Trong hộp là hai bức tranh cuộn. Một bức được vẽ khi Hồ Tiểu Ngư tham gia bộ phim 《Ánh Sáng Truyền Thừa》, lúc đó cậu cần vẽ một chân dung nhân vật nhưng vì chưa nghĩ ra nên vẽ ai cho giống Úc Đàn nhất, nên đành bỏ dở.

​Sau này, Hồ Tiểu Ngư nảy ra một ý hay: quyết định vẽ luôn cả hai bức.

​Dù sao thì cả hai đều là Úc Đàn.

​Bức thứ nhất là một Úc Đàn mặc vest đứng trước cửa sổ sát đất, toát lên vẻ lạnh lùng, cao ngạo. Bức thứ hai lại là một Úc Đàn vận trường bào đứng dưới gốc cây hoa quế, mang đậm nét thanh tao, nho nhã.

​Vốn dĩ cậu đã định để dành hai bức họa này cho Úc Đàn, nay có cơ hội tốt để tặng, cậu liền dứt khoát mang ra luôn.

Úc Đàn không ngờ rằng Hồ Tiểu Ngư lại tặng quà cho mình.

​Trong hai cuộn tranh, thật trùng hợp là bức đầu tiên hắn mở ra trông vô cùng quen mắt. Người đàn ông mặc trường bào, dáng đứng như ngọc thụ lâm phong trong tranh, rõ ràng chính là bức họa mà Hồ Tiểu Ngư đã vẽ trước mặt mọi người trong gameshow, còn khẳng định đó là người quan trọng nhất trong lòng mình.

​Chính bức họa này đã từng khiến hắn nảy sinh bao nhiêu nỗi uất ức và ghen tị.

​Thế nhưng giờ đây, khuôn mặt của người trong tranh...

Ngón tay run rẩy, Úc Đàn tiếp tục mở bức tranh thứ hai ra.

​Vẫn lại là hắn.

​Hóa ra bấy lâu nay, tất cả những ghen tuông, hậm hực và nghi ngờ trong hắn đều chỉ là hư ảo.

​Hồ Tiểu Ngư đang nằm bò trên giường chơi điện thoại, vẻ mặt trông có vẻ chẳng mấy bận tâm đến món quà vừa tặng, nhưng thực chất vẫn đang vểnh tai, liếc mắt quan sát phản ứng của Úc Đàn.

​Hình như... không có phản ứng gì mấy?

​Mãi cho đến khi cậu nghe thấy Úc Đàn ngập ngừng hỏi: “Tại sao em lại mang theo hai bức họa này bên mình?”

​Địa điểm quay phim của đoàn vốn hẻo lánh, các nghệ sĩ khác đều tìm mọi cách mang thêm nhiều đồ dùng thiết yếu, trong khi vali của Hồ Tiểu Ngư vốn dĩ không lớn, hộp đựng tranh lại rất chiếm diện tích.

​Hồ Tiểu Ngư nghiêng đầu nhìn hắn, thật thà đáp: “Sợ mất.”

​Úc Đàn hiển nhiên không hài lòng với hai chữ lấy lệ này, hắn dò xét nắm lấy tay Hồ Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư, em vẫn còn tình cảm với anh, đúng không? Cho anh thêm một cơ hội nữa được không…”

​Hồ Tiểu Ngư: Lại thế nữa rồi!

Cậu ngồi dậy: “Thế anh bảo tôi phải để ở đâu? Nếu anh mang chúng về văn phòng, tranh sẽ bị mất.”

​Đây hoàn toàn là lời nói thật lòng, Hồ Tiểu Ngư thực sự có nỗi lo lắng này.

​Trước kia lúc rời khỏi biệt thự nhà họ Úc, cậu đã chẳng mang theo bất cứ thứ gì.

​Rút kinh nghiệm từ vết xe đổ đó, hai bức họa này cậu luôn mang theo bên người, còn những thứ khác, nếu không mang đi được thì cũng chẳng thấy tiếc.

​Úc Đàn: “...”

​Một chút mong đợi vừa nhen nhóm, khi còn chưa kịp bùng lên thành đốm lửa đã hoàn toàn bị dập tắt.

Hắn mấp máy môi, hồi lâu sau mới nói: “Món quà này anh thích lắm, thực sự rất thích.”

Hồ Tiểu Ngư "ừ" một tiếng rồi dịch người sang bên cạnh, xem như nhường chỗ ngủ cho Úc Đàn.

​Vài ngày sau là sinh nhật của Úc Đàn.

​Hồ Tiểu Ngư phải đi quay phim, mãi đến tận buổi chiều mới có thể quay về.

​Úc Đàn đã chi tiền để thuê lại một góc bếp của khách sạn, bận rộn từ sáng sớm để làm bánh kem, nấu ăn, gọt trái cây, chín phần mười những món hắn làm đều dựa theo khẩu vị của Hồ Tiểu Ngư.

Hắn chỉ muốn có thể cùng Hồ Tiểu Ngư ngồi xuống ăn một bữa cơm tử tế, chứ không hề nhắc lại chuyện hôm nay là sinh nhật mình.

Mọi người trong đoàn phim đều lén lút bàn tán, không ngờ vị đại lão nhìn có vẻ cao xa không thể chạm tới này lại có một mặt bình dị, gần gũi như vậy, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.

​Cũng không phải là không có ai thấy Úc Đàn bận rộn trong bếp mà muốn tiến lại gần giúp đỡ với mục đích riêng. Thế nhưng, chỉ cần vừa hơi chạm mặt, đôi mắt đang nhìn rau củ quả vốn dĩ còn ôn hòa, khi quét qua họ bỗng trở nên lạnh lùng và sắc bén, ngay lập tức tạo ra một áp lực cực lớn khiến người ta chùn bước.

​Hồ Tiểu Ngư ngồi ăn cơm cùng Úc Đàn.

​Cậu vốn có chút ngại ngùng không dám động đũa, cũng chẳng rõ tại sao, chỉ là cảm thấy hai người vẫn chưa thân thiết đến mức này...

​Thế nhưng Úc Đàn lại nói: “Tiểu Ngư, anh hy vọng năm nào sinh nhật cũng có em ở bên cạnh.”

​Nghe câu đó, Hồ Tiểu Ngư bỗng cảm thấy có chút chột dạ.

Cậu không tiếp lời, chỉ nói khẽ: “Vậy chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

​Úc Đàn không đợi được câu trả lời mình mong muốn, nhưng nhận được một câu “Sinh nhật vui vẻ” này, dường như đã đủ để khỏa lấp hết thảy những trào phúng, chán ghét và khinh miệt của chuỗi ngày xưa cũ.

​Sự ra đời của hắn vốn dĩ chẳng có gì đáng để ăn mừng, có lẽ chỉ từ khi gặp được người trước mắt này, hắn mới thực sự được coi là đang sống.

​Ngày hôm sau, Úc Đàn rời khỏi thị trấn nhỏ phương Bắc này.

Hắn tự nhủ với lòng mình rằng không cần phải vội vã, ít nhất thì hiện tại, Tiểu Ngư đã không còn khước từ những món ăn hắn nấu nữa rồi.

Hai ngày sau khi Úc Đàn rời đi, một lượng lớn vật tư đã được vận chuyển đến thị trấn nhỏ nghèo nàn này.

​Đạo diễn Nhậm cũng chẳng buồn giấu giếm nguồn gốc của số nhu yếu phẩm đó. Vị quyền lực nhà họ Úc mà chẳng ai dám đắc tội kia đã tốn bao công sức như vậy, chẳng phải cũng chỉ vì muốn Tiểu Ngư có được cuộc sống tốt hơn một chút khi ở đoàn phim sao, điều này ai nấy đều hiểu rõ.

​Nhờ có số vật tư đắt đỏ này, chất lượng sinh hoạt của mọi người trong đoàn phim bỗng chốc được nâng cao rõ rệt.

​Vốn dĩ các nhân viên trong đoàn đã rất yêu quý Hồ Tiểu Ngư, nay lại càng hận không thể cung phụng cậu như tổ tiên.

Suốt mười tháng sau đó, cho đến tận tháng 11 và tháng 12, Hồ Tiểu Ngư vẫn luôn ở lại đoàn phim.

​Mỗi tháng Úc Đàn đều đến thăm đoàn một lần, mỗi lần đến lại ở lại dăm ba ngày. Hồ Tiểu Ngư cũng đã dần quen với việc đó, không còn xua đuổi hắn nữa.

​Ngày 20 tháng 12, các cảnh quay của Hồ Tiểu Ngư chính thức hoàn tất.

​Đoàn phim tổ chức tiệc đóng máy cho cậu.

​Úc Đàn cũng có mặt, hễ có ai mời rượu là hắn đều uống cạn sạch.

​Thực tế thì trong đoàn chẳng ai có gan dám chuốc rượu Úc Đàn, còn về phần Hồ Tiểu Ngư, vì mọi người đều biết cậu bị dị ứng cồn nên càng không ai dám để cậu chạm vào một giọt rượu nào.

Úc Đàn thực lòng muốn hòa mình vào không khí này, bởi làm vậy khiến hắn có cảm giác mình đã chạm gần hơn đến vòng tròn cuộc sống của Hồ Tiểu Ngư, thậm chí... còn nảy sinh một loại ảo giác rằng mình là người nhà của cậu.

​Hồ Tiểu Ngư làm sao ngờ được tâm tư Úc Đàn lại chuyển biến phức tạp đến thế. Cậu chỉ đơn giản nghĩ rằng uống quá nhiều rượu sẽ hại sức khỏe, nên cũng không nói gì nhiều, chỉ lẳng lặng lấy cái ly đi khi thấy Úc Đàn đã bắt đầu ngà ngà say.

​Úc Đàn đang xã giao với cả bàn tiệc, nhưng chín phần mười tâm trí của hắn đều đặt hết lên người đang ngồi bên cạnh mình.

Ánh mắt hắn dập dềnh những sóng tầng ôn nhu, hắn vờ như không biết mà cầm lấy cốc nước của Hồ Tiểu Ngư uống một ngụm. Cảm giác như vừa chiếm được một món hời lớn lao, hắn không kìm được mà để lộ ý cười.

​Đạo diễn Nhậm vẫn luôn chú ý đến vị đại lão không thể đắc tội này.

​Vừa liếc mắt nhìn thấy nụ cười như nắng sớm sau cơn mưa của đối phương, chân mày thanh tú, đôi mắt tinh hắn, dáng vẻ đường đường chính chính, trái tim ông bỗng chốc rung động, rồi ngay sau đó lại tiếc rẻ mà vỗ đùi cái đét.

​Chao ôi, đáng tiếc là vị đại lão này mỗi phút giây đều bàn chuyện làm ăn hàng trăm triệu, căn bản chẳng thèm để mắt đến chút thù lao đóng phim ít ỏi của ông.

Nói đi cũng phải nói lại, với nhan sắc và vóc dáng cực phẩm này, nếu mà đưa vào trong phim thì đúng là...

​Sau bữa tiệc đóng máy, Úc Đàn lẳng lặng đi theo Hồ Tiểu Ngư ra ngoài.

​Bên ngoài không biết đã đổ tuyết tự bao giờ. Tuyết phương Bắc rơi lúc nào cũng hào phóng, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, trên đầu hai người đã phủ một lớp trắng xóa.

​Hồ Tiểu Ngư rất thích tuyết, cậu đứng dưới ánh đèn đường, ngước đầu nhìn lên.

​Bộ lông của cậu cũng là màu trắng như tuyết, mềm mại lại mượt mà, mỗi khi gió thổi qua lại càng trở nên lung linh, đẹp đến nao lòng.

Hồ Tiểu Ngư mải mê ngắm tuyết rơi, không hề hay biết Úc Đàn đang đứng ngay phía sau, cũng lặng lẽ ngắm nhìn cậu.

​.....

​Sau khi Hồ Tiểu Ngư trở về Thân Thành, cậu nhận thấy văn phòng làm việc đã có những thay đổi không nhỏ.

​Sự thay đổi nằm ở cách bố trí: phòng họp cạnh phòng nghỉ của cậu đã được cải tạo thành một phòng nghỉ khác, còn căn phòng tạp vụ ở cuối hành lang thì được sửa lại thành nhà bếp.

​Úc Đàn và Hồ Tiểu Ngư bay cùng một chuyến.

​Sau khi xuống máy bay, hắn lại lấy cớ muốn tìm Thạch Cảnh Dương để đi nhờ cùng một chuyến xe, và rồi cứ thế theo đến tận lúc này.

Đến lúc này, hắn cũng chẳng buồn giấu giếm nữa: “Phòng nghỉ đó là của anh. Dạo này anh có nhiều dự án hợp tác với Thạch Cảnh Dương nên cần ở lại tăng ca. Còn phòng bếp cũng là của anh, gần đây... gần đây anh bỗng thấy thích nấu nướng...”

​Lý do vụng về đến mức ngay cả A Cửu đứng bên cạnh cũng không tài nào nghe nổi nữa.

​Hồ Tiểu Ngư đâu có ngốc, cậu ngước mắt nhìn Úc Đàn một cái rồi bảo: “Tùy anh vậy.”

​Nói xong, cậu liền đi thẳng về phòng mình.

​Mấy tháng cùng Úc Đàn chung đụng, tuy rằng cả hai không thể quay lại như lúc ban đầu, nhưng ít nhất hiện giờ họ đã có thể trò chuyện bình thường như những người bạn, và cũng có thể ngồi cùng bàn ăn với nhau một bữa cơm.

Hồ Tiểu Ngư bắt đầu tin rằng, có lẽ Úc Đàn thực sự thích mình.

​Là kiểu thích muốn được yêu đương.

​Thế nhưng cậu lại không muốn tiến xa hơn, cứ duy trì như hiện tại là ổn rồi, nếu sâu đậm thêm nữa... cậu có chút sợ hãi.

​Người biết tự lượng sức mình là quý, trong tình yêu có lẽ cũng vậy.

​Hồ Tiểu Ngư tự thấy mình không thông minh được như Úc Đàn. Sau lần bị anh lừa dối, cậu chỉ còn cách phong ấn lại phần tình cảm đã tổn thương đó, tự nhủ sẽ không bao giờ đặt chân vào nữa để bảo vệ bản thân được an toàn.

​Còn việc để Úc Đàn ở lại đây, Hồ Tiểu Ngư cũng có toan tính riêng của mình.

​Viên thanh ngọc ngưng tụ từ tâm huyết đã vỡ, cậu muốn nhân khoảng thời gian cuối cùng này, dùng linh lực tẩm bổ và phục hồi cơ thể cho Úc Đàn thêm một chút. Để đến lúc rời đi trong tương lai, lòng cậu cũng bớt đi vài phần vướng bận.

Tất nhiên, đây có thể coi là một món quà tặng kèm miễn phí.

​Hồ Tiểu Ngư nghĩ bụng, nếu Úc Đàn đã thích xuống bếp như vậy thì việc cậu ăn cơm anh nấu cũng xem như một hình thức thu thù lao, chắc là không quá đáng đâu nhỉ.

​Cứ thế, gần như tối nào Úc Đàn cũng đến văn phòng ngủ, coi nơi này chẳng khác nào ngôi nhà thứ hai của mình.

​Còn về ba bữa mỗi ngày, lúc bận rộn thì buổi trưa hắn không kịp tạt về, nhưng bữa sáng và bữa tối gần như lúc nào hắn cũng xuống bếp, thay đổi thực đơn xoành xoạch theo đúng khẩu vị của Hồ Tiểu Ngư.

Nhìn hai người họ bây giờ, trông chẳng khác nào một đôi bạn cùng phòng đang thuê nhà chung.

​Trong những lúc bầu không khí giữa hai người cực kỳ hòa hợp, Úc Đàn đã không ít lần hỏi Hồ Tiểu Ngư rằng, liệu cậu có muốn cân nhắc làm bạn trai của hắn không.

​Câu trả lời của Hồ Tiểu Ngư vẫn luôn không đổi: “Không làm đâu, tôi không thích anh.”

​Úc Đàn lại hỏi: “Vậy em thích ai?”

​Bất kể người đó là ai, hắn đều không chấp nhận, nhưng hắn có thể thử thay đổi để trở thành người như thế.

​Hồ Tiểu Ngư chỉ lắc đầu: “Tôi chẳng thích ai cả.”

​......

​Vài ngày sau khi Hồ Tiểu Ngư hoàn thành các cảnh quay, Sở Ngâm đã xin phép đạo diễn Nhậm để đăng một tấm ảnh hậu trường của cậu lên Weibo.

Trong phim, Hồ Tiểu Ngư vào vai một đại hồ yêu vạn năm với dung mạo trẻ mãi không già.

Hồ yêu ấy sở hữu mái tóc dài trắng muốt như dải lụa satin, dung nhan diễm lệ tuyệt trần, nhưng điểm thu hút nhất chính là đôi mắt màu xanh thẳm mang cái nhìn ngạo nghễ, vừa vô tình lại vừa tang thương như đã thấu tận nhân gian.

Hồ Tiểu Ngư vốn còn rất nhỏ so với tuổi thọ của hồ tộc, dù ở nhân gian cũng đã trải qua đôi chút thăng trầm nhưng vẫn chưa thể đạt đến độ tang thương như thế.

Dẫu vậy, không đạt đến không có nghĩa là chưa từng thấy qua. Cậu đã bắt chước thần thái của một lão hồ yêu hơn tám nghìn tuổi trong tộc, nhờ đó thể hiện thành công, thậm chí là xuất sắc hơn cả mong đợi hình ảnh một hồ yêu đã nếm trải hết sự đời trong kịch bản.

Tấm ảnh hậu trường này vừa được tung ra, Hồ Tiểu Ngư lập tức leo thẳng lên hot search một lần nữa.

​Sở Ngâm nhân lúc sức nóng trên mạng đang tăng cao, đã bàn bạc và nhanh chóng thống nhất với tổ chương trình “Ánh Sáng Truyền Thừa” để đưa Hồ Tiểu Ngư vào một kỳ phát sóng trực tiếp ngay trước Tết Dương lịch.

​Gọi là thêm vào là bởi theo hợp đồng ban đầu, lịch quay của Hồ Tiểu Ngư phải đợi đến năm sau. Không ngờ đạo diễn Nhậm lại quay quá thuận lợi, Hồ Tiểu Ngư đóng máy sớm hơn dự kiến, nên đây là cơ hội vàng để cậu hâm nóng tên tuổi trước thềm năm mới. Bởi lẽ với tốc độ tre già măng mọc của giới giải trí, nếu Hồ Tiểu Ngư cứ mãi ở lì trong đoàn phim mà không lộ diện, thì dù có là nhan sắc cực phẩm đi chăng nữa cũng sớm bị công chúng lãng quên.

​Buổi ghi hình diễn ra vô cùng suôn sẻ. Trong chương trình, Hồ Tiểu Ngư còn biểu diễn một đoạn tấu đàn, chính thức chinh phục trái tim của đông đảo cư dân mạng.

……

Vào dịp Tết Dương lịch, Úc Đàn bảo buổi tối muốn đưa Hồ Tiểu Ngư ra ngoài ăn cơm.

Hắn vốn là người chẳng hề ưa sự náo nhiệt, nhưng sau này lại dần quen với việc có một người rộn ràng bên cạnh. Hiện giờ người bên cạnh ấy cũng dần trở nên trầm lặng đi, nên hắn luôn muốn tìm cách để cậu vui vẻ, linh hoạt trở lại.

​Đi ăn chỉ là một phần, hắn còn hẹn cả Thạch Cảnh Dương cùng vài người bạn thường chơi chung để tạo không khí sôi nổi.

​Tính ra kể từ lúc hai người nảy sinh mâu thuẫn, Hồ Tiểu Ngư cũng xa cách luôn với cả nhóm Thạch Cảnh Dương, Nhậm Tri Phàm, chưa từng ngồi lại ăn cùng nhau bữa cơm nào.

Úc Đàn chỉ định hỏi với giọng thương lượng, thế nhưng lại thấy Hồ Tiểu Ngư rũ mắt, lùi lại phía sau một bước.

Hắn hỏi: “Làm sao vậy?”

​Hồ Tiểu Ngư lắc đầu: “Không có gì, anh cứ đi một mình đi, tôi muốn ở nhà xem chương trình thực tế.”

​Chương trình “Ánh Sáng Truyền Thừa” mà cậu quay trước đó theo hình thức phát sóng trực tiếp, nhưng sau đó vẫn có bản biên tập lại để đăng lên mạng, và tập gần nhất vừa khéo lại phát sóng vào đúng tối Tết Dương lịch hôm nay.

​Úc Đàn cảm thấy Hồ Tiểu Ngư đang có tâm sự, nhưng biết rõ dù có hỏi thêm cũng chẳng thể cạy miệng cậu được.

Hany chỉ mỉm cười: “Vừa hay anh cũng không muốn đi, bên ngoài ồn ào quá… Tối nay mình ăn lẩu nhé?”

​Về khoản ăn uống, Hồ Tiểu Ngư hoàn toàn để Úc Đàn quyết định, nên cậu khẽ gật đầu.

​Úc Đàn nói xong liền đi chuẩn bị cho bữa tối, sắc mặt không hề có chút gì khác thường.

Chỉ đến khi ra khỏi cửa, đứng ở nơi mà người trong phòng không nhìn thấy được, hắn mới lộ vẻ thất vọng mà thở dài một tiếng thườn thượt.

​Sau khi bình ổn lại cảm xúc trong chốc lát, hắn gọi điện thoại cho Thạch Cảnh Dương.

​Đầu dây bên kia, Thạch Cảnh Dương hào hứng hỏi: “Anh Úc, giờ mình xuất phát luôn chứ?”

​Vừa nói, hắn vừa nựng cằm Kim Bảo đang ngồi trên đùi mình, rướn người hôn lên làn môi hơi sưng đỏ của đối phương. Trong lòng hắn vừa thấy đồng cảm cho ông anh Úc Đàn, lại vừa thầm may mắn vì bên cạnh mình ít ra vẫn còn có một người vừa ý để vỗ về.

Úc Đàn nói: “Không đi nữa, tối nay chú cứ dẫn mọi người đi chơi đi.”

​Thạch Cảnh Dương đẩy người trong lòng ra, ngồi bật dậy: “Không phải chứ? Mất bao nhiêu ngày mới bài trí xong, chỗ hoa đó toàn bộ đều là vận chuyển bằng đường hàng không về, chỉ có tối nay là nở đẹp nhất thôi. Còn cả pháo hoa nữa... Với lại con du thuyền mới mua hôm nay là ngày đầu hạ thủy, thế mà anh cũng không đến à?”

​Nhớ lại dáng vẻ thờ ơ, chẳng chút hứng thú của Hồ Tiểu Ngư, Úc Đàn bình thản lặp lại: “Không đi.”

​Thạch Cảnh Dương định nói thêm gì đó thì đầu dây bên kia đã ngắt máy.

​Hắn bực dọc đứng dậy đi đi lại lại vài vòng, thầm nghĩ cái quái gì đang xảy ra thế này, tính khí của Hồ Tiểu Ngư cũng lớn quá rồi đấy.

Thạch Cảnh Dương vốn định tìm Hồ Tiểu Ngư để nói lý lẽ vài câu, nhưng ngẫm lại đến cả anh Úc còn đang phải dè dặt, bó tay bó chân như thế, hắn mà xen vào không khéo lại hỏng việc. Rốt cuộc, hắn cũng chẳng dám nhúng tay vào chuyện của hai người kia nữa.

​Về phần Úc Đàn, hắn đang đứng gọi điện ở dãy hành lang bên cạnh thang máy của văn phòng.

​Chỗ này hơi khuất nên khá yên tĩnh.

​Trong lòng cảm thấy bí bách khôn nguôi, hắn đưa tay vào túi quần s* s**ng theo bản năng, rồi mới sực nhớ ra có một lần khói thuốc của mình đã làm Hồ Tiểu Ngư khó chịu, nên từ đó về sau hắn đã bỏ hẳn rồi.

Nhớ lại chuyện bỏ thuốc, lòng anh bỗng chốc mềm nhũn ra.

​Khi ấy Hồ Tiểu Ngư vẫn còn thích quấn quýt lấy hắn không rời. Rõ ràng là lúc thua trận, đến nửa cuối hiệp là cậu cứ muốn bò đi cho bằng được, cả người hận không thể rúc thẳng vào hộc tủ đầu giường mà trốn, thế nhưng khi mọi chuyện vừa kết thúc, cậu lại hì hục bò trở về, ôm chặt lấy cánh tay hắn.

​Lúc đó hắn vẫn còn hút thuốc, nhất là ngay sau khi vừa vận động xong. Việc rít một hơi thuốc dường như là thói quen bẩm sinh, hắn luôn cảm thấy đó là cách để bản thân được thả lỏng và thư thái nhất.

​Thế nhưng hắn chưa kịp rít được mấy hơi, cái con người với đôi lông mi còn ướt đẫm nước mắt kia đã bắt đầu giả vờ giả vịt ho khan sù sụ.

Úc Đàn nhìn mà thấy thú vị vô cùng, diễn xuất tuy có hơi vụng về thật đấy nhưng bù lại cái sự đáng yêu mới là điểm nhấn.

​Sau vài lần như vậy, hắn cuối cùng cũng quyết định bỏ thuốc. Đó là bởi đôi mắt hồ ly vừa nghiêm túc vừa trong trẻo của cậu thiếu niên ấy cứ nhìn chằm chằm hắn mà bảo: “Hút thuốc không tốt cho sức khỏe đâu, sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ đấy.”

​Úc Đàn trêu cậu: “Chứ không hút thuốc thì sẽ sống mãi không chết chắc? Đau ốm dặt dẹo mà sống đến bảy tám mươi tuổi thì người ta chê cười, chẳng ai ưa nổi.”

​Thật ra mấy chuyện như người ta chê cười, chẳng ai ưa nổi, hắn chẳng bận tâm mấy đâu, vì cũng quen rồi.

Chủ yếu là vì hắn cảm thấy sự tồn tại này thật tẻ nhạt. Nợ máu đã trả gần xong, phú quý vinh hoa cũng đã nếm đủ, mọi thứ cũng chỉ đến thế mà thôi.

​Chẳng có gì để lưu luyến, ngay cả việc hít thở hắn cũng thấy vô vị.

​Nào ngờ chú hồ ly nhỏ kia lập tức bật dậy: “Sẽ không bệnh đâu! Anh bỏ thuốc đi, em bảo đảm anh sẽ khỏe mạnh sống lâu trăm tuổi.”

​Úc Đàn thấy hứng thú, hỏi vặn lại: “Em lấy gì mà bảo đảm?”

​Câu hỏi này khiến hồ ly nhỏ ngẩn người. Sau vài giây nghẹn lời, cậu mới lúng túng đáp: “Dù sao thì anh cứ bỏ thuốc đi, em... anh mà bỏ thì em còn có thể...”

​Úc Đàn v**t v* tấm lưng trần còn hơi ẩm ướt mồ hôi của cậu, trêu chọc: “Có thể cái gì?”

​Có lẽ thấy trong mắt hắn đầy ý cười, hồ ly nhỏ cũng dần hiểu ra vấn đề. Cậu đánh liều giật lấy điếu thuốc của hắn, vòng eo vẫn còn hằn rõ dấu tay lướt ngang qua mặt hắn, dứt khoát dụi tắt điếu thuốc vào gạt tàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột - Chương 50 | Đọc truyện chữ