Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 65: Ngoại truyện: Kim Bảo (Trung)
Ở hội sở mà Kim Bảo từng làm việc, gần như chín mươi phần trăm các trai bao đều có một thân phận thảm thương.
Nào là trong nhà có em trai đang đi học, mẹ già trọng bệnh, hay người cha đang ngồi tù, nói chung là vì không còn đường sống mới phải đến đây bán thân, tuy nhơ nhớp nhưng kiên cường. Dĩ nhiên, những câu chuyện này chín mươi chín phần trăm là giả, chỉ là để khiến khách hàng nảy sinh thêm lòng trắc ẩn. Nếu lòng trắc ẩn tỷ lệ thuận với số tiền khách chi ra thì lại càng tốt.
Tuy nhiên, khi tất cả mọi người đều nhiệt tình dựng chuyện thì người tin cũng ít đi. Kim Bảo rất hiểu vì sao Thạch Cảnh Dương lại hỏi lý do cậu đến đây, và khi nghe cậu nói vì nhà thiếu tiền không còn cách nào khác, ánh mắt hắn nhìn cậu chẳng khác nào đang nghe một câu chuyện cười.
Thế nhưng, cậu chưa bao giờ nói dối Thạch Cảnh Dương, bất kể là về tình yêu hay những biến cố từng trải qua.
Trước năm mười tuổi, Kim Bảo từng rất hạnh phúc, cha mẹ song toàn, ông nội hiền từ. Cậu là bảo bối được nâng niu trong vòng tay gia đình, đúng như cái tên của mình.
Tiếc thay, sau đó cha cậu lâm bệnh qua đời, mẹ cậu một mình không nuôi nổi cậu nên đã mang cậu đi tái giá.
Cha dượng mồm mép đỡ lời nhưng thực chất là một tên lưu manh vô lại, hắn thường xuyên đánh người, lại còn dùng ánh mắt rất ghê tởm để nhìn cậu.
Ban đầu Kim Bảo nhẫn nhịn vì biết mẹ không dễ dàng gì. Về sau, cha dượng từ nhìn chuyển sang đụng chạm, cậu bất an kể lại chuyện mình gặp phải cho mẹ nghe.
Mẹ cậu là một người phụ nữ yếu đuối, luôn cần bám víu vào một ai đó, bà đã tha thứ cho cha dượng và gửi Kim Bảo về chỗ ông nội.
Hai ông cháu nương tựa lẫn nhau cũng rất tốt, cho đến bảy năm sau, ông nội đổ bệnh phải vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Bác sĩ nói ông nội bị ung thư phổi giai đoạn cuối, còn có nhiều biến chứng phức tạp, chi phí điều trị vô cùng lớn nhưng ý nghĩa không nhiều, tốt nhất là nên đưa về nhà.
Kim Bảo kiên quyết để ông nội nằm viện. Ở bệnh viện ít nhất cũng có bác sĩ, y tá và thuốc men, cho dù chỉ có thể giảm bớt một phần đau đớn cho ông thì cũng xứng đáng.
Thế nhưng tiền từ đâu ra?
Cậu rất biết ơn vì thời đại internet hiện nay, muốn biết gì cũng có thể tìm kiếm, rồi từ đống thông tin thật giả lẫn lộn ấy sàng lọc ra thứ mình cần.
Vào ngày thứ ba ông nội nằm viện, cậu đã đến Dạ Sắc, một nơi có thể bán thân.
Thứ duy nhất có giá trị của Kim Bảo chính là bản thân cậu. Cậu biết mình có ngoại hình ưa nhìn, nữ sinh ở trường từng tranh luận xem cậu là nam thần của khối hay là nam thần của toàn trường.
Cậu đã bán mình vào năm mười bảy tuổi.
Vì cần tiền gấp, mà còn là một số tiền lớn, cậu đã bán mình một mạch bảy năm. Ba năm đầu miễn phí điều động, bốn năm sau không được rời đi nhưng có thể nhận hoa hồng.
Không thể bán lâu hơn được nữa, ở Dạ Sắc hai mươi lăm tuổi đã bị coi là già, thời buổi này ai cũng thích những gì non trẻ.
Số tiền bán thân của Kim Bảo là hai mươi vạn, sau khi lo liệu hậu sự cho ông nội thì chẳng còn lại bao nhiêu.
(20 vạn Tệ tương đương khoảng 700 triệu VNĐ)
Cũng may ông nội muốn được chôn cất ở dưới quê, nếu không thì nghĩa trang ở Thân Thành cậu thực sự mua không nổi.
Sau khi chỉ còn lại một mình, Kim Bảo vào Dạ Sắc.
Quản lý nói điều kiện của cậu rất tốt, sau khi đào tạo sẽ trực tiếp điều cậu đến nhóm tiếp những vị khách tiêu chuẩn tầm trung ở Dạ Sắc.
Hồi còn đi học Kim Bảo có thành tích rất tốt, cậu có một cái đầu thông minh. Đằng nào cũng là kiếm tiền, tại sao không chọn con đường kiếm được nhiều tiền hơn chứ?
Cậu nỗ lực nâng cao bản thân, một năm sau được điều đến nhóm cao cấp nhất của Dạ Sắc, có thể tiếp xúc với những người giàu có hàng đầu Thân Thành.
Lại một năm nữa trôi qua, nhờ biểu hiện ưu tú, Kim Bảo kết thúc sớm thời hạn ba năm miễn phí điều động và bắt đầu được nhận hoa hồng.
Mục tiêu của cậu là tích góp tiền mua một căn hộ ở Thân Thành, không cần quá lớn, chỉ cần có một mái nhà là được, sau đó mở một tiệm trà sữa, bình lặng sống hết quãng đời còn lại.
Dạ Sắc là hội sở hàng đầu, Kim Bảo là trai bao thuộc nhóm hàng đầu của Dạ Sắc, cậu có đủ tự tin sẽ tích góp đủ số tiền mình cần trước khi kết thúc thời hạn bán thân.
Thế rồi, cậu gặp được người mà mình muốn yêu cả đời.
Kim Bảo ngồi trên giường bệnh hồi tưởng lại quá khứ, bỗng nhận ra cuộc đời mình là những chuỗi bất ngờ nối tiếp nhau, mà toàn là chuyện không may.
Cậu ôm mặt, muốn giải tỏa những cảm xúc vừa nực cười vừa đau buồn.
Thật tiếc, trước đây đã khóc đủ rồi, bây giờ đến một giọt nước mắt cũng không có.
Ừm, lúc làm chuyện đó với Thạch Cảnh Dương vì quá kích động mà ch** n**c mắt sinh lý thì không tính.
Cậu nghĩ một cách tìm chút ngọt ngào trong cay đắng, ít nhất thì cũng đã từng có được người mình thích, đời người xem ra cũng không đến nỗi quá tệ.
Buồn bã chưa đầy mười phút, Kim Bảo thu dọn đồ đạc rời viện. Cậu mua khẩu trang ở hiệu thuốc đối diện, trang bị kỹ càng cho bản thân rồi bắt taxi về nơi ở.
Cậu biết fan yêu một người điên cuồng thế nào, thì lúc hận sẽ chỉ càng điên cuồng hơn. Việc từng yêu thích và ủng hộ một trai bao, đó là một chuyện nhục nhã đến nhường nào!
Việc cần làm bây giờ là trốn đi.
Sau đó Vương Hy có gọi điện tới, không ngoài dự đoán là những lời mỉa mai và đắc thắng, nói rằng đây chính là cái giá của việc đắc tội với anh ta.
Kim Bảo đã ghi âm lại. Lăn lộn tốt ở một nơi như Dạ Sắc, chỉ có nhan sắc thôi là không đủ.
Cậu gửi đoạn ghi âm cho Thạch Cảnh Dương, không nói gì thêm, chẳng còn gì để nói. Sau này đường ai nấy đi, vốn dĩ đã không cùng một thế giới.
Thế nhưng trong lòng đau quá.
Lúc cậu rời khỏi căn nhà sống chung với Thạch Cảnh Dương, chuẩn bị trốn đi như một con chuột không thể thấy ánh mặt trời.
Đúng lúc này Tiểu Ngư gọi điện tới.
Tiểu Ngư vốn tính tình hiền lành, nay lại nghiêm giọng bảo cậu cứ ở yên trong khách sạn đó đừng đi đâu cả, cậu ấy đến đón cậu, không cần sợ gì hết, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều.
Sống mũi Kim Bảo cay cay, đôi mắt vốn chẳng hề đỏ lên khi xem những tấm ảnh bằng chứng thép trên mạng, nay lại lập tức rơi lệ.
Nửa tiếng sau, cậu mở cửa, thấy đứng ngoài cửa không chỉ có Tiểu Ngư và Úc Đàn, mà còn có cả Thạch Cảnh Dương.
Kim Bảo nhìn Tiểu Ngư, khẽ nói: “Cảm ơn cậu.”
Chỉ là ánh mắt quan tâm đầy luyến tiếc của Thạch Cảnh Dương thực sự quá chói mắt, cậu không kìm nén được, như một con nhím mà chất vấn hắn: “Anh đến để xin lỗi à? Xin lỗi thay cho Vương Hy sao?”
Thạch Cảnh Dương trông như một kẻ ngốc, lắp bắp nói: “Xin... xin lỗi, Tiểu Bảo... Anh sẽ giải quyết chuyện trên mạng.”
Tất cả mọi người đều biết, không giải quyết nổi nữa rồi.
Sự thật chính là sự thật, cư dân mạng có chấp nhận một thần tượng từng làm trai bao không? Không bao giờ!
Dù chuyện này có lắng xuống, Kim Bảo cũng vĩnh viễn không thể lộ diện trong giới giải trí được nữa.
Cư dân mạng có thể nhanh quên, nhưng năng lực đào bới quá khứ cũng không thể xem thường. Một chuyện đã bị rêu rao rầm rộ như thế, sao có thể mãi mãi bị vùi lấp.
Kim Bảo lắc đầu: “Không cần xin lỗi, vốn dĩ là do tôi si tâm vọng tưởng. Tôi yêu anh, muốn gả cho anh, anh có thể cưới tôi không?”
Trong lòng cậu vốn đã không còn hy vọng, nên khi hỏi ra lời lại vô cùng bình thản.
Thậm chí nếu Thạch Cảnh Dương chỉ cần do dự một thoáng thôi cũng đủ rồi, nhưng đáng tiếc là Thạch Cảnh Dương giống như nghe thấy tin tức khủng khiếp nào đó, vậy mà lại lùi lại một bước.
Phải rồi, hào môn thế gia nào lại cưới một người có quá khứ không sạch sẽ vào cửa chứ?
Chỉ là sự trốn tránh theo bản năng này của Thạch Cảnh Dương vẫn khiến người ta cảm thấy thật đau đớn.
Kim Bảo xích lại gần Tiểu Ngư một chút, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cậu vẫn còn bạn bè mà, cuộc đời xem ra cũng không đến nỗi quá tệ.
Cậu khẩn khoản nài nỉ Tiểu Ngư: “Chúng ta đi thôi, có được không?”
Tiểu Ngư hiểu ý cậu, lạnh lùng thương lượng với Thạch Cảnh Dương: “Chuyện của Tiểu Bảo là do anh gây ra, anh đi xử lý đám đông người hâm mộ đang bạo động, các hợp đồng quảng cáo vi phạm và cả Vương Hy nữa, được chứ?”
Thạch Cảnh Dương gật đầu đồng ý, đôi mắt vẫn tha thiết nhìn Kim Bảo đang đứng sau lưng Hồ Tiểu Ngư.
Hồ Tiểu Ngư cảnh cáo: “Hai người đã chia tay rồi, hai người không hợp nhau đâu, sau này đừng đến làm phiền Tiểu Bảo nữa, sự đeo bám của anh chỉ mang lại rắc rối cho cậu ấy mà thôi.”
Thạch Cảnh Dương bực bội nói: “Tôi muốn nói chuyện với Kim Bảo!”
Hắn rất chắc chắn mình thích Kim Bảo, nhưng nếu bảo kết hôn hay đưa về nhà họ Thạch, làm sao có thể... Hắn cần phải suy nghĩ một chút, tại sao Kim Bảo không thể đợi hắn thêm một chút nữa chứ?
Úc Đàn nãy giờ vẫn đứng im không nói gì, lúc này mới lên tiếng cảnh cáo bằng giọng lạnh lùng: “Thạch Cảnh Dương!”
Thạch Cảnh Dương ôm mặt: “Anh Úc, em không phải nổi cáu với Tiểu Ngư, em chỉ là... em chỉ là cần suy nghĩ kỹ lại, em muốn nói vài câu với Kim Bảo.”
Úc Đàn thở dài một tiếng: “Cảnh Dương, có những người một khi đã mất đi thì sẽ không còn cơ hội nữa đâu, chú nghĩ kỹ rồi hãy nói.”
Hắn dắt Tiểu Ngư sang căn phòng bên cạnh.
Kim Bảo chưa bao giờ thấy Thạch Cảnh Dương sa sút và do dự như vậy.
Cậu thấy rất buồn, Thạch Cảnh Dương nên đứng trên đỉnh cao, mãi mãi là vẻ hào nhoáng, sạch sẽ và cao quý, chứ không phải nhơ nhớp như cậu.
Dù sao cũng sắp xa nhau rồi, Kim Bảo an ủi hắn: “Không sao đâu, nếu không có anh thì giờ em vẫn còn đang bán thân ở Dạ Sắc. Bây giờ em đã tích góp được rất nhiều tiền rồi, có thể sống một cuộc đời tự do tự tại cũng rất tốt. Chúng ta vốn dĩ là quan hệ bao nuôi, là do em đòi hỏi quá nhiều, gây ra rắc rối cho anh.”
Cậu bị Thạch Cảnh Dương ôm chặt lấy, chặt đến mức xương sườn cũng thấy đau: “Tiểu Bảo, đợi anh, anh sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng, đợi anh... Anh thực sự thích em.”
Kim Bảo không để tâm, kể từ ngày Thạch Cảnh Dương đi hẹn hò với Vương Hy, cậu đã bắt đầu thất vọng rồi.
Nỗ lực quá lâu, mệt mỏi quá nhiều, nỗi thất vọng ập đến như sóng thần, như tuyết lở, trực tiếp kéo người ta xuống vực sâu.
Cậu đã không nói cho Thạch Cảnh Dương biết, lúc Vương Hy đến bệnh viện còn cho cậu xem những bức ảnh Thạch Cảnh Dương cùng anh ta đi chơi.
Du thuyền, tiệc gia đình, nhà hàng trên không, sự công khai đường hoàng đó chói mắt đến đau đớn.
Sau khi Thạch Cảnh Dương rời đi, Kim Bảo thu mình trong góc tường khóc rất lâu.
Khóc đến mức đầu óc choáng váng, rồi cầu xin Hồ Tiểu Ngư hãy đưa cậu đến bất cứ nơi nào mà không ai có thể tìm thấy.
Hồ Tiểu Ngư nói việc này đơn giản thôi, rồi dùng ngón trỏ chạm nhẹ vào trán Kim Bảo.
Kim Bảo cảm thấy cảm giác nghẹt mũi, sưng mắt lập tức tan biến, cơ thể khôi phục lại sự nhẹ nhõm, cậu kinh ngạc nhìn Hồ Tiểu Ngư.
Hồ Tiểu Ngư sờ sờ mũi: “Tớ là một... đạo tu, ừm... chính là kiểu thầy cúng mà người ta hay nói ấy. Trong vòng ba năm, cậu đi trên phố sẽ không ai nhận ra đâu, trừ khi cậu thầm niệm trong lòng ba lần ‘mình là Kim Bảo’, thì thuật pháp của tớ sẽ bị phá bỏ.”
Kim Bảo hiện giờ sợ nhất là bị người khác nhận ra, cậu xúc động muốn ôm Hồ Tiểu Ngư một cái.
Tuy nhiên cậu vừa mới đưa tay ra đã cảm nhận được một ánh mắt cực kỳ khó chịu, bấy giờ mới thấy Úc Đàn đang ngồi trên sofa khách sạn, đành phải kiềm chế nói: “Cảm ơn cậu, Tiểu Ngư.”
...
Cơn bão trên mạng về việc Kim Bảo từng là trai bao chưa đầy ba ngày đã lắng xuống.
Sau đó lại có tin tức giải trí khác nổ ra, cư dân mạng nhanh quên, sớm đã quên đi những lời mắng chửi của mình để bị thu hút bởi những thứ mới mẻ.
Kim Bảo nghe Hồ Tiểu Ngư kể lại, Vương Hy đã bị Thạch Cảnh Dương đấm một cú ngay tại sảnh công ty gia đình trước mặt bao nhiêu người, và nói rằng loại người tâm địa thâm hiểm như anh ta vĩnh viễn đừng hòng bước chân vào cửa nhà họ Thạch.
Vương Hy mất hết mặt mũi, một thời gian dài không dám ra ngoài gặp ai.
Hồ Tiểu Ngư còn nói Thạch Cảnh Dương đang ráo riết tìm cậu khắp nơi, hỏi Kim Bảo có muốn gặp hắn không.
Kim Bảo chậm rãi thở ra một hơi, trả lời: “Không cần đâu, hiện giờ tớ rất tốt.”
Cậu mở một tiệm trà sữa trên một con phố không mấy sầm uất nhưng cũng không quá hẻo lánh ở Thân Thành.
Tiệm trà sữa không lớn, việc kinh doanh không tốt không xấu, sau khi lo đủ cơm áo gạo tiền vẫn còn dư ra được chút tiền tiết kiệm, ổn định và bình dị.
Đây chính là cuộc sống mà Kim Bảo luôn mơ ước, cậu không cần đại phú đại quý hay thăng trầm biến động, chỉ cần ăn no mặc ấm, không có tranh chấp, vậy là đủ rồi.
Còn về những vướng mắc với Thạch Cảnh Dương, nó giống như một giấc mộng kê vàng.
Giấc mộng dù đẹp, nhưng nếu thực sự dấn thân vào thì những tranh chấp lợi ích, những dò xét toan tính đó còn bẩn thỉu hơn cả quá khứ của cậu, nên thôi vậy.
Cậu vẫn yêu vị quý công tử đó, sau này cũng không biết còn yêu bao lâu, nhưng chỉ là yêu thôi, chứ không muốn lại gần thêm nữa.
Cư dân ở ngõ Sa Khương phía Nam thành phố đều biết, trên phố của họ mới mở một tiệm trà sữa, chủ tiệm vừa hòa nhã vừa đẹp trai, trà sữa sạch sẽ vệ sinh, nguyên liệu lại đầy ắp, mua một ly tuyệt đối không lỗ.
Chỉ là mọi người đều thấy anh chủ bán trà sữa rất đẹp trai, nhưng cụ thể đẹp trai thế nào thì không cách nào diễn tả được, vừa quay đi là đã quên mất người ta trông như thế nào rồi.
...
Tháng bảy cùng năm, Kim Bảo nhận được thiệp mời đám cưới của Hồ Tiểu Ngư và Úc Đàn.
Cậu đường hoàng đến dự, dù sao cũng chẳng ai nhận ra cậu. Cậu đã bàn bạc với Tiểu Ngư để mình ngồi ở một góc khuất, chung vui một chút là được rồi.
Tại đám cưới, Kim Bảo nhìn thấy Thạch Cảnh Dương.
Thạch Cảnh Dương gầy đi rất nhiều, hắn mặc bộ đồ phù rể đứng trên sân khấu, ánh mắt đảo quanh tất cả quan khách như đang tìm kiếm ai đó.
Khi ánh mắt của Thạch Cảnh Dương nhìn về phía này, Kim Bảo cúi đầu nhìn điện thoại.
Cậu cảm thấy ánh mắt cấp thiết đó khựng lại một lát, rồi lại tìm sang hướng khác.
Sự gặp gỡ của hai người vốn dĩ đã là một sai lầm, giờ đối mặt mà không quen biết nhau cũng là chuyện bình thường.
Kim Bảo nghĩ, nếu người mà Thạch Cảnh Dương đang tìm kiếm là cậu, và hắn vì cậu mà gầy mòn đi, thì cũng coi như cậu đã không yêu hắn uổng phí một đời.
Nhưng gặp lại thì không cần thiết nữa đâu.
Từ nhỏ cậu đã liên tục phải nếm trải sự mất mát, mất đi một tình yêu, đau lòng buồn khổ thì sẽ có, nhưng chưa đến mức phải sống đi chết lại.
Cuộc sống vẫn phải tiếp tục, bất kể là vui hay buồn.
...
Ba năm sau, tại một quán ăn nhanh ở ngõ Sa Khương.
Kim Bảo bất lực nhìn người đàn ông không mời mà đến ngồi đối diện: “Triệu Thính Tuyền, tôi đã nói rồi...”
Nửa năm trước thuật pháp của Tiểu Ngư tiêu tan, cộng thêm việc diện mạo của cậu sau ba năm cũng thay đổi đi nhiều, nên cậu đã bắt đầu để lộ gương mặt thật. Không ngờ chưa đầy một tháng đã bị người ta bám theo.
Chàng thanh niên có ngũ quan tuấn tú cười lấy lòng: “Biết rồi, em không thích anh, nhưng hiện tại em cũng đâu có thích ai khác, việc anh theo đuổi đâu có phạm pháp phải không?”
Chàng trai tên Triệu Thính Tuyền này là nhân viên văn phòng của tập đoàn Đỉnh Phong ngay sát ngõ Sa Khương, thỉnh thoảng có ghé qua chỗ Kim Bảo mua trà sữa rồi đem lòng yêu cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Anh ta lấy ra hai vé xem phim: “Kim Tử, bộ phim hot nhất dịp nghỉ lễ này đấy, đi cùng nhé?”
Kim Bảo đã đổi tên thành Kim Tử, nên Triệu Thính Tuyền mới gọi cậu như vậy.
Cậu không nhìn vào hai tờ vé mà hướng mắt về phía chiếc tivi treo trên tường của quán ăn nhanh.
Màn hình lúc này đang phát sóng lễ cắt băng khánh thành cho một dự án bất động sản nào đó, một thanh niên cao lớn, điển trai trong bộ vest lịch lãm trông vô cùng nổi bật giữa đám đông những người trung niên.
Gương mặt của thanh niên đó vừa quen thuộc vừa xa lạ, ngũ quan vẫn vậy, chỉ là thần thái lạnh lùng nghiêm nghị khiến người ta khó lòng gần gũi.
Kim Bảo có chút thẫn thờ nghĩ: Thạch Cảnh Dương thay đổi nhiều quá.
Nhưng con người ai rồi cũng sẽ thay đổi thôi, cậu hiện giờ sống rất tốt, Thạch Cảnh Dương nay đã đứng ở vị thế cao, chắc hẳn sống cũng rất tốt.
Cậu mừng cho hắn, một cách chân thành, giống như lời chúc phúc dành cho một người bạn cũ.
Triệu Thính Tuyền quay người lại, đầy vẻ tự hào giải thích: “Em thấy người đứng chính giữa kia không? Tổng giám đốc mới nhậm chức của tập đoàn bọn anh đấy, Thạch Cảnh Dương. Người thật còn đẹp trai hơn trên tivi nhiều, chỉ là giống như đóa hoa trên đỉnh núi tuyết, rất khó tiếp cận.”
Kim Bảo cúi đầu, dùng đũa chọc chọc vào bát cơm, nhàn nhạt đáp: “Vậy sao?”
Cậu quay lưng về phía cửa quán ăn nên không thấy được ánh mắt kinh ngạc của Triệu Thính Tuyền, cũng như sự xôn xao rất khẽ nơi cửa tiệm.
Chỉ nghe thấy một giọng nói quen thuộc, nhẹ đến mức như sợ sẽ làm gì đó kinh động khiến đối phương chạy mất, vang lên sau lưng cậu: “Không khó tiếp cận đâu, Tiểu Bảo, em có muốn thử một chút không?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận