậu.”
...
Nửa tháng sau, Kim Bảo bán được tiệm trà sữa.
Căn nhà cũng đang tìm người mua, ngày nào cũng có người đến xem nhà, thỉnh thoảng mở cửa ra lại là Thạch Cảnh Dương.
Nhưng giờ Thạch Cảnh Dương không dám dùng vũ lực nữa, nên Kim Bảo cũng chẳng buồn quan tâm đến hắn.
Hôm đó lại có người gõ cửa, Kim Bảo nhìn qua mắt mèo thấy không phải Thạch Cảnh Dương, lại nghe người ta nói là đến xem nhà nên đã mở cửa.
Nhưng lúc gõ cửa là một người đàn ông thấp bé, đến khi cửa mở thì từ hành lang lại xông ra thêm hai gã đàn ông nữa.
Phía sau ba gã đó còn có một người đi cùng: Vương Hy!
Vương Hy của vài năm trước ngũ quan đoan chính, khí chất cũng khá, giờ trông gầy sọp đi nhiều, diện mạo cũng có phần hung ác.
Kim Bảo lùi lại hai bước, trong lòng có dự cảm chẳng lành: “Cậu đến đây làm gì?”
Vương Hy nghiến răng nghiến lợi: “Tao đến làm gì à? Mày khá khen cho mày đấy, trốn biệt mấy năm không xuất hiện, vừa xuất hiện đã quyến rũ khiến Thạch Cảnh Dương hồn xiêu phách lạc. Để tao xem xem, trên giường mày rốt cuộc có chiêu trò quyến rũ đến mức nào!”
Anh ta chẳng qua chỉ lật lại bộ mặt nhơ nhớp trong quá khứ của Kim Bảo, không ngờ Thạch Cảnh Dương lại như phát điên mà nhắm vào anh ta. Hiện tại là cả nhà họ Thạch nhắm vào nhà họ Vương, ép lão gia tử nhà anh ta phải thẳng thừng tuyên bố từ bỏ đứa con này.
Cuộc đời của anh ta thế là hủy hoại rồi!
Kim Bảo nhanh chóng hiểu được ý đồ của Vương Hy. Đối phương mang theo mấy gã đàn ông đến không chỉ đơn giản là muốn đánh cậu một trận. Vương Hy hận cậu, nhưng lại không buông bỏ được Thạch Cảnh Dương, nên vẫn luôn theo dõi động tĩnh của Thạch Cảnh Dương, rồi từ đó phát hiện ra sự tồn tại của cậu.
Mặc dù trong chuyện đó Kim Bảo là người ở dưới, nhưng đó là lựa chọn cá nhân, điều đó không ảnh hưởng đến việc cậu là một người đàn ông không khuất phục trước bạo lực. Tiếc là cậu có thể đánh trả một người trong số chúng, nhưng không thể địch lại cả ba.
Cậu bị ném lên giường trong phòng ngủ chính với khuôn mặt sưng húp, cố gắng lùi lại phía sau, bình tĩnh nói: “Vương Hy, đừng ở đây. Nếu cậu muốn sỉ nhục tôi một cách triệt để, có thể quay video làm kỷ niệm, phát lên mạng cho nhiều người xem, như vậy chẳng phải tốt hơn sao?”
Vương Hy hỏi: “Ý kiến hay đấy, nhưng mà... tại sao?” Anh ta cảm thấy đầu óc Kim Bảo có vấn đề, video bị cưỡng h**p đưa lên mạng thì có gì tốt đẹp chứ?
Kim Bảo nghiêng đầu nhìn tấm ảnh của ông nội trên bàn: “Đây là phòng của ông nội tôi, ông cụ đi chưa được bao lâu, tôi không muốn bị cậu chà đạp ở đây. Và cậu chắc cũng không muốn buổi đêm về bị ông nội tôi tìm đến đòi mạng đâu. Đổi sang phòng khác, tôi sẽ phối hợp với cậu, cậu muốn thế nào cũng được!”
Cậu thực sự không muốn để ông nội nhìn thấy cảnh tượng không sạch sẽ này, và còn một điều nữa là... cửa sổ của phòng ngủ bên cạnh đang mở, và nó không có lưới bảo vệ. Chỉ cần nhảy một cái...
Vương Hy nhìn bức ảnh ông lão trên bàn, không biết có phải ảo giác không mà cảm thấy một luồng khí lạnh lướt qua sau gáy, anh ta đồng ý với yêu cầu của Kim Bảo.
Kim Bảo xuống giường, ngoan ngoãn mở cửa phòng bên cạnh. Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách này cậu thuê, phòng ngủ phụ này luôn để trống và thường xuyên khóa lại. Bây giờ muốn bán nhà, sau khi dọn dẹp đã mở cửa sổ để thông thoáng, không ngờ... đây cũng không phải là kết cục quá tệ, so với việc bị chà đạp như trâu ngựa, cậu nghĩ vậy.
Dù gã đàn ông phía sau bám theo rất sát, nhưng động tác của Kim Bảo nhanh hơn, cậu nhảy vọt lên bệ cửa sổ.
Vương Hy giật nảy mình: “Mày làm cái gì thế?!”
Ba gã đàn ông đi cùng anh ta theo bản năng lùi lại một bước, đây là tầng năm, nhảy xuống là chết người đấy. Chúng chỉ giúp thiếu gia trút giận, chứ không muốn ép chết người.
Giây tiếp theo, Vương Hy bị ai đó đẩy mạnh sang một bên. Thạch Cảnh Dương mắt đỏ sọc, cẩn trọng đưa tay ra: “Tiểu Bảo, xuống đi, có anh ở đây...”
Hắn thấy cửa nhà mở, phòng khách lại lộn xộn nên không yên tâm xông thẳng vào, không ngờ... Chưa bao giờ hắn cảm thấy sợ hãi đến thế. Nếu mình đến muộn một bước, Thạch Cảnh Dương không dám nghĩ tiếp nữa.
Vương Hy nhìn thấy sự nâng niu của Thạch Cảnh Dương dành cho Kim Bảo, đôi mắt bị kích động đến đỏ rực. Anh ta cầm lấy đồ sứ trưng bày trên bàn đập mạnh vào đầu Thạch Cảnh Dương. Đồ sứ vỡ tan, Thạch Cảnh Dương vì dồn hết sự chú ý vào Kim Bảo nên hoàn toàn không phòng bị, cơ thể lảo đảo.
Máu từ trán chảy xuống, một phần dính vào lông mi khiến cả thế giới trở nên đỏ rực. Trong màn đỏ ấy, Thạch Cảnh Dương thấy Kim Bảo từ bệ cửa sổ xuống, gương mặt đầy vẻ căng thẳng. Hắn theo bản năng thở phào nhẹ nhõm, quay người nhìn Vương Hy, giáng một cước khiến anh ta văng vào góc tường.
Vương Hy ôm bụng, gào thét khản đặc: “Đứng ngẩn ra đó làm gì, ra tay đi! Hắn là người nắm quyền nhà họ Thạch, giờ bị thương thế này, nếu bây giờ tụi mày không giết hắn, sau này cứ đợi bị băm thành thịt vụn cho chó ăn đi! g**t ch*t cả hai đứa nó, tao sẽ lo hậu quả!”
Nếu là trước đây, anh ta chưa chắc đã có lá gan đó, Thạch Cảnh Dương mà có chuyện gì thì nhà họ Thạch sẽ không tha cho cả nhà họ Vương. Nhưng hiện tại nhà họ Vương đã từ bỏ anh ta rồi, anh ta cần gì phải quan tâm đến họ nữa. Còn về lời hứa lo hậu quả, hoàn toàn là giả dối. Sau khi làm người khác bị thương phải làm sao, Vương Hy vừa hận vừa sợ vừa giận, đã không còn màng đến nữa rồi.
Lời của Vương Hy trực tiếp kích động những tên tay sai, khiến chúng vừa kinh vừa sợ, cuối cùng biến thành một luồng dã tâm liều mạng.
Kim Bảo chưa bao giờ biết sức lực của Thạch Cảnh Dương lại lớn đến thế. Rõ ràng bị ba người vây đánh, nhưng cậu lại được Thạch Cảnh Dương chắn phía sau bảo vệ gắt gao, mọi cú đấm đá đều do một mình Thạch Cảnh Dương gánh chịu.
Đến cuối cùng, ngay cả Vương Hy cũng bị sự tàn nhẫn của Thạch Cảnh Dương làm cho khiếp sợ.
Thạch Cảnh Dương mặt đầy máu, quẹt một đường trên mặt, bóp cằm Kim Bảo hôn một cái: “Xin lỗi em.” Hắn nói. Vì tất cả sự coi thường và phụ bạc trong quá khứ, và cả vì sự kinh hãi mà Kim Bảo phải chịu hôm nay.
Giây tiếp theo, Kim Bảo bị Thạch Cảnh Dương đẩy mạnh vào phòng ngủ chính. Thạch Cảnh Dương mỉm cười với Kim Bảo, hàm răng của hắn vừa đều vừa trắng, nụ cười sạch sẽ và rạng rỡ như thuở nào. Cùng lúc đó, hắn đá chiếc điện thoại trên sàn vào phòng, rồi đóng cửa lại.
Cánh cửa kiểu cũ, chìa khóa vẫn còn cắm trên đó, chỉ cần xoay một cái là khóa chặt, sau đó chìa khóa bị Thạch Cảnh Dương ném vào gầm sofa phòng khách. Mọi chuyện diễn ra trong thời gian cực ngắn.
Để Kim Bảo ở một nơi tương đối an toàn, cả người Thạch Cảnh Dương thả lỏng hơn nhiều, hắn hét lớn: “Tiểu Bảo, báo cảnh sát đi!”
Vương Hy tức tối điên cuồng đá cửa. Ba tên tay sai anh ta mang tới, một tên đã bị đá phế, hai tên còn lại điên cuồng muốn khống chế Thạch Cảnh Dương.
Tay Kim Bảo run rẩy dữ dội, không mở được cửa, cậu muốn nhặt điện thoại dưới đất lên, nghe thấy tiếng rên hừ hừ của ai đó ngoài phòng khách, tay càng run hơn. Cậu tự tát mạnh vào mặt mình một cái, gạt nước mắt, cuối cùng cũng gọi được điện thoại. Báo cảnh sát trước, sau đó gọi xe cấp cứu.
Kim Bảo dùng sức kéo, đạp, đập cửa, nhưng tất cả đều vô dụng. Cậu chưa bao giờ hoảng loạn đến thế, chỉ cầu nguyện Thạch Cảnh Dương không sao, đau đớn lấy trán húc vào tường.
Trán...
Hơi thở của Kim Bảo dồn dập trong chốc lát, cậu lẩm bẩm: “Tiểu Ngư cứu mạng! Cứu mạng! Tiểu Ngư cứu mạng!...”
Không biết đã bao lâu trôi qua, bên ngoài căn nhà dường như có rất nhiều người kéo đến. Có người nói: “Người bị thương mất máu quá nhiều, nhanh lên!”
Còn có những âm thanh hỗn tạp khác, Kim Bảo áp người xuống sàn nghe ngóng, muốn từ những âm thanh đó nghe được giọng nói của Thạch Cảnh Dương.
Cuối cùng, cậu cũng nghe thấy rồi.
Giọng của Thạch Cảnh Dương nhẹ và mỏng như tờ giấy, dường như đã mệt mỏi đến cực hạn: “Chìa khóa... dưới gầm sofa... bên trái... đưa cho tôi... Đừng chạm vào tôi!”
Cửa mở ra, là Thạch Cảnh Dương.
Kim Bảo nhìn hắn qua làn nước mắt nhòa lệ: “A Dương...”
Thạch Cảnh Dương dựa vào khung cửa, giơ tay lau nước mắt cho Kim Bảo. Chàng thanh niên tinh tế đẹp trai ngày nào giờ mặt đầy máu và bụi bặm, nhưng ánh mắt lại dịu dàng và tĩnh lặng vô cùng: “Đừng sợ... Tiểu Bảo...”
Hắn nói mỗi một chữ đều cực kỳ tốn sức, nhưng trên mặt vẫn luôn giữ một nụ cười.
Kim Bảo còn chưa kịp nói gì, Thạch Cảnh Dương đã đột ngột ngã quỵ xuống.
Cậu cúi đầu, nhìn thấy... nhìn thấy trên bụng Thạch Cảnh Dương cắm một con dao, chính là con dao gọt hoa quả vốn để trên bàn trà ở phòng khách...
Thạch Cảnh Dương được khiêng lên xe cấp cứu.
Kim Bảo nhìn khuôn mặt tái nhợt đã được lau sạch của hắn, cảm thấy toàn thân lạnh đến run rẩy.
Hồ Tiểu Ngư vỗ vỗ lưng Kim Bảo, ghé sát vào cậu nói: “Anh ta sẽ không sao đâu, tin tớ.”
Lúc cậu đến nơi, Thạch Cảnh Dương đang chắn trước cửa phòng ngủ, giống như chết cũng không chịu nhường bước, trên bụng còn cắm dao, trông thật...
Cũng may là đến kịp lúc, linh lực sẽ tạm thời chặn miệng vết thương chảy máu... Thạch Cảnh Dương sẽ không sao.
Chỉ có Úc Đàn... Úc Đàn bây giờ vẫn còn ở ngoại ô, vốn đã hẹn cùng nhau đi biệt thự nghỉ dưỡng chơi hai ngày, lát nữa phải bù đắp cho anh ấy thật tốt mới được.
...
Sau khi Thạch Cảnh Dương được đưa đến bệnh viện, hắn trực tiếp vào phòng phẫu thuật.
Lão gia tử nhà họ Thạch dẫn theo một nhóm người rầm rộ kéo đến, đứng đợi ngoài phòng phẫu thuật mà không nói một lời nào.
Cũng có một vài người nhà họ Thạch dò hỏi được vì sao Thạch Cảnh Dương bị thương, liền đùng đùng nổi giận muốn tìm Kim Bảo tính sổ.
Kim Bảo không muốn phản kháng, nhưng Hồ Tiểu Ngư đã ra sức ngăn cản. Sau đó Úc Đàn cũng vội vàng chạy tới, đám con cháu nhà họ Thạch vừa nhìn thấy anh đã vô cùng sợ hãi, chỉ hận không thể tránh xa mười mét.
Úc Đàn nắm tay Hồ Tiểu Ngư: “Anh đã sắp xếp rồi, Kim Bảo không cần đi lấy lời khai ngay lập tức, cứ đợi Cảnh Dương bình an rồi tính.”
Hồ Tiểu Ngư nắm chặt tay anh: “Vâng.”
Cuộc phẫu thuật kéo dài năm tiếng đồng hồ. Thạch Cảnh Dương bị dập lá lách, gãy ba chiếc xương sườn, một bên cẳng tay bị gãy xương, nhưng may mắn là giữ được mạng sống, sau này chỉ cần tĩnh dưỡng tốt là được.
Kim Bảo nghe lời bác sĩ nói, xác nhận Thạch Cảnh Dương đã bình an, tảng đá trong lòng rơi xuống, cậu liền ngất lịm đi.
Khi tỉnh dậy, cậu thấy mình đang nằm trên giường bệnh, bên cạnh cũng là một giường bệnh khác.
Trên giường bệnh đó, Thạch Cảnh Dương đầu quấn băng gạc đang nghiêng đầu nhìn cậu, không biết đã nhìn bao lâu, hắn trầm giọng gọi: “Tiểu Bảo.”
Kim Bảo lập tức ngồi dậy: “A Dương! Em đi gọi bác sĩ!”
Thạch Cảnh Dương cố gắng nở một nụ cười, cánh tay không bị gãy khẽ cử động, ra hiệu cho Kim Bảo lại gần: “Không cần gọi bác sĩ đâu, em gọi thêm mấy tiếng A Dương nữa là anh khỏe hẳn rồi.”
Dừng một chút, hắn có chút tủi thân nói: “Mấy năm qua nằm mơ cũng muốn nghe, em gọi cho anh nghe đi, được không?”
Vành mắt Kim Bảo chua xót, cậu gật đầu: “Được.”
Sau này Kim Bảo mới biết, yêu cầu duy nhất của Thạch Cảnh Dương sau khi tỉnh lại là muốn cậu ở cùng một phòng.
Hắn không biết đã nói gì với lão gia tử nhà họ Thạch, mà ông cụ đã đồng ý, hơn nữa còn nghiêm lệnh tất cả người nhà họ Thạch không được đến bệnh viện làm phiền Thạch Cảnh Dương nghỉ ngơi, bao gồm cả đôi cha mẹ quanh năm không thấy mặt của hắn.
Điều này gần như là ngầm thừa nhận Thạch Cảnh Dương do Kim Bảo chăm sóc.
Nửa tháng sau, Thạch Cảnh Dương về nhà tĩnh dưỡng.
Cái “về nhà” này của hắn chính là về lại căn nhà cũ trước đây từng ở cùng Kim Bảo.
Ba tháng sau, Thạch Cảnh Dương đi kiểm tra tổng quát, cơ thể đã hoàn toàn bình phục, ngoại trừ việc béo lên mười mấy cân thì không có thay đổi gì khác.
Ba ngày sau đó, Thạch Cảnh Dương cầu hôn.
Kim Bảo không đồng ý, chỉ nói hai người có thể thử tìm hiểu nhau trước xem sao.
Cậu không biết mình có thể cùng Thạch Cảnh Dương đi tiếp bao xa, cũng không biết tình yêu dành cho hắn còn lại bao nhiêu, nhưng đã nợ hắn một mạng, việc bỏ đi một lần nữa rõ ràng là không thể.
Chỉ cần Thạch Cảnh Dương không nói chia tay, cậu sẽ chăm sóc hắn thật tốt.
Nếu tương lai có một ngày... có duyên không phận, Kim Bảo nghĩ, vậy cũng đáng rồi.
Sau khi hai người hẹn hò được nửa năm, Kim Bảo chịu không nổi sự nhõng nhẽo của Thạch Cảnh Dương, nên vào đêm giao thừa đã cùng hắn về nhà họ Thạch.
Sự khinh rẻ và coi thường như dự đoán đã hoàn toàn không xảy ra. Mặc dù trong nhà họ Thạch vẫn có người lộ ra vẻ không thích cậu nơi khóe mắt chân mày, nhưng khi cậu nhìn qua, họ lại vội vàng thay bằng một nụ cười giả lả.
Kim Bảo rất thắc mắc, hỏi Thạch Cảnh Dương chuyện gì đang xảy ra.
Thạch Cảnh Dương trả lời: “Em là người anh dùng mạng đổi về mà, bây giờ nhà họ Thạch cũng do anh làm chủ, ai dám bất kính với phu nhân tương lai của gia chủ chứ?”
Nói xong, hắn lại lôi từ cổ áo ra cặp nhẫn cầu hôn từng bị từ chối: “Bao giờ thì gả cho anh đây, Tiểu Bảo? Anh muốn cưới em quá rồi, em mà không gả cho anh, sau này anh chẳng phải sẽ phải ở góa cả đời sao?”
Kim Bảo hôn hắn, buổi tối cậu cố gắng hết sức để làm cho cả hai vui vẻ, nhưng về việc kết hôn cậu vẫn không trả lời.
Cậu cảm thấy mình dường như vẫn còn yêu Thạch Cảnh Dương, nhưng vẫn có chút sợ hãi.
Cứ chờ thêm chút nữa đi... Ba năm, nếu sau ba năm Thạch Cảnh Dương vẫn yêu cậu như vậy, cậu sẽ đánh cược một lần nữa.
Thạch Cảnh Dương vừa lo vừa hận, buổi tối liền dùng sức rất mạnh, giống như muốn nhào nặn cả hai thành một người vậy.
Khi những cơn sóng tình rút đi, hắn chạm vào nơi Kim Bảo vừa dung nạp mình: “Ăn của anh nhiều đồ như thế, lấy gì trả đây? Gả cho anh nhé, con trai không có mẹ ruột thì làm sao được?”
Kim Bảo: ... Hai người đàn ông thì sinh con kiểu gì?
Cậu cảm thấy có thứ gì đó bị trêu chọc chảy ra ngoài, mặt nóng bừng không chịu nổi, định bò dậy đi vệ sinh.
Ngay giây sau đó cậu đã bị Thạch Cảnh Dương bế bổng lên: “Vợ vất vả rồi, còn lại cứ để anh lo.”
Hắn trước đây đã làm rất nhiều chuyện khốn nạn, cũng không biết cách săn sóc người khác, sau này sẽ không thế nữa.
Mục tiêu ấy mà, không có tốt nhất chỉ có tốt hơn, sớm muộn gì cũng phải lôi được vợ đã mất tích này về lại trong tổ.
Còn về Vương Hy, phạm tội mưu sát, cả đời này cứ ở trong tù mà suy ngẫm đi.
Ba năm sau, Thạch Cảnh Dương hai mươi bảy tuổi.
Vào đúng ngày sinh nhật của mình, hắn lại cầu hôn như thường lệ.
Sở dĩ nói là thường lệ, vì trong ba năm này, hễ là dịp lễ lạt nào liên quan, ngoại trừ Tết Thanh minh, ngay cả ngày Quốc tế Lao động hắn cũng tóm lấy Kim Bảo để cầu hôn.
Cầu hôn không thành thì hắn sẽ ôm người mà "lao động" một trận ra trò, khiến cậu không ít lần phải khóc lóc vì sự "lao động" quá mức đó.
Lần này Thạch Cảnh Dương cũng không ôm hy vọng gì nhiều, không ngờ bàn tay của Kim Bảo lại chủ động đưa tới.
Chàng thanh niên ngũ quan thanh tú, khí chất ôn hòa ấy, trong ánh mắt mang theo cả sự mong đợi lẫn tình yêu, và cả vài phần thấp thỏm: “Thạch Cảnh Dương, em vẫn còn hơi sợ, sau này anh đừng bắt nạt em, có được không?”
Cậu vốn không phải tính cách dễ bị bắt nạt, nhưng nếu bị người mình yêu thương làm tổn thương, thì dù là người làm bằng sắt thép cũng sẽ thấy đau lòng.
Vị đại tổng tài họ Thạch vốn luôn quyết đoán mạnh mẽ ở bên ngoài, lúc này lại lắp bắp nắm lấy bàn tay ấy, thương xót hôn lên từng đầu ngón tay: “Không đâu, anh bắt nạt ai cũng không thể bắt nạt em, không phải... anh chẳng bắt nạt ai cả, anh chỉ thích bị em bắt nạt thôi. Kim Bảo... anh yêu em, yêu em rất nhiều.”
Đã từng mất đi, cái cảm giác kinh hồn bạt vía, trằn trọc thao thức, cái mùi vị thương nhớ đến phát điên ấy, hắn không bao giờ muốn nếm trải thêm một lần nào nữa.
...
Sau khi Kim Bảo và Thạch Cảnh Dương kết hôn, cuộc sống cũng không khác lúc yêu nhau là mấy.
Nếu phải nói là có điểm khác, thì chính là tình cảm mặn nồng còn hơn cả lúc trước.
Thạch Cảnh Dương nói những người ở lão trạch chẳng mấy ai tốt đẹp, tuy đều đã bị hắn thu phục ngoan ngoãn, nhưng khó tránh khỏi có kẻ não bộ kém phát triển, vì vậy hắn đưa Kim Bảo ra ngoài lập một gia đình nhỏ.
Cũng chỉ vào những dịp lễ Tết mới về đó ở lại một hai ngày cho có lệ.
Năm thứ hai sau khi kết hôn, có một đứa cháu họ không lo làm ăn lại hay gây rắc rối bị Thạch Cảnh Dương quở trách, không biết từ đâu nghe được quá khứ của Kim Bảo nên đã chạy đến đe dọa cậu.
Khi nhắc lại chuyện cũ, Kim Bảo cũng chỉ mỉm cười nhạt nhòa.
Tình yêu mà Thạch Cảnh Dương dành cho cậu chính là lòng dũng cảm. Những bất an, sợ hãi năm xưa sớm đã tan biến, cậu liền thẳng thắn gọi điện cho ông xã.
Cậu bây giờ đang tự kinh doanh nhỏ, tiệm trà sữa đã mở thành chuỗi rồi, bận rộn vô cùng, chẳng rảnh hơi đâu mà xử lý mấy chuyện rác rưởi này.
Một ngày sau, đứa cháu đó cùng với bậc phụ huynh, vốn là hàng chú bác của Thạch Cảnh Dương đều đến xin lỗi.
Thạch Cảnh Dương hỏi ý kiến Kim Bảo, coi như giơ cao đánh khẽ, xin lỗi xong là xong.
Nhưng vừa quay đi, cả nhà đó đều bị hắn tống ra nước ngoài làm dự án, mười năm hay hai mươi năm, ai mà biết bao giờ mới được về.
Chuyện này Kim Bảo không biết, nhưng người nhà họ Thạch đều biết giới hạn của Thạch Cảnh Dương nằm ở đâu, đối với Kim Bảo, bọn họ chỉ hận không thể cung phụng cậu lên tận trời.
Tám năm nữa trôi qua, tiệm trà sữa của Kim Bảo đã trở thành chuỗi cửa hàng toàn quốc, cậu còn mở thêm vài nhà hàng cao cấp.
Cậu nhận ra mình vẫn yêu thích việc tìm tòi ăn uống hơn, kinh doanh rất vui vẻ. Ngay cả Thạch Cảnh Dương dù vóc dáng vẫn giữ được khá tốt, nhưng cằm cũng không kìm được mà tròn trịa hơn nhiều, trông vô cùng đáng yêu.
Mùa đông năm đó, lão gia tử nhà họ Thạch lâm bệnh nặng.
Ông riêng gặp Kim Bảo một lần, kể cho cậu nghe vài chuyện quá khứ.
Ví dụ như lúc đầu ông vốn không đồng ý cho Kim Bảo bước chân vào cửa, nhưng Thạch Cảnh Dương trực tiếp đưa ra một bản hợp đồng tặng thưởng, nói rằng Kim Bảo là người bạn đời mà hắn đã xác định, dù không kết hôn thì những thứ cần cho cũng không thiếu một chút nào.
Thạch lão gia tử bất lực nói: “Nó nắm cả nhà họ Thạch trong tay rồi, những thứ nó định cho cháu gần như là toàn bộ tài sản của nó. Nếu thực sự cho đi, nhà họ Thạch e là cũng nguyên khí đại thương. Cưới cháu vào cửa xem ra là phương án tối ưu nhất.”
Kim Bảo siết chặt ngón tay, Thạch Cảnh Dương chưa bao giờ nói những chuyện này.
Thạch lão gia tử nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Kim Bảo, mỉm cười: “Chuyện cũ trước đây, ta xin lỗi cháu. Bao nhiêu năm nay ta cũng nhìn ra rồi, cháu là một đứa trẻ ngoan. Cha mẹ Cảnh Dương tình cảm không tốt, cũng ít khi quản giáo nó, trước đây nó từng nói sẽ không bao giờ kết hôn, không ngờ... nó lại có một người tâm đầu ý hợp như cháu. Hai đứa phải sống thật tốt nhé.”
Kim Bảo trịnh trọng hứa: “Cháu biết rồi, thưa ông.”
Trước khi lâm chung, Thạch lão gia tử nói với Thạch Cảnh Dương trước mặt cả gia tộc: “Anh cưới được một người vợ tốt, nhà họ Thạch giao cho hai đứa, ta rất yên tâm.”
Sau khi Thạch lão gia tử qua đời, Thạch Cảnh Dương chuyển vào ở trong chính gia.
Đây là việc mà người đứng đầu đại gia tộc bắt buộc phải làm, coi như để thông báo rằng nhà họ Thạch đã có chủ, vẫn là một đại gia đình.
Tất nhiên, cái đại gia đình này hiện tại chỉ có hai người bọn họ, đợi đến lễ Tết thì các nhánh phụ, họ hàng mới đến tụ họp, cũng không tính là phiền phức.
Khi dắt Kim Bảo bước qua cánh cửa lớn, hắn hỏi cậu: “Sợ không?”
Kim Bảo lắc đầu, nắm chặt tay hắn: “Em không sợ.”
Nói rằng những lời đồn đại năm xưa hoàn toàn biến mất thì thực sự là không thể, những việc đã làm luôn sẽ bị người ta đào bới lên, bất kể tốt hay xấu.
Nhưng những tiếng chó sủa đó, với thành tựu ngày hôm nay của cậu cùng sự chống lưng toàn lực từ Thạch Cảnh Dương, nghe thấy một hai câu cũng chỉ cười cho qua chuyện.
Đêm đầu tiên ở trong nhà chính, Kim Bảo hơi lạ giường nên không ngủ được.
Thạch Cảnh Dương ôm cậu thủ thỉ tâm tình, có vài câu nghiêm túc cũng có vài câu không đứng đắn, tóm lại là nghĩ đến đâu nói đến đó.
Kim Bảo dần dần thấy buồn ngủ, trước khi chìm vào giấc nồng, cậu hôn nhẹ lên cằm Thạch Cảnh Dương: “A Dương, trước đây em thấy điều may mắn nhất đời mình là quen biết Tiểu Ngư, bây giờ em thấy còn một điều may mắn nhất nữa, chính là yêu anh.”
Thạch Cảnh Dương siết cậu vào lòng, trầm giọng nói: “Anh cũng vậy, Tiểu Bảo, có em thật tốt.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận