​Ngay sau đó, cái móng vuốt nhỏ vừa cầm điếu thuốc ấy lại luồn xuống dưới, nắm lấy chỗ đó của hắn, rồi còn toe toét cười như đang dâng hiến bảo vật.

​Nghĩ đến đây, Úc Đàn không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Cười thì cười thật đấy, nhưng sống mũi hắn bỗng thấy cay cay.

​Đang định xốc lại tinh thần để vào bếp bận rộn thì có cuộc gọi đến. Nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, khóe môi Úc Đàn bất giác kéo thành một đường thẳng tắp đầy lạnh lùng.

​Người gọi tới là Úc Văn Cùng.

​Úc Đàn thừa biết đối phương gọi đến để làm gì, hắn bắt máy dứt khoát và trả lời cũng cực kỳ tuyệt tình: “Không đi.”

​Úc Văn Cùng gần như van xin, chỉ thiếu nước quỳ xuống ở đầu dây bên kia: “Bệnh của bà ấy ngày một nặng rồi, dù sao bà ấy cũng là người sinh ra con... Úc Đàn, nếu con còn chút lương tâm...”

​Nghe đến đây, Úc Đàn suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng, anh thậm chí còn chẳng buồn mỉa mai: “Bà ta sinh ra tôi là vì sau khi sinh non thì không thể thụ thai được nữa. Chẳng phải sau đó bà ta còn định b*p ch*t tôi sao? Ông chắc chắn là muốn tôi đến gặp bà ta chứ? Ngộ nhỡ tôi nhịn không được mà b*p ch*t ngược lại bà ta, nếu ông không ngại thì tôi đi, thế nào?”

​Úc Văn Cùng run rẩy hồi lâu, cuối cùng cũng không dám đáp lời, đành lẳng lặng cúp máy trong tiếng thở dài bất lực.

Úc Đàn day day giữa lông mày, bắt đầu tính toán xem tối nay nên bảo A Cửu mang những nguyên liệu gì qua.

​Riêng về cuộc điện thoại vừa rồi, hắn chẳng hề để tâm.

Hắn còn giữ lại mạng cho Úc Văn Cùng là vì nể tình người đàn ông nhu nhược và ngu ngốc này từng một lần ngăn cản hắn bị b*p ch*t. Nhưng đó cũng chẳng phải vì Úc Văn Cùng muốn bảo vệ hắn, mà chỉ là ông ta sợ người đàn bà điên loạn kia sẽ phạm tội giết người mà thôi.

Hắn cười nhạo một tiếng, tự nhủ nghĩ lại những chuyện loạn bát nháo đó làm gì cho mệt thân.

Trước đây là khinh thường không thèm chấp, còn hiện tại đã có chuyện quan trọng hơn nhiều để làm, nên hắn lại càng biếng nhác chẳng buồn ngoái nhìn lại quá khứ.

​......

​Sau kỳ nghỉ Tết Dương lịch, Sở Ngâm bắt đầu ngồi lại bàn bạc với Hồ Tiểu Ngư về định hướng phát triển cho năm mới.

​Hồ Tiểu Ngư nghe vậy thì trong lòng vô cùng chột dạ. Chỉ còn ba tháng nữa là cậu phải quay về tộc Hồ rồi, lấy đâu ra kế hoạch cả năm cơ chứ.

​Cậu nói thẳng rằng mình chuẩn bị rời khỏi giới giải trí, đồng thời hứa hẹn khi văn phòng giải thể, cậu sẽ chia cho mỗi nhân viên một khoản tiền thưởng hậu hĩnh.

Sở Ngâm thấy khuyên bảo chẳng xoay chuyển được gì thì cũng không dông dài nữa. Chỉ là trong lòng cô vẫn thấy tiếc hùi hụi cho tư chất thiên bẩm của Hồ Tiểu Ngư, nên thầm tính toán sẽ tận tụy làm tốt nhiệm vụ đến giờ phút cuối cùng, lỡ đâu Hồ Tiểu Ngư đột nhiên hồi tâm chuyển ý thì càng tốt.

​Trước mắt, việc quan trọng nhất chính là: Nếu Hồ Tiểu Ngư muốn giải nghệ, thì các hợp đồng quảng cáo đã ký trước đó có điều khoản vi phạm hay không đều phải được rà soát và thương thảo lại, tránh để đến lúc đó rơi vào thế bị động.

​Thế nhưng, phía Hồ Tiểu Ngư còn chưa đến mức trở tay không kịp, thì phía Úc Đàn đã xảy ra chuyện trước.

​Chính xác mà nói, là Úc gia đã xảy ra chuyện.

Người mẹ vốn ở trong biệt thự giữa núi dưỡng bệnh bấy lâu nay của Úc Đàn, vào đêm mùng hai Tết Dương lịch, đã nhảy lầu tự sát.

​......

​Hồ Tiểu Ngư biết được tin phu nhân Úc qua đời là từ chỗ của A Cửu.

​Lúc đó đã là hai ngày sau khi bà mất. Úc Đàn vẫn đều đặn đến văn phòng mỗi ngày, giờ giấc sinh hoạt và làm việc chẳng khác gì ngày thường, hoàn toàn không để lộ chút dấu vết nào cho thấy gia đình đang có tang sự.

​Hồ Tiểu Ngư lần đầu tiên chủ động bước chân sang phòng nghỉ ở ngay sát vách.

Cậu gõ gõ cửa, Úc Đàn vốn đang ngồi trên sofa xử lý văn kiện liền đứng dậy. Giọng hắn nhẹ bẫng, cứ như thể sợ thanh âm lớn một chút thôi cũng đủ khiến thứ gì đó vụt bay mất: “Vào đi.”

​Trong thời gian ở đoàn phim, kỹ năng diễn xuất của Hồ Tiểu Ngư đã thăng hạng không ít, nhưng đứng trước người đàn ông này, mọi cảm xúc của cậu vẫn cứ rành rành ra đó, rất dễ nhận ra.

​Úc Đàn nhìn đôi mắt cậu lộ rõ vẻ quan tâm nhưng lại cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi, hắn còn gì mà không hiểu nữa? Ánh mắt hắn dịu lại, khẽ hỏi: “Em đến để an ủi anh à?”

​Hồ Tiểu Ngư lắp bắp: “Anh... anh đừng buồn quá nhé.”

​Dù thế nào đi chăng nữa, trong thâm tâm cậu vẫn luôn mong Úc Đàn được bình an và tốt đẹp.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hồ Tiểu Ngư đã bị Úc Đàn sải bước tới ôm chặt vào lòng.

​Một cái ôm đã quá lâu rồi mới lặp lại, khiến cả hai nhất thời đều rơi vào im lặng.

​Hồ Tiểu Ngư khẽ vỗ vỗ lên lưng Úc Đàn, giống hệt cái cách mà trước đây hắn vẫn thường làm để trấn an mỗi khi cậu bị cha mẹ họ Hồ làm cho tức giận.

​Ngay sau đó, cậu cảm nhận được vòng tay quanh eo mình bỗng siết chặt lại: “Có em ở đây, anh cũng không thấy buồn lắm.”

​Thực sự là không buồn đến thế.

​Lúc vừa nghe tin, Úc Đàn có một thoáng ngỡ ngàng, nhưng ngay sau đó là cảm giác trút bỏ được gánh nặng.

Dẫu cho trong huyết quản chảy chung một dòng máu, nhưng người đàn bà mà theo luân thường đạo lý hắn phải gọi là mẹ ấy, cả đời chỉ trao cho hắn sự chán ghét cùng thương tổn, chẳng có gì để mà luyến tiếc.

​Trái lại là lúc này đây, Úc Đàn rất muốn cứ mãi ôm chặt Hồ Tiểu Ngư như thế này, nhưng hắn lại có chút không dám, chỉ sợ đối phương sau khi định thần lại sẽ càng thêm chán ghét mình.

Hắn là kẻ giỏi nhất trong việc lợi dụng mọi thứ có thể, bao gồm cả bầu không khí lúc này.

​Nhận thấy được sự thương cảm của người trong lòng dành cho mình, hắn bèn thản nhiên nói: “Tiểu Ngư, mẹ của anh... bà ấy vốn chẳng hề yêu thương anh. Đã gần năm năm nay, chúng anh chưa từng nói với nhau câu nào.”

​Hồ Tiểu Ngư kinh ngạc nhìn về phía Úc Đàn.

​Úc Đàn khẽ mỉm cười, đưa tay v**t v* khóe mắt cậu: “Vì vậy, không cần phải lo lắng cho anh đâu.”

Hồ Tiểu Ngư im lặng, cậu vốn biết mối quan hệ giữa Úc Đàn và những người khác trong Úc gia chẳng tốt đẹp gì, nhưng không ngờ lại đến mức tuyệt tình như thế.

​Đang lúc ngẩn ngơ vì kinh ngạc, cậu lại nghe Úc Đàn hỏi: “So với chuyện này, anh càng muốn biết hơn là bao giờ em mới có thể tha thứ cho anh? Trên thế gian này, em mới là người quan trọng nhất đối với anh.”

​Có lẽ vì những gì Úc Đàn từng trải qua quá đỗi xót xa, cũng có lẽ vì lúc này giọng nói trầm thấp, dịu dàng mà u sầu của hắn quá đỗi lay động lòng hồ ly.

​Hồ Tiểu Ngư đảo mắt nhìn quanh, cứ như đang muốn trốn tránh điều gì đó, cuối cùng cậu cúi gầm mặt xuống: “Em cảm thấy... anh rất ghét em.”

Cơ bắp Úc Đàn căng chặt, trái tim như treo ngược lên cành cây, nhưng hắn vẫn cố gắng khống chế biểu cảm gương mặt, chỉ để lộ ra một chút kinh ngạc, kiên nhẫn hỏi: “Sao em lại nghĩ như vậy? Những lời anh nói đều là sự thật. Chuyện của Hứa Phong lúc trước... anh chỉ muốn em chú ý đến anh nhiều hơn một chút, muốn giữ em lại bên cạnh mình lâu hơn một chút mà thôi. Anh yêu em, anh muốn được ở bên em. Anh có chán ghét chính bản thân mình đi chăng nữa, cũng tuyệt đối không bao giờ chán ghét em.”

​Những ngày qua Úc Đàn đã đối xử với mình ra sao, Hồ Tiểu Ngư đều thu hết vào tầm mắt. Nói là không mảy may động lòng thì quả thực là dối lòng.

Chuyện dùng linh lực để nghe lén thì không thể nào nói ra được, cậu chỉ nhìn Úc Đàn, hỏi một cách cực kỳ nghiêm túc: “Anh nói, anh có chán ghét chính mình cũng sẽ không chán ghét em. Giờ em tin rồi, anh không hề nói dối, đúng không?”

​Nhìn dáng vẻ cẩn trọng từng chút một của thiếu niên trước mặt, Úc Đàn trịnh trọng gật đầu: “Anh thề, Úc Đàn không chán ghét Hồ Tiểu Ngư, vĩnh viễn không bao giờ chán ghét.”

​Hồ Tiểu Ngư thở phào nhẹ nhõm, một phần vì sự nghiêm túc đến lạ của Úc Đàn, phần khác là vì chính cậu cũng đã chọn buông bỏ sự chấp nhất bấy lâu với câu nói chán ghét trong quá khứ.

​Đôi mắt cậu cong cong thành hình vầng trăng khuyết, giống hệt như trước đây: “Vậy thì... em tha thứ cho anh.”

Úc Đàn kích động đến mức gần như muốn phát điên: “Em đồng ý ở bên anh rồi sao?”

​Hồ Tiểu Ngư khẽ đẩy anh ra: “Không phải, em đã nói rồi, chúng ta làm bạn thôi, chỉ là bạn bè thôi.”

​Dù vậy, cậu nghĩ mình có thể thử thích Úc Đàn thêm một chút, giống như trước đây.

​Nhìn thấy nụ cười đã mất đi từ lâu trên gương mặt của nhóc con này, bấy nhiêu đó thôi cũng đã đủ khiến Úc Đàn vui sướng đến phát cuồng. Lý trí hoàn toàn bị niềm hạnh phúc chiếm trọn, nên hắn cũng chẳng hề để tâm đến việc Hồ Tiểu Ngư nói "chỉ làm bạn".

Hắn đã bước được một bước tiến rất lớn rồi. Từ việc được tha thứ cho đến khi khiến Hồ Tiểu Ngư chấp nhận mình một lần nữa, dường như cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.

Úc Đàn hận không thể lập tức đưa Hồ Tiểu Ngư về nhà ngay tức khắc.

​Có điều, dinh thự nhà họ Úc dạo gần đây chắc chắn sẽ vô cùng ầm ĩ. Úc Văn Cùng đang phát điên lên, cứ khăng khăng đòi tổ chức tang lễ cho bà Úc ngay tại dinh thự. Thôi thì người cũng đã khuất, ông ta muốn bày vẽ hay giày vò thế nào thì tùy ý.

​Sau ngày hôm đó, Hồ Tiểu Ngư đã khôi phục lại bản tính hoạt bát như xưa.

​Điểm khác biệt duy nhất chính là, hơn nửa năm sống giữa thế giới hiện đại đầy rẫy biến động này đã giúp cậu trưởng thành hơn cả mười năm sống tại Úc gia ở kiếp trước.

​Cậu đã biết rằng, nếu chỉ là bạn bè bình thường thì không thể tùy tiện gắp thức ăn trong bát của Úc Đàn, cũng không thể cứ mặt dày ăn vạ ở lại nhà họ Úc mãi được.

Lại thêm một lý do nữa là vì Úc Đàn hình như vẫn đang chấp niệm với việc muốn yêu đương với cậu. Hồ Tiểu Ngư để bày tỏ rõ ràng rằng mình không hề có ý định đó, đương nhiên cũng không thể giống như trước kia, hễ biết Úc Đàn muốn chuyện ấy là lại đi thỏa mãn hắn.

​Thời gian trôi qua thật mau, không lâu sau tang lễ của phu nhân Úc thì Tết cũng đã cận kề.

​Trước Tết, Úc Đàn có ngỏ ý mời Hồ Tiểu Ngư đến nhà dùng bữa cơm tất niên.

​Hồ Tiểu Ngư đã nhận lời, nhưng tiếc là chuyện này cuối cùng lại không thành hiện thực. Dinh thự nhà họ Úc bất ngờ xảy ra hỏa hoạn, ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ tầng ba và tầng bốn, cần một khoảng thời gian nhất định để tu sửa lại.

​Về nguyên nhân vụ cháy, khi Hồ Tiểu Ngư gặng hỏi, Úc Đàn chỉ hờ hững nói là do đường dây điện bị lão hóa.

Thực tế, đó là do có kẻ điên đã không còn muốn sống nữa, nên muốn kéo cả hắn xuống địa ngục cùng mình, chỉ tiếc là kế hoạch đó đã thất bại.

​Úc Đàn đuổi người nọ ra khỏi dinh thự  họ Úc, nhưng vì vẫn còn vướng cái danh nghĩa cha con trên giấy tờ, nên hắn đã không truy cứu thêm về dã tâm độc ác lần này của đối phương.

​Chỉ là, nếu biết trước được những chuyện xảy ra về sau, đại khái hắn sẽ muốn băm vằn vạn đoạn Úc Văn Cùng ngay lúc đó.

​Đáng tiếc, trên đời chẳng ai có thể dự liệu được tương lai.

​Sau cùng thì bữa cơm tất niên ấy lại diễn ra ngay tại văn phòng.

Hồ Tiểu Ngư nhìn Úc Đàn và A Cửu, trong lòng có chút tiếc nuối vì quản gia Hồng bận việc về quê nên không có mặt. Lại nghĩ đến việc chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là mình phải rời đi, suốt bữa cơm, cậu cứ nhìn Úc Đàn bằng ánh mắt đầy vẻ trân trọng.

​Thực ra cậu cũng không phải muốn rời đi ngay lập tức, nhưng để giúp Úc Đàn vượt qua kiếp nạn sắp tới, cậu buộc lòng phải để lộ linh lực.

​Trong một xã hội vốn không thừa nhận sự tồn tại của quỷ thần yêu quái này, một khi đã ra tay cứu Úc Đàn, cậu sẽ chẳng thể nào đường đường chính chính xuất hiện ở nhân gian được nữa.

A Cửu nhìn Úc Đàn suốt cả bữa cơm cứ luôn tay chăm sóc Hồ Tiểu Ngư, đúng kiểu ngậm trong miệng sợ tan, nâng trên tay sợ bay, khiến anh ta ăn cẩu lương đến phát no.

​Đáng tiếc là hai người này rõ ràng hận không thể dính chặt lấy nhau, thế mà cứ mở miệng ra là bạn bè, nhìn mà sốt cả ruột.

​Sốt ruột quá hóa liều, A Cửu bèn động chút tâm cơ nhỏ. Anh ta lén gọi điện vào máy Hồ Tiểu Ngư.

​Biết điện thoại của Tiểu Ngư đang cắm sạc trong phòng nghỉ, và quả nhiên thấy ông chủ cũng đứng dậy đi theo cậu vào đó, A Cửu bèn nhanh tay đổ một chút rượu vào ly đồ uống của Hồ Tiểu Ngư.

​Thực sự chỉ là một chút thôi, còn có thành chuyện hay không thì đành thuận theo thiên ý vậy.

Còn về lý do tại sao lại có cuộc gọi đó ư? Cứ bảo là điện thoại để trong túi vô tình ấn nhầm vào thôi.

​Sau đó, A Cửu nhanh nhẹn thu dọn phòng khách của văn phòng rồi nhanh chóng chuồn thẳng.

​Dẫu sao lúc dọn đồ đi ngang qua phòng nghỉ của Tiểu Ngư, anh ta vẫn loáng thoáng nghe thấy giọng nói vừa say khướt vừa có phần ngang ngược của Hồ Tiểu Ngư vọng ra:

​“Úc Đàn! Anh đứng yên đó, đừng nhúc nhích!”

​“Quay lại đây!”

​“Vẫn lớn như vậy... Che chắn cái gì chứ, em muốn sờ...”

​“Ưm... Thơm quá đi mất...”

​“......”

​......

​Sáng sớm hôm sau,

​Hồ Tiểu Ngư chưa bao giờ ngờ được rằng, bản thân mình chỉ bị hơi rượu ám vào thôi mà cũng có thể say đến mức này.

Cậu cẩn thận hồi tưởng lại bữa cơm tất niên, rồi phát hiện ra ngoài cái lý do "bị hơi rượu làm cho choáng váng" thì hình như chẳng còn cách nào khác để giải thích cho việc mình thế mà lại... ăn sạch Úc Đàn.

​Úc Đàn với vết răng cắn vẫn còn rành rành trên cằm, lặng lẽ quan sát Hồ Tiểu Ngư đang ngẩn người nhìn trân trân lên trần nhà, chờ xem liệu cậu có định cho hắn một danh phận hay không.

​Cái mác mượn rượu làm càn, hắn nào dám chụp lên đầu Hồ Tiểu Ngư vào lúc này.

​Mặc dù đêm qua, quả thực là Hồ Tiểu Ngư đã bộc phát một sự hứng khởi và sức mạnh cực kỳ to lớn, thậm chí ngay cả khi hắn đã cố kìm nén bản năng để đi về phía cửa, cậu vẫn nhất quyết kéo hắn trở lại giường bằng được.

Nhưng trong lòng Úc Đàn cũng thừa hiểu, nếu hắn thực sự không muốn thì một kẻ say khướt như Hồ Tiểu Ngư làm sao có thể đạt được mục đích.

​Chuyện thành ra thế này là do hắn ỡm ờ thuận theo, nửa đẩy nửa mời. Khao khát hay chiều lòng, giờ đây có truy cứu thì cũng chẳng thể nói rõ ràng được nữa, dẫu sao thì quá trình cũng vô cùng mỹ mãn.

Hắn sẽ chịu trách nhiệm đến cùng.

​Còn về cách thức chịu trách nhiệm ư? Úc Đàn rất muốn lập tức túm lấy nhóc con này mang đến một nơi nào đó, để tên của hai người được viết chung trên một cuốn sổ nhỏ.

Trong lòng đã tính toán đến tận việc hôn lễ sau này nên tổ chức ở đâu, nhưng khi Hồ Tiểu Ngư ngước mắt nhìn sang, Úc Đàn vẫn giữ vẻ mặt cực kỳ đứng đắn và chân thành mà nói: “Tiểu hồ ly, là anh tự nguyện.”

Hắn đã từng hứa sẽ không bao giờ nói dối Hồ Tiểu Ngư nữa, cho nên câu này hoàn toàn là lời nói thật lòng.

​Vừa nghe thấy ba chữ "tiểu hồ ly", vành tai Hồ Tiểu Ngư đã nóng bừng lên như lửa đốt.

​Tối qua cậu say thật, nhưng không đến mức mất sạch ý thức như lần gặp Hứa Phong đó. Những mảnh ký ức còn sót lại trong đầu đang vô cùng chân thực mà nhắc nhở cậu rằng: tối qua, kẻ đóng vai giở trò lưu manh rốt cuộc là ai.

Đương nhiên là sau đó, chắc do bị Úc Đàn bị cậu bắt nạt quá mức nên hắn đã xoay chuyển tình thế, đảo khách thành chủ, đè chặt lấy cậu mà gọi không biết bao nhiêu tiếng "tiểu hồ ly".

​Hồ Tiểu Ngư rón rén kéo chăn, che đi bờ vai chi chít những dấu vết yêu đương của mình: “Em thấy hay là... chúng mình coi như huề nhau được không?”

​Úc Đàn ngẩn ra: “Cái gì cơ?”

​Hồ Tiểu Ngư lí nhí: “Trước đây em đã phục vụ anh bao nhiêu lần rồi, lần này coi như anh tha cho em một lần, được không anh?”

​Úc Đàn tức đến mức nghẹn lời, cuối cùng chỉ đành thốt ra một câu: “Em thấy vui là được.”

​Chỉ là tức thì tức thế thôi, chứ một số việc cũng đã đến lúc hắn cần phải đưa vào kế hoạch thực hiện rồi.

Tập đoàn nhà họ Úc sở hữu chuỗi cửa hàng trang sức cao cấp, nơi hội tụ những viên đá quý thượng hạng cùng những bậc thầy thủ công lành nghề nhất, dĩ nhiên hoàn toàn có thể chế tác ra những cặp nhẫn cưới hoàn mỹ không đâu sánh bằng.

Hắn đang nôn nóng đến mức không thể chờ đợi thêm giây phút nào nữa để lại một lần nữa thu nạp người kia vào vòng tay che chở của mình.

​Ban đầu, Úc Đàn định làm luôn nhẫn cưới, nhưng sau đó hắn lại tạm đổi thành nhẫn cầu hôn. Hắn tỉ mẩn chọn lựa một mẫu duy nhất từ hơn 100 thiết kế đỉnh cao nhất.

​Nhẫn cưới thì có thể thong thả gia công tỉ mỉ, nhưng chỉ còn một tháng nữa là đến sinh nhật của Hồ Tiểu Ngư rồi, hắn thực sự không thể đợi thêm được nữa.

Hắn nghĩ, ngày hôm đó hẳn là một ngày lành để cầu hôn.

​Dẫu chẳng dám tự tin rằng sẽ thành công ngay từ lần đầu tiên, nhưng dù là một lần hay mười lần đi chăng nữa, Úc Đàn tự nhủ, hắn quyết tâm phải đạt được bằng mọi giá.

​......

​Hồ Tiểu Ngư không hề hay biết dạo gần đây Úc Đàn đang bí mật toan tính điều gì, chỉ là kể từ ngày 10 tháng 3 trở đi, cậu luôn rơi vào một trạng thái lo âu khó tả.

​Và rồi đến ngày 15 tháng 3, nỗi lo âu ấy cuối cùng cũng đã có lời giải đáp.

​Bởi vì vào ngày hôm đó, Úc Đàn đã ngỏ ý với Hồ Tiểu Ngư, người dạo này vốn chỉ nhận đại vài thông cáo cho có lệ rằng hãy để trống lịch trình ngày 18 tháng 3 ra.

Ngày 18 tháng 3, quả thực đúng là ngày mà Hồ Tiểu Ngư từng bấm quẻ tính ra, chính là ngày Úc Đàn gặp đại nạn.

​Cậu nghe thấy giọng nói đầy phấn khởi của Úc Đàn vang lên bên tai: “Ngày đó là sinh nhật của em, quên rồi sao?”

​Hồ Tiểu Ngư ngẩn người, ngập ngừng hỏi lại: “Sinh nhật ạ?”

​Cậu vốn chưa bao giờ thực sự coi mình là nguyên chủ, sau khi đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Hồ, cậu lại càng phong tỏa luôn cả ký ức của thân xác này vào sâu trong dĩ vãng, đâu còn nhớ nổi ngày sinh tháng đẻ gì nữa.

​Hóa ra sinh nhật của nguyên chủ lại trùng khớp hoàn toàn với ngày Úc Đàn gặp nạn.

​Hồ Tiểu Ngư sợ Úc Đàn sẽ nhìn thấy sự kinh hoàng và nỗi lưu luyến khôn nguôi trong mắt mình, nên đã vội vàng ôm chầm lấy hắn.

Cậu thầm hỏi tận đáy lòng, tại sao lại cứ nhất định phải là ngày này?

​Một câu hỏi mà chẳng ai có thể đưa ra lời đáp.

​Hồ Tiểu Ngư vốn định đề nghị tổ chức sinh nhật sớm vào ngày 17 tháng 3, ít nhất là để cậu có thể danh chính ngôn thuận mà nói lời từ biệt với Úc Đàn một cách trọn vẹn nhất.

​Thế nhưng, cậu lại sợ nếu mình tùy tiện nhúng tay vào thì sẽ hỏng việc, khiến thời cơ báo ân đã dày công tính toán trở nên khó nắm bắt, thậm chí còn khiến Úc Đàn phải chịu những tổn thương không lường trước được, vậy nên đành giữ kín trong lòng.

​Úc Đàn chỉ đơn thuần nghĩ rằng Hồ Tiểu Ngư đang quá xúc động, hắn nhẹ nhàng vỗ về l*n đ*nh đầu cậu: “Đúng là đồ ngốc.”

​......

​Ngày 18 tháng 3, Hồ Tiểu Ngư được Úc Đàn đưa đến một căn biệt thự.

​Đó là một ngôi nhà hai tầng, dù diện tích nhỏ hơn nhiều so với dinh thự nhà họ Úc, nhưng chỉ cần nhìn qua là biết nơi này đã được dành hết tâm sức để chăm chút.

Úc Đàn giới thiệu với Hồ Tiểu Ngư rằng đây chính là nơi hắn đã sống sau khi từ nước ngoài trở về. Trước khi chính thức tiếp quản và dọn về dinh thự nhà họ Úc, hắn đã luôn ở nơi này. Đối với hắn, đây mới thực sự là ý nghĩa của chữ nhà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 51 | Đọc truyện chữ