Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 23: Đều cho anh
Hồ Tiểu Ngư không nhận được câu trả lời nào từ Úc Đàn.
Ngay sau đó, miệng cậu đã bị khóa chặt, bên tai vang lên giọng nói đầy cường thế và ám muội của hắn: “Bây giờ tôi có hứng thú rồi.”
Úc Đàn quả thực đang tràn đầy hứng thú, dù ban đầu trong đó còn lẫn lộn chút bực dọc vì đêm nay không thể chợp mắt.
Nhất là khi nhìn qua màn hình giám sát, thấy cái con người chỉ mặc độc một chiếc q**n l*t, vòng tay ôm chặt gối của hắn, đôi chân còn gác lên chăn của hắn mà ngủ một cách tùy ý, phóng túng như thế kia.
Sự phóng túng ấy phơi bày trọn vẹn từ vòng eo mảnh mai mềm mại cho đến tứ chi thon dài trắng nõn, cứ thế mà phô bày ra trước mắt chẳng chút kiêng dè.
Thế nhưng, những lời này Úc Đàn đương nhiên sẽ không đời nào nói cho Hồ Tiểu Ngư biết.
Hắn muốn làm gì thì làm, lẽ nào chuyện gì cũng phải đi báo cáo với một món đồ chơi nhỏ hay sao?
Hồ Tiểu Ngư lại một lần nữa cảm nhận được tình trạng thiếu oxy trầm trọng.
Tuy nhiên, đó vẫn chưa phải là trọng điểm.
Cậu không cảm nhận được sự hiện diện của miếng thanh ngọc đâu cả, bèn dùng chút linh lực để hỗ trợ, nhanh tay nhét chiếc chăn vào lòng Úc Đàn để thay thế cho chính mình.
Đàn ông vào những thời điểm "nước sôi lửa bỏng" mà bị đánh ngang xương thì đúng là muốn mạng.
Cho dù là người có khả năng tự chủ cực cao như Úc Đàn, thì ngay tại khoảnh khắc này, hắn cũng hận không thể thi hành "án tử hình" với Hồ Tiểu Ngư ngay tại chỗ.
Những đường gân xanh trên ngón tay đang túm lấy chiếc chăn của hắn nổi lên cuồn cuộn, giọng nói lạnh lùng gằn xuống: “Sao thế, không muốn à?”
Bóng tối vốn dĩ chẳng thể ngăn cản được tầm mắt của yêu tộc.
Hồ Tiểu Ngư hỏi: “Úc Đàn, miếng thanh ngọc tôi đưa anh đâu rồi?”
Ngay sau đó, cậu liền thấy Úc Đàn có chút không tự nhiên mà nghiêng đầu sang chỗ khác: “Cất đi rồi.”
Úc Đàn vốn không biết Hồ Tiểu Ngư có thể nhìn thấu mọi vật trong đêm tối, cho nên hắn cũng chẳng buồn che giấu biểu cảm trên gương mặt mình.
Hồ Tiểu Ngư nhận ra điểm bất thường của Úc Đàn, cậu có chút chần chừ hỏi: “Anh không phải là... làm mất rồi chứ?”
Chỉ cần vừa nghĩ đến khả năng này thôi, cậu liền cảm thấy nhịp tim mình như chậm lại hẳn. Miếng thanh ngọc ấy vốn được ngưng tụ từ máu nơi tim của Cửu Vĩ Thiên Hồ, toàn bộ hồ tộc cũng chẳng tìm ra được khối thứ hai.
Nếu miếng ngọc này mà mất, hiện tại cậu chẳng đào đâu ra giọt tinh huyết thứ hai để ngưng tụ lại một khối khác.
Úc Đàn nghe thấy giọng điệu của Hồ Tiểu Ngư không chỉ là hoài nghi mà còn run rẩy lạ thường, chút d*c v*ng nồng nhiệt trong hắn bỗng chốc dập tắt đi hơn nửa. Hắn vô thức trấn an: “Không có mất.”
“Vậy anh lấy ra cho tôi xem.”
“Để ngày mai đi, hôm nay muộn quá rồi.” Úc Đàn đáp lời.
Nhưng thực tế là, miếng thanh ngọc lúc này vẫn đang nằm trong tay sư huynh Phạm Ứng Kỳ của hắn, ở tận vùng Tây Bắc cách Thân Thành hàng ngàn dặm.
“Tôi muốn xem ngay bây giờ.” Hồ Tiểu Ngư kiên định nói. Không nằm ngoài dự đoán, cậu nhìn thấy Úc Đàn khẽ nhíu mày, bèn nói tiếp: “Miếng ngọc đó rất quan trọng, nếu như... nếu như thật sự bị mất rồi, anh cứ nói cho tôi biết đi, tôi sẽ không trách anh đâu, anh đừng sợ.”
Kỳ thực chỉ cần nghĩ đến việc miếng ngọc có thể đã mất, Hồ Tiểu Ngư đã cảm thấy đau lòng muốn chết.
Thế nhưng so với ngọc, đương nhiên con người vẫn quan trọng hơn, đây chính là đạo lý mà cậu đã học được từ chỗ của Úc Đàn.
Vào kiếp trước của Úc Đàn, Hồ Tiểu Ngư vẫn còn là một con hồ yêu nhỏ chưa hiểu sự đời, những lúc không phải chữa thương, cậu chỉ mải mê ham hố chạy nhảy lung tung khắp nơi.
Có một lần cậu không ngoan, lỡ tay làm vỡ chiếc nghiên mực quý giá mà Úc Đàn hết sức trân trọng, sợ tới mức trốn biệt trên xà nhà không dám xuống.
Úc Đàn khi ấy đứng dưới xà nhà, giang tay chờ đón cậu và ôn tồn bảo: “Tiểu Ngư quan trọng hơn nghiên mực nhiều. Biết sai mà sửa là hồ ly ngoan, ta không trách em, mau xuống đây nào.”
Hồ Tiểu Ngư nghĩ đến đây, bèn gạt phắt chiếc chăn vướng mắt sang một bên để ôm chầm lấy Úc Đàn.
Cậu vỗ nhè nhẹ lên lưng hắn, vẫn ôm theo tia hy vọng cuối cùng mà hỏi: “Thật sự mất rồi sao?”
Úc Đàn nghe giọng nói rầu rĩ của Hồ Tiểu Ngư, chỉ hỏi lại một câu: “Mất thì đã sao? Miếng ngọc đó còn quan trọng hơn cả tôi à?”
Nói như vậy thực chất rất vô lý, gần như có thể coi là ngang ngược bá đạo, nhưng vì Hồ Tiểu Ngư chẳng hề che giấu sự coi trọng đối với miếng ngọc, nên Úc Đàn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Một lát sau, hắn nghe thấy giọng nói đầy phiền muộn xen lẫn tiếc nuối của người trong lòng: “Nhưng mà, tôi không còn khối thứ hai để tặng anh nữa.”
Mọi sự bất mãn trong lòng hắn đều bị câu nói này xoa dịu hoàn toàn.
Hắn ôn nhu bảo: “Đồ ngốc! Đồ cậu tặng, tôi đương nhiên phải cất giữ cẩn thận chứ. Tôi để nó trong két sắt ngân hàng rồi, ngày mai sẽ lấy cho cậu xem.”
Hồ Tiểu Ngư nghe vậy mới yên tâm được đôi chút: “Không cần khóa trong két sắt đâu, phải mang theo bên người cơ.”
Úc Đàn tự nhiên là thuận miệng đồng ý.
Tuy nhiên, sau chuyện đó, hai người cũng chẳng làm thêm gì nữa.
Úc Đàn thì thực sự rất muốn, nhưng Hồ Tiểu Ngư cứ canh cánh trong lòng chuyện miếng thanh ngọc. Cậu cứ phải tận mắt nhìn thấy nó thì mới có thể thanh thản được, nên cứ xoay qua xoay lại, nhất quyết không chịu vào tròng.
Cuối cùng, Úc Đàn không còn cách nào khác, đành phải đi tắm nước lạnh để hạ hỏa.
Hồ Tiểu Ngư nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, chẳng biết là vì thâm tâm cảm thấy an tâm khi biết đó là tiếng động của Úc Đàn, hay là do di chứng của việc mất đi máu nơi tìm, mà cậu đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ lần nữa.
Sau khi Úc Đàn tắm rửa xong bước ra, hắn đứng bên mép giường lặng lẽ quan sát một hồi lâu.
Sau đó, hắn kéo góc chăn đắp lên cái bụng đang lộ ra ngoài của Hồ Tiểu Ngư, rồi tắt đèn bước ra khỏi phòng.
Mười phút sau, tại một ngôi đạo quán cách xa hàng ngàn dặm.
Phạm Ứng Kỳ xoa xoa khuôn mặt già nua của mình: “Tiểu sư đệ, có phải chú mày bị mộng du không đấy? Bây giờ là hai giờ sáng, chứ không phải hai giờ chiều đâu.”
Đến khi nghe rõ yêu cầu của Úc Đàn, Phạm Ứng Kỳ lập tức tỉnh cả ngủ, chẳng còn chút mệt mỏi nào nữa: “Sao chú mày càng ngày càng hẹp hòi thế hả? Anh đây chỉ mượn để nghiên cứu chưa đầy một tháng mà cũng không được sao?”
Hai người họ đang nói về chuyện của miếng thanh ngọc.
Khi Phạm Ứng Kỳ nhận được miếng ngọc do người của Úc Đàn gửi tới, ông ta thực sự hận không thể cung phụng nó như một món bảo bối truyền đời.
Dù không nhận ra nguồn gốc thực sự của thứ này, nhưng luồng thanh linh khí ẩn chứa trong ngọc lại vô cùng nồng đậm và tinh thuần. Đối với những người tu đạo mà nói, đây là một món báu vật vô giá. Ngay lập tức, ông ta đã dự tính sẽ cầu xin tiểu sư đệ để lại miếng ngọc này làm vật trấn giữ cho đạo quán của mình.
Nhưng Úc Đàn không đồng ý.
Phạm Ứng Kỳ chỉ đành lùi một bước để cầu lấy điều kiện tiếp theo, chính là mượn về nghiên cứu trong khoảng một tháng.
Chẳng ngờ bảo vật còn chưa kịp ấm chỗ, bên kia đã tìm tới đòi lại ngay.
Úc Đàn day day giữa lông mày, hắn trước nay luôn là người giữ lời, chưa từng lật lọng như thế này bao giờ.
Nhưng cứ nghĩ đến dáng vẻ mắt tròn mắt dẹt chờ đợi của đồ ngốc kia, trái tim hắn lại trở nên sắt đá: “Sư huynh, ngày mai tôi sẽ phái người qua đó lấy.”
Hồ Tiểu Ngư hoàn toàn không hay biết gì về tất cả những chuyện này.
Cậu cũng không hề biết rằng, miếng thanh ngọc mình cầm trên tay vào chiều ngày hôm sau đã phải trải qua một hành trình thần tốc bằng phi cơ riêng để quay về kịp lúc.
Đêm hôm đó, hai người tiếp tục hoàn thành nốt những chuyện còn dang dở của đêm trước.
Hồ Tiểu Ngư rất chắc chắn rằng mình đã nghe thấy Úc Đàn gọi mình là “Tiểu hồ ly”.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu cố chống lại cơn buồn ngủ đang ập tới để hỏi cho rõ về cách xưng hô này.
Úc Đàn nhìn Hồ Tiểu Ngư đang mơ màng nhưng đôi mắt vẫn long lanh nước, mang theo vẻ mê hoặc đầy tình tứ sau khi vừa trải qua những giây phút nồng nhiệt mà chính cậu cũng không tự nhận ra, hắn khẽ cười một tiếng: “Lắm lời thế, vẫn còn muốn nữa à?”
Hồ Tiểu Ngư lập tức co người, rúc nhanh vào sâu trong chăn.
Một lát sau, cậu lại ló đầu ra, để lộ đôi mắt hơi cong mang theo ý cười: “Úc Đàn, tôi thích anh gọi tôi như thế.”
Cảm giác ấy thật giống như... được quay trở lại một trăm năm về trước vậy.
Khi đó Úc Đàn mỗi lần không tìm thấy cậu, hắn sẽ đứng dưới mái hiên, bên cửa sổ hoặc giữa vườn hoa, hết lần này đến lần khác kiên nhẫn gọi: “Tiểu hồ ly, đến giờ về nhà rồi.”
Sau đó, Hồ Tiểu Ngư được bế vào phòng tắm, cậu lại nghe thấy Úc Đàn gọi thêm rất nhiều tiếng "tiểu hồ ly" nữa.
Cậu mệt lả cả người, vô cùng hối hận vì cái tính lắm mồm đã thốt ra câu nói kia.
......
Một tuần sau ngày hẹn gặp Phí Tư Chân, Hồ Tiểu Ngư nhận được điện thoại từ đối phương.
Giọng Phí Tư Chân tràn đầy vẻ áy náy: “Tiểu Ngư, thực xin lỗi, chắc là tôi phải nuốt lời rồi. Việc kinh doanh của gia đình đang gặp chút rắc rối, nên chuyện đóng phim có lẽ phải tạm hoãn lại.”
Nói là tạm hoãn vẫn còn là nhẹ, có khi một lần gác lại là mất cả đời.
Hồ Tiểu Ngư cảm thấy vô cùng hụt hẫng, con đường trở thành diễn viên hay minh tinh của cậu xem ra có chút trắc trở.
Dẫu vậy, cậu vẫn mở lời an ủi Phí Tư Chân rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
Lời nói này nghe qua thì có vẻ như một câu khách sáo rập khuôn, nhưng Hồ Tiểu Ngư nhìn ra Phí Tư Chân vốn mang số hưởng vinh hoa phú quý, năm nay chẳng qua vì là gặp năm tuổi nên mới gặp chút sóng gió nhỏ, tương lai ắt sẽ xán lạn.
Phí Tư Chân không thể ngờ được rằng Hồ Tiểu Ngư lại chẳng hề buông một lời trách móc nào, điều đó càng khiến anh cảm thấy áy náy với cậu nhiều hơn.
Anh ta lại không kìm được mà gửi lời cảm ơn, nói rằng cũng may nhờ có Hồ Tiểu Ngư nhắc nhở anh gần đây phải kiềm chế tính nóng nảy, nếu không cha anh bây giờ không phải đang nằm ở phòng bệnh thường, mà đã phải vào phòng hồi sức tích cực rồi.
Hóa ra, cha của họ Phí sau khi nghe theo lời của Úc Đàn, đã ra lệnh cưỡng chế Phí Tư Chân phải về nhà tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình.
Nếu Phí Tư Chân không nghe lời, ông sẽ giả bệnh. Sau đó, Úc Đàn sẽ phối hợp dàn dựng kịch bản khiến việc kinh doanh của nhà họ Phí rơi vào cảnh nghiêng ngả, buộc Phí Tư Chân phải bôn ba ngược xuôi lo liệu mọi việc.
Phí Tư Chân đúng là đã định không nghe theo, nếu dựa vào tính cách trước kia, không chừng anh ta đã cãi vã kịch liệt với cha mình rồi.
Nhưng ngay thời khắc mấu chốt, vì nhớ tới lời Hồ Tiểu Ngư dặn mà anh cố nhịn cục tức xuống, bảo rằng mình cần phải suy nghĩ kỹ lại, nhưng thực chất trong lòng đang tính chuyện trốn nhà ra đi là xong.
Chẳng ngờ rằng, cho dù hai cha con không hề xảy ra cãi vã.
Cha của Phí Tư Chân vẫn ngã bệnh.
Còn chưa kịp giở trò giả bệnh, thì ông ấy đã lâm bệnh thật luôn rồi.
Bệnh cao huyết áp dẫn đến nhồi máu não, cũng may là phát hiện kịp thời, cộng thêm việc gần đây người bệnh không gặp phải cú sốc tâm lý hay biến động cảm xúc quá lớn. Nếu không, vùng xuất huyết chỉ cần lan rộng thêm một chút thôi thì rất có thể sẽ dẫn đến bại liệt.
Cha lâm bệnh, Phí Tư Chân dĩ nhiên phải đứng ra gánh vác trách nhiệm, vừa để răn đe các đối thủ cạnh tranh, vừa để trấn an tinh thần của toàn thể nhân viên cấp dưới.
Cứ như vậy, chuyện đóng phim điện ảnh đành phải tạm thời gác lại một bên.
Đây vốn là việc riêng của gia đình, theo lý mà nói thì không nên rêu rao khắp nơi.
Nhưng Phí Tư Chân cũng không giải thích rõ được tại sao, chỉ là anh cảm thấy khi tâm sự thật lòng với Hồ Tiểu Ngư thì vô cùng tự tại. Anh còn hứa hẹn rằng chờ khi bệnh tình của cha ổn định hơn, anh nhất định sẽ giới thiệu cho Hồ Tiểu Ngư vài nhân vật có tầm ảnh hưởng trong giới giải trí.
Hồ Tiểu Ngư cúp điện thoại, lại nằm vật ra ghế sofa đầy vẻ chán nản.
Úc Đàn đang làm việc gần đó khẽ ngước mắt lên, sau khi hỏi và biết đó là điện thoại của Phí Tư Chân, hắn liền hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện.
Mọi thứ đều nằm trong dự tính của hắn.
Thế nhưng, khi thật sự nhìn thấy đồ ngốc kia rầu rĩ héo hon như vậy, hắn lại chẳng cảm thấy vui vẻ như bản thân từng tưởng tượng.
Hắn chỉ nói khẽ: “Sau khi tan làm, tôi đưa cậu ra ngoài đi dạo một chút.”
Hồ Tiểu Ngư bắt đầu cảm thấy hứng thú trở lại, nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ để khiến cậu trở nên phấn chấn ngay tức thì.
Cậu thầm tính toán sẽ đợi thêm một thời gian nữa xem những nhân vật trong giới mà Phí Tư Chân giới thiệu ra sao. Nếu thực sự không còn cách nào khác, cậu chỉ còn nước lén lút giấu Úc Đàn để đi tìm đến một công ty giải trí nào đó.
......
Úc Đàn nói là đưa Hồ Tiểu Ngư đi chơi, nhưng chính xác hơn là gọi hội anh em Thạch Cảnh Dương, Nhậm Tri Phàm tụ tập một bữa.
Tuy rằng hắn chẳng mấy thích việc đồ ngốc kia thân thiết với bất kỳ ai ngoài mình, nhưng nếu chỉ thỉnh thoảng một lần thì hắn vẫn có thể miễn cưỡng chịu đựng được.
Thạch Cảnh Dương khi nhận được tin tức, hai mắt muốn lồi cả ra ngoài.
Đây vẫn là vị "anh Úc" thần long thấy đầu không thấy đuôi, ngoài làm việc ra thì chẳng bao giờ chịu rời khỏi ổ của mình sao?
Hắn vội gọi điện cho Nhậm Tri Phàm, hai người buôn chuyện vài câu và đều nhất trí cho rằng: Úc Đàn đối với Hồ Tiểu Ngư thực sự là cưng chiều quá mức rồi.
Cứ như thể... có chút ý vị của bậc quân vương mê muội đến mức chẳng thèm thiết triều nữa.
......
Buổi tối sau khi tan làm, Úc Đàn dẫn Hồ Tiểu Ngư trực tiếp đi đến địa điểm tụ họp.
Ngay khi Úc Đàn vừa đẩy cửa bước vào, đôi mắt của Hồ Tiểu Ngư đã sáng bừng lên.
Phòng bao rộng như một quảng trường nhỏ, ba mặt là vách kính trong suốt cao 5 mét dài 30 mét, ngăn cách một làn nước biển bao quanh lấy căn phòng. Những đàn cá đủ mọi hình thù, kích thước bơi lội tung tăng trong nước, mang lại cảm giác như đang lạc vào giữa lòng đại dương vậy.
Hồ Tiểu Ngư tuy chẳng ưa gì việc tắm rửa, nhưng đối với nước và các sinh vật thủy sinh, cậu lại có một nỗi tò mò và sự gần gũi khó lòng diễn tả.
Thế là, cậu cứ vậy mà kéo tay Úc Đàn đi xem cá.
Úc Đàn chẳng mảy may hứng thú với cách bài trí của phòng bao, ánh mắt của hắn chỉ dừng lại duy nhất trên người Hồ Tiểu Ngư.
Ủ rũ suốt cả buổi chiều, đến giờ cuối cùng cậu cũng chịu vui vẻ trở lại, xem ra nơi này chọn không sai chút nào.
Hắn khẽ chỉnh lại cái cổ áo bị lệch của Hồ Tiểu Ngư, che đi dấu vết đỏ thắm đang lộ ra trên làn da trắng ngần, rồi thấp giọng hỏi: “Thích không?”
Chờ đến khi Hồ Tiểu Ngư gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, nhưng ánh mắt vẫn cứ dính chặt vào đàn cá không chịu rời nửa bước, Úc Đàn bỗng cảm thấy mấy con cá kia cũng có chút chướng mắt.
Nhưng lần này, hắn đã kiềm chế lại được.
Thậm chí hắn còn đang cân nhắc xem có nên đầu tư một cái công viên đại dương hay đại loại thế không. Như vậy, lần sau khi Hồ Tiểu Ngư muốn chơi đùa, cậu sẽ luôn nằm trong tầm mắt của hắn mà không có bất kỳ kẻ nào khác làm vướng mắt.
Những người khác trong phòng bao nhìn Hồ Tiểu Ngư và Úc Đàn, nếu không nói là trợn mắt há hốc mồm thì cũng chẳng khác là bao.
Trong số họ, không ít con em thuộc các gia đình hào môn đều biết Úc Đàn. Nhưng trong ký ức của bọn họ, Úc Đàn tuyệt đối là nhân vật chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn. Đó là người có thể ngồi ngang hàng với bậc cha chú của họ, thậm chí còn lấn lướt hơn một bậc, khiến người ta vừa ngưỡng mộ vừa nể sợ.
Chẳng ai dám tiến lên chào hỏi trước, nhưng bảo họ dời mắt đi chỗ khác để làm việc riêng thì họ cũng chẳng dám.
Một người như thế, mà giờ đây lại bị Hồ Tiểu Ngư túm tay kéo đi xem cá, hơn nữa còn không hề lộ ra một chút vẻ thiếu kiên nhẫn nào sao?
Đây thật sự là Úc đại lão đó hả?
Cứ như vậy, căn phòng bao bỗng chốc chia thành hai chiến tuyến rõ rệt:
Một bên là Hồ Tiểu Ngư và Úc Đàn đang mải mê ngắm cá, bên còn lại là tất cả những người khác đang mải mê... ngắm Hồ Tiểu Ngư và Úc Đàn.
Nhậm Tri Phàm và Thạch Cảnh Dương liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy đúng là một phen mở mang tầm mắt. Rõ ràng lần gặp mặt trước, Úc ca và Hồ Tiểu Ngư vẫn chưa quấn quýt đến mức này kia mà.
Thạch Cảnh Dương nghiêng người về phía Nhậm Tri Phàm, thì thầm: “Ông có thấy anh Úc với Tiểu Ngư hình như có chỗ nào đó... khang khác không?”
Nhớ lại cảnh tượng Úc Đàn chỉnh sửa áo quần cho Hồ Tiểu Ngư khi nãy, Nhậm Tri Phàm buột miệng theo bản năng: “Cá lớn nuốt cá bé.”
Thạch Cảnh Dương: “...... Ý ông là sao?”
Về sau, Thạch Cảnh Dương cuối cùng cũng bừng tỉnh đại ngộ.
Từ góc độ của anh nhìn qua, chỉ thấy anh Úc nhà mình đang ép Hồ Tiểu Ngư vào bức tường kính đầy nước.
Còn việc hắn đang nâng cằm người ta lên để làm gì ấy hả, chuyện này còn cần phải hỏi nữa sao?
Hồ Tiểu Ngư vốn không muốn để Úc Đàn hôn mình, chủ yếu là vì ở đây có quá nhiều người, cậu cảm thấy có chút ngượng ngùng.
Nhưng Úc Đàn lại nói hắn sẽ che chắn cho cậu, người khác sẽ không nhìn thấy đâu...
Đến cuối cùng, Hồ Tiểu Ngư phải túm chặt lấy vạt áo của Úc Đàn, đứng th* d*c một hồi lâu mới bình tâm lại được.
Úc Đàn ngắm nhìn dáng vẻ cậu lúc này, đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng sứ ẩn hiện, và đôi mắt long lanh sóng nước đầy tình tứ. Ánh mắt hắn tối sầm lại, trong đầu đã quyết định chắc chắn sẽ đầu tư một thủy cung riêng, sau đó dẫn Hồ Tiểu Ngư tới đó, nơi sẽ không còn bất kỳ kẻ nào khác quấy rầy.
Còn về việc sẽ làm gì ở đó ư? Hắn khẽ nâng cằm Hồ Tiểu Ngư lên, đặt một nụ hôn nhẹ như mổ nhẹ lên cánh môi hồng nhuận ấy: “Lần tới, để lũ cá làm khán giả, được không?”
Hồ Tiểu Ngư ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
Ngay sau đó, cậu thấy Úc Đàn rũ mắt, khẽ nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Không có gì đâu.”
Úc Đàn khẽ nhéo cái má bánh bao đầy thịt của người trước mắt, rồi tự mình phủ quyết cái quyết định bốc đồng vừa rồi.
Hắn thì sao cũng được, nhưng để bất cứ thứ gì khác nhìn thấy dáng vẻ mê đắm của đồ ngốc này dưới thân mình, cho dù là cá đi chăng nữa, thì cũng tuyệt đối không được.
Hồ Tiểu Ngư vẫn còn muốn ngắm cá, nhưng lại bị Úc Đàn dùng lòng bàn tay áp vào má để ngăn tầm mắt lại: “Cảnh Dương và Tri Phàm cũng ở đây, qua chào hỏi một tiếng chứ?”
Còn về những người khác, bất kể là con em hào môn hay là người mẫu, tiểu minh tinh và đủ loại người linh tinh mà họ dẫn theo, thảy đều không nằm trong danh sách đáng để Úc Đàn bận tâm nhắc tới.
Úc Đàn nắm tay Hồ Tiểu Ngư dắt đi tới, không ít người ở đó đều ngẩn ngơ nhìn theo.
Đa số ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Hồ Tiểu Ngư.
Lúc nãy khi vừa mới vào cửa, Hồ Tiểu Ngư đã bị bức tường kính thủy cung thu hút ngay lập tức, nên rất nhiều người vẫn chưa kịp nhìn rõ mặt mũi của cậu.
Bây giờ được ngắm nhìn ở cự ly gần, trong thoáng chốc họ thậm chí còn tự nghi ngờ bản thân: Trên đời này thật sự có người có thể sở hữu vẻ ngoài hoàn mỹ đến nhường này sao?
Những kẻ vốn đang nhen nhóm ý định rằng, hiện giờ bên cạnh Úc đại lão cũng đã có người, liệu mình có cơ hội để "thăng cấp" hay "trèo cao" hay không, giờ đây đều không nỡ lòng nào mà cảm thấy tự ti, xấu hổ.
Thậm chí, có mấy gã vốn có xu hướng tính dục đồng giới còn không kìm được mà tâm thần xao động.
Cũng bởi Hồ Tiểu Ngư vừa mới bị Úc Đàn hôn xong, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát ra vẻ ma mị nhưng lại cực kỳ thuần khiết. Cái kiểu đẹp mà không tự biết mình đẹp như vậy, người bình thường thật sự khó lòng cưỡng lại được.
Thế nhưng, cảm giác ngẩn ngơ ấy chỉ duy trì được trong thoáng chốc, rồi tất cả đều bị một ánh mắt lạnh lẽo, âm trầm đóng đinh ngay tại chỗ.
Úc Đàn thản nhiên liếc nhìn một vòng, những kẻ vừa mới bị kinh diễm bởi nhan sắc kia lập tức như bị dội một gáo nước lạnh cho bừng tỉnh, họ không tự nhiên mà dời mắt đi chỗ khác hoặc vội vàng lùi lại phía sau.
Hồ Tiểu Ngư chẳng hề để tâm đến những chuyện đó.
Hay đúng hơn là cậu đã quá quen với việc bị người khác nhìn chằm chằm rồi. Ở Hồ tộc cũng vậy, mà ở nhân gian này cũng thế, chẳng có gì đặc biệt cả.
Ánh mắt của cậu bỗng bị một thứ trong lòng Nhậm Tri Phàm thu hút.
Đó là một con mèo mướp vàng mập mạp, nhưng khuôn mặt lại nhỏ nhắn và tinh tế, cái đuôi khẽ vung vẩy, trông vừa lười biếng lại vừa kiêu kỳ.
Hồ Tiểu Ngư nhịn không được bèn hỏi: “Tôi có thể... sờ nó một chút không?”
Nhậm Tri Phàm còn chưa kịp trả lời thì con mèo mướp vốn đang nằm hưởng thụ trên đùi anh đã phát hiện ra sự hiện diện của Hồ Tiểu Ngư. Nó kêu "meo meo" đầy vẻ lấy lòng, rồi cứ thế muốn nhảy phóc lên người Hồ Tiểu Ngư.
Thạch Cảnh Dương vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị ra mặt: "Hắc! Cái đồ da vàng này chẳng phải bình thường sờ một cái cũng không cho sao? Chung quanh nhiều cá như thế mà nó còn chẳng thèm đụng vào, vừa lười vừa chảnh, thế mà giờ cũng biết chủ động đi nịnh bợ người khác cơ đấy?"
Nhậm Tri Phàm mắng lại: "Cút cút cút! Ông mới là cái đồ da vàng ấy!"
Nói thì nói vậy, nhưng chính anh cũng thấy kinh ngạc trước phản ứng kỳ lạ của Sinh Khương.
Sinh Khương là tên con mèo mướp mà anh nuôi, được nhặt trong rừng cây ven đường, vốn dĩ anh chỉ định đưa nó đến bệnh viện thú cưng rồi thôi.
Ai ngờ sau khi bế lên tay, cái sinh vật nhỏ bé này lại thò đầu ra l**m lấy l**m để vào lòng bàn tay anh.
Chỉ vì cái chạm đó mà anh cam tâm tình nguyện bị nó "ăn vạ", rước về nuôi luôn.
Sinh Khương đại khái là do đã lang thang ngoài đường quá lâu nên tính khí vô cùng tệ, lại còn cực kỳ thông minh. Ngoại trừ Nhậm Tri Phàm ra, kẻ khác chỉ cần chạm vào một chút thôi là nó sẽ giương móng vuốt ra ngay.
Vậy mà bây giờ...
Nhậm Tri Phàm vốn dĩ rất vui khi thấy Sinh Khương hoạt bát hơn một chút, nên cũng không ngăn cản nó nhảy nhót về phía Hồ Tiểu Ngư.
Thế nhưng, Sinh Khương rốt cuộc vẫn chẳng thể nào chạm được vào vạt áo của Hồ Tiểu Ngư.
Ngay khi nó đang định sán lại gần nịnh bọt, định bụng l**m vào lòng bàn tay của Hồ Tiểu Ngư một cái thật tình cảm, thì gáy đã bị túm gọn rồi xách bổng lên.
Úc Đàn lạnh lùng xách Sinh Khương ném trả lại trên đùi Nhậm Tri Phàm, sau đó vòng tay ôm lấy vai Hồ Tiểu Ngư kéo ngồi xuống sofa, thản nhiên nói: “Tôi nghe nói có món ăn tên là 'Long hổ đấu', nó đang muốn tự mình ứng tuyển làm nguyên liệu đấy à?”
Sinh Khương đại khái cũng biết Úc Đàn là nhân vật không thể dây vào, chỉ đành "meo meo" vài tiếng đầy uất ức như thể đang mách tội với chủ nhân nhà mình.
Nhậm Tri Phàm vội ôm chặt Sinh Khương vào lòng, nhìn Úc Đàn đầy cảnh giác: “Anh Úc, ăn chay có lợi cho sức khỏe cả thể xác lẫn tinh thần đấy nhé.”
Úc Đàn khẽ cười, thản nhiên đáp một tiếng: “Vậy thì cậu tốt nhất nên trông chừng nó cho kỹ vào.”
Hai người vốn dĩ chỉ là đang nói đùa, chuyện "ăn thịt mèo" hay không chẳng ai để bụng, duy chỉ có Hồ Tiểu Ngư là vẫn cứ mắt trông mong nhìn chằm chằm vào Sinh Khương.
Bộ lông của con mèo mướp vàng này bóng mượt như lụa, sờ vào chắc chắn là thích lắm.
Lông của chính mình thì hiện tại không sờ được, chẳng lẽ đến sờ lông "người khác" cho đỡ ghiền cũng không được sao?
Úc Đàn nhìn bộ dạng thèm thuồng của Hồ Tiểu Ngư mà cảm thấy có chút bất lực.
Thế nhưng, hắn tuyệt đối không cho phép sự chú ý của đồ ngốc này bị chệch hướng. Úc Đàn bày ra vẻ mặt có chút "khó xử" rồi nói: “Muốn chơi à? Vậy đi đi, nhưng chơi xong thì tạm thời đừng có lại gần thân mật với tôi.”
Hồ Tiểu Ngư khó hiểu hỏi: “Tại sao ạ?”
Úc Đàn khẽ nhào nặn phần cổ của Hồ Tiểu Ngư, tận hưởng xúc cảm ấm áp và mềm mại nơi lòng bàn tay, thản nhiên đáp: “Tôi bị dị ứng lông mèo, nếu nghiêm trọng thì...”
Hắn ngước mắt lên, lạnh nhạt liếc nhìn Thạch Cảnh Dương và Nhậm Tri Phàm một cái.
Thạch Cảnh Dương: “……”
Hắn làm sao mà biết được anh Úc bị dị ứng lông mèo từ khi nào nhỉ?
Nhậm Tri Phàm: “……”
Thạch Cảnh Dương nhớ rõ lúc mới nuôi Sinh Khương, có lần anh Úc đang rảnh rỗi phát chán cũng từng xách nó qua quan sát một hồi lâu, có thấy bị dị ứng gì đâu?
Nhưng đã là anh em với nhau, chút ăn ý này nhất định phải có.
Thạch Cảnh Dương phụ họa: “Đúng đúng đúng, anh Úc bị dị ứng lông mèo đấy, Tiểu Ngư cậu chưa thấy qua thôi. Có những người bị dị ứng với một vài loại thực phẩm hoặc động vật, nghiêm trọng có thể gây phù nề đường hô hấp, dẫn đến nghẹt thở đấy.”
Nhậm Tri Phàm cũng khẽ ho một tiếng: “Hình như... đúng là có chuyện như vậy thật.”
Hồ Tiểu Ngư vốn không biết nhiều về kiến thức y học hiện đại, những gì cậu biết chỉ vỏn vẹn nằm trong ký ức của nguyên chủ mà thôi.
Có vẻ như... dị ứng thực sự không phải là chuyện gì tốt lành cả.
Cậu vội vàng nắm ngược lấy tay Úc Đàn: “Tôi nhớ kỹ rồi, tôi sẽ không chạm vào nó đâu, anh đừng sợ.”
Nhưng rồi cậu lại hơi chần chừ hỏi thêm: “Những loài động vật nhỏ có lông khác cũng đều không được sao ạ?”
Úc Đàn vốn chẳng muốn trong nhà lại xuất hiện thêm bất kỳ món thú cưng kỳ lạ nào, bèn đáp: “Đại khái là không được đâu. Nếu cậu thực sự muốn... thì có thể thử một lần, chỉ là đến lúc đó chắc phải gọi sẵn bác sĩ đến túc trực chờ lệnh.”
Hồ Tiểu Ngư thầm nghĩ: Phải gọi cả bác sĩ cơ à, vậy thì chắc chắn không phải việc nhỏ rồi.
Cậu cảm thấy có chút hụt hẫng. Hóa ra bộ lông xinh đẹp mà mình vốn luôn lấy làm tự hào, đối với Úc Đàn mà nói lại là "vũ khí giết người" sao?
Thất vọng thì thất vọng, nhưng Hồ Tiểu Ngư vẫn trịnh trọng hứa hẹn: “Úc Đàn, anh yên tâm đi, tôi sẽ không bao giờ chạm vào mấy con vật nhỏ có lông dài nữa đâu.”
Thạch Cảnh Dương nhìn dáng vẻ nghiêm túc lại khẩn thiết của Hồ Tiểu Ngư, bỗng cảm thấy bản thân mình thật chẳng ra cái thứ gì.
Anh rất muốn nổi máu xấu xa mà bồi thêm một câu, rằng có một số loài thú cưng không hề có lông, chẳng hạn như mèo không lông gì đó, nhưng rốt cuộc lại... không quá gan dạ để nói ra.
Rốt cuộc thì từ trước đến nay, anh Úc chưa bao giờ hành xử "uyển chuyển" đến mức này, ngay cả chiêu trò lừa gạt cũng đem ra dùng. Thạch Cảnh Dương tự biết mình thật sự không có lá gan đó để mà đi bóc phốt hay phá đám anh Úc.
Trong khi đó, Nhậm Tri Phàm lại cảm thấy chuyện này vô cùng thú vị.
Xem ra anh Úc thực sự rất để ý đến Hồ Tiểu Ngư. Nếu không, chỉ cần ra lệnh cấm đối phương nuôi thú cưng là xong, việc gì phải tốn công tốn sức bày ra một lời nói dối kỳ công như vậy?
Có một người bạn đời bên cạnh dù sao cũng tốt hơn là cứ mãi cô độc lạnh lẽo, anh hoàn toàn ủng hộ đôi này.
Tuy nhiên, nhìn vào d*c v*ng độc chiếm đáng sợ này của anh Úc, Nhậm Tri Phàm thầm nghĩ: Hồ Tiểu Ngư à, cậu cứ tự cầu phúc cho chính mình đi thì hơn.
Thạch Cảnh Dương vốn thích chơi mạt chược, liền đề nghị làm vài ván.
Chủ yếu là thấy tâm tình anh Úc đang khá tốt, anh cân nhắc có thể kéo luôn vị này vào cuộc. Chứ nếu cứ chơi với mấy kẻ cứ cố tình "nhường" mình nhưng trình độ lại kém tới mức lộ liễu, thật sự chẳng có chút thú vị nào.
Úc Đàn đáp ứng rất sảng khoái, vốn dĩ hôm nay tới cũng là để giải trí.
Hắn nắm tay Hồ Tiểu Ngư đi về phía phòng chơi mạt chược, vừa đi vừa hỏi: “Cậu biết chơi không?”
Hồ Tiểu Ngư suy nghĩ một chút: “Tôi có nghe qua rồi.”
Úc Đàn không nhịn được mà bật cười, thấy đôi mắt người kia cứ chốc chốc lại liếc nhìn đám cá trong nước, anh liền nhéo nhéo ngón tay cậu: “Lát nữa tôi dạy cậu.”
Thạch Cảnh Dương "Ồ" lên một tiếng đầy phấn khích: “Thế thì tốt quá rồi, tí nữa ai cũng đừng có tranh với tôi nhé. Tiểu Ngư à, tiền vốn của cậu hôm nay tôi nhất định phải gỡ bằng sạch mới thôi.”
Hồ Tiểu Ngư lắc đầu: “Tôi không có tiền vốn.”
Cậu thật sự rất nghèo, tiền lương còn phải dành dụm để trả phí dưỡng lão cho bà. Thứ đáng giá nhất cậu có đại khái là miếng thanh ngọc kia, nhưng hiện tại linh lực không đủ, trong khoảng thời gian ngắn không thể làm ra khối thứ hai được.
Nếu không, biết đâu cậu còn có thể mang nó đi đổi lấy tiền.
Nhậm Tri Phàm nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Hồ Tiểu Ngư, cảm thấy chuyện này thật sự rất thú vị.
Chủ yếu là vì những người trong vòng tròn của họ ai nấy đều khôn ngoan như cáo già, hiếm khi nào thấy được một người vừa có linh khí, lại vừa chân thành như Hồ Tiểu Ngư.
Nhậm Tri Phàm vỗ vỗ bờ vai Thạch Cảnh Dương, hảo tâm cảnh cáo: “Vậy thì ông nên kiềm chế một chút, cẩn thận kẻo lát nữa anh Úc l*t s*ch vốn liếng của ông đấy. Đến lúc đó Tiểu Ngư cầm chồng thẻ bạc đó ném đi chơi, ông có khóc cũng không kịp đâu.”
Thật đúng là bị Nhậm Tri Phàm đoán trúng rồi.
Úc Đàn không đơn thuần chỉ là l*t s*ch vốn liếng của Thạch Cảnh Dương, mà ngay cả hai người ngồi cùng bàn bao gồm cả Nhậm Tri Phàm cũng thê thảm kinh khủng.
Bọn họ vốn là chơi thật, mức cược lại lớn, tiền bỏ ra đều là vàng thật bạc trắng nên việc thấy "xót ruột" cũng là chuyện đương nhiên.
Thạch Cảnh Dương đang chơi hăng máu, không muốn đứng dậy rời bàn, bèn tìm cách khích bác để Hồ Tiểu Ngư cùng nhập cuộc. Anh ta nghĩ bụng, anh Úc dù có lợi hại đến đâu mà phải dắt díu theo một kẻ đến cả "lính mới" cũng chẳng thèm tính như Hồ Tiểu Ngư, thì kiểu gì cũng phải có lúc sảy chân vấp ngã vài lần.
Nhậm Tri Phàm cũng bắt đầu thấy nóng lòng muốn thử sức lại.
Một vị thiếu gia ngồi cùng bàn liền nhanh chóng đứng dậy, nhường chỗ cho Hồ Tiểu Ngư ngồi vào.
Nếu là phải nhường chỗ cho mấy gã ăn chơi khác dẫn theo "người tình nhỏ" đến làm càn, thì trong lòng mấy vị thiếu gia này ít nhiều cũng thấy nghẹn khuất, bực bội. Nhưng Hồ Tiểu Ngư vốn dĩ cũng là con cháu thế gia, lại còn là con một độc nhất trong nhà, thế nên ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
Quan trọng nhất là, vị thiếu gia vừa đứng dậy kia không giống như mấy người đang ngồi trên bàn, gia sản không được dày cho lắm. Vừa rồi thua mất nửa tháng tiền tiêu vặt, thật sự là anh ta bắt đầu thấy không trụ vững nữa rồi.
Hồ Tiểu Ngư thấy vậy liền bốc một nắm từ đống thẻ bạc lớn của anh Úc, đưa cho vị thiếu gia vừa nhường chỗ: “Cái này cho anh, cảm ơn nhé.”
Trí nhớ của loài yêu vốn là tốt nhất, nắm thẻ bạc mà cậu vừa bốc đại kia, thế mà lại vừa vặn bù đắp đúng bằng số tiền vị thiếu gia nọ đã thua lúc nãy.
Cậu chiếm chỗ của người ta, nên nắm thẻ bạc này xem như là món quà cảm ơn.
Vị thiếu gia kia là một chàng trai trẻ có tuổi đời lớn hơn Hồ Tiểu Ngư một chút, anh ta bất chợt nhìn Hồ Tiểu Ngư một cái rồi bỗng chốc ngẩn ngơ cả người.
Vừa ngoan ngoãn lại vừa xinh đẹp, hèn chi anh Úc lại cưng chiều đến thế.
Tuy nhiên, anh ta không nhận số thẻ bạc đó mà liên tục xua tay: “Không cần đâu, không cần đâu.” Dù sao cũng chẳng đến mức chơi không nổi.
Hồ Tiểu Ngư đành phải đem số thẻ bạc đó trả lại cho Úc Đàn.
Bàn tay còn chưa kịp thu về đã bị Úc Đàn nắm gọn lấy, hắn vừa nhào nặn lòng bàn tay cậu như đang nghịch một món đồ chơi, vừa trêu chọc: “Chẳng thèm hỏi lấy một câu đã tự tiện lấy đồ của tôi rồi à?”
Hồ Tiểu Ngư thực sự vẫn chưa nghĩ đến tầng nghĩa này: “Nhưng mà, ở nhà vẫn luôn như vậy mà.”
Cậu nói một cách đầy tự nhiên và hiển nhiên, thậm chí còn thoáng chút nghi hoặc, chẳng lẽ cứ ra ngoài là không được làm thế nữa sao?
Trong nhận thức của Hồ Tiểu Ngư, cậu và Úc Đàn chính là người một nhà.
Cậu có thể đem cả máu nơi tim trao cho Úc Đàn, cũng có thể từ trong chén của Úc Đàn gắp lấy món ăn mình thích, điều đó chẳng liên quan gì đến chuyện quý giá hay bình đẳng, mà đơn giản là do thói quen cho phép.
Úc Đàn bị đôi mắt hồ ly trong suốt của thiếu niên nhìn chăm chú, trong lòng bỗng thấy ngứa ngáy khó tả.
Hắn có chút hối hận vì đã dẫn cậu ra ngoài.
Nghĩ là vậy, nhưng trên mặt Úc Đàn lại chẳng để lộ ra chút nào, lời nói vừa ra đến miệng liền lái sang hướng khác: “Ý tôi là, cậu lấy ít như vậy, người khác lại cứ tưởng là tôi bạc đãi cậu.”
Sau đó, cả bàn người chỉ biết trố mắt nhìn Úc Đàn đem chín phần mười đống thẻ bạc của mình đẩy sạch vào ngăn kéo của Hồ Tiểu Ngư.
Nhậm Tri Phàm: “......”
Sinh Khương mà ở đây chắc anh phải bế nó đi chỗ khác chơi ngay lập tức, bằng không anh sẽ không kìm lòng được mà túm lấy con mèo mà v**t v* điên cuồng để trấn tĩnh lại cái cảm giác bị nhồi "cơm chó" ngập họng này.
Thạch Cảnh Dương: “......”
Anh Úc đúng là... co được dãn được, làm người ta có chút phấn khích rồi đây.
Việc chiếm được chút lợi lộc từ tay anh Úc là chuyện viển vông, nhưng thắng lại từ chỗ Hồ Tiểu Ngư thì hoàn toàn hợp lý!
Thế nhưng trên thực tế, Hồ Tiểu Ngư vốn là một chú yêu quái thông minh được trời đất ưu ái, điều này chẳng hề giả chút nào.
Trong lúc mấy người họ chơi nãy giờ, cậu đã cơ bản nắm rõ quy tắc, lại còn được Úc Đàn cầm tay chỉ việc dạy cho một ván, nên mọi thứ càng không thành vấn đề.
Thế là, ngay ván đầu tiên Hồ Tiểu Ngư nhập cuộc, cậu đã khiến Nhậm Tri Phàm, người có trình độ nhỉnh hơn Thạch Cảnh Dương một chút, phải nhìn cậu ù bài.
(* Ù bài: Thuật ngữ trong mạt chược khi một người thu thập đủ bộ quân bài cần thiết để giành chiến thắng)
Ván thứ hai, Hồ Tiểu Ngư lại ù.
Ban đầu, Thạch Cảnh Dương còn tự an ủi chính mình rằng lính mới lên bàn mấy ván đầu thường có vận may tốt đến khó hiểu, hoàn toàn không có gì phải hoảng hốt.
Thế nhưng càng về sau, ván nào Hồ Tiểu Ngư cũng ù.
Ngay cả Úc Đàn cũng không khỏi kinh ngạc. Nếu không phải vì thủ pháp của Hồ Tiểu Ngư còn quá mới lạ, hắn đã suýt cho rằng cái đồ ngốc này vốn là một tay chơi lão luyện rồi.
Tóm lại, đồ ngốc nhỏ bé này thực sự thông minh ngoài dự liệu.
Sau khi chịu những tổn thất nặng nề, Thạch Cảnh Dương run rẩy hỏi: “Tiểu Ngư, có phải cậu có... mắt nhìn xuyên thấu không đấy?”
Hồ Tiểu Ngư nghiêm túc lắc đầu: “Tôi không có.”
Cậu hoàn toàn có khả năng dùng phép nhìn xuyên thấu, nhưng cậu không dùng đến phương pháp đó. Đã chơi trò chơi thì phải theo quy tắc của trò chơi, phá hỏng quy tắc chính là làm phiền đến niềm vui của người khác, như vậy là không tốt.
Nhậm Tri Phàm đưa ra một giả thuyết: “Cậu có thể nhớ kỹ từng quân bài sao?”
Hồ Tiểu Ngư gật gật đầu.
Thạch Cảnh Dương: “...... Cậu với anh Úc đúng là người một nhà không sai vào đâu được.” Anh ta lại không nhịn được mà hỏi thêm: “Hèn chi cậu không muốn đi học, cái tầm chỉ số thông minh này thì ở trường ai mà dạy nổi cậu nữa.”
Hồ Tiểu Ngư thầm nghĩ, nguyên chủ sau khi trở về Hồ gia không muốn đi học nữa là vì đã từng gặp phải những chuyện không hay ở trường.
Nhưng chuyện này rất khó nói ra, cậu lại đang có hứng thú với việc đánh bài nên liền hỏi Thạch Cảnh Dương xem có chơi tiếp nữa không.
Thạch Cảnh Dương đặt cái ngăn kéo trống rỗng của mình lên mặt bàn: “Giờ tôi trắng tay rồi, nghèo rớt mồng tơi luôn, xin chào và không hẹn gặp lại!”
Cả bàn nhìn bộ dạng vừa xót của vừa vô lại của anh ta, ai nấy đều bật cười ha hả.
Hồ Tiểu Ngư vốn là một chú hồ ly nghèo hay tính toán chi li, cậu thật không ngờ chơi bài lại có thể kiếm được nhiều tiền đến thế.
Sau khi hỏi qua Úc Đàn và biết rằng tất cả số thẻ này đều có thể quy đổi thành tiền mặt, cậu mới yên tâm mạnh dạn nhận tiền.
Tổng cộng cậu đã thắng được hơn một triệu tệ.
(* hơn một triệu tệ: 3,5 tỷ đồng đến 4 tỷ đồng)
Kiếm tiền kiểu này đúng là nhanh quá mức tưởng tượng, Hồ Tiểu Ngư nhìn Thạch Cảnh Dương mà cứ như nhìn một thỏi vàng lớn di động: “Lần sau anh còn muốn chơi thì nhớ gọi tôi nhé.”
Thạch Cảnh Dương thê thảm chống tay lên đầu, thều thào đáp: “...... Tôi cai rồi.”
Úc Đàn nhìn Hồ Tiểu Ngư cứ cầm điện thoại ngó trái ngó phải, nhìn chằm chằm dãy số dư tài khoản như thể nhìn một hồi thì nó sẽ tự đẻ thêm ra tiền không bằng, trong lòng thầm nghĩ cái đồ ngốc này đúng là ngốc thật.
Chỉ cần cậu chịu nói với hắn vài câu mật ngọt, dù là gấp mười lần số tiền này hắn cũng sẵn lòng cho cậu.
Thế nhưng, nghĩ vậy rồi mà trong lòng hắn lại thấy hụt hẫng lạ kỳ.
Úc Đàn kéo người về sát bên cạnh mình, cánh tay vòng qua ôm lấy vòng eo mảnh khảnh kia: “Tiền có gì mà đẹp đến thế?”
Hồ Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, đôi mắt hồ ly cong cong thành hình bán nguyệt, niềm vui sướng của cậu dường như sắp bay vút tận trời xanh.
Úc Đàn một tay chống cằm, tay kia kéo cậu sát lại gần mình thêm chút nữa: “Uống nước nhớ người đào giếng, cậu có biết câu này ý nghĩa là gì không?”
Hồ Tiểu Ngư suy nghĩ một lát rồi hỏi lại: “Úc Đàn, có phải anh... đang thiếu tiền không?”
Khi nói những lời này, cậu còn cố ý sát lại gần lỗ tai Úc Đàn hỏi thầm. Trong suy nghĩ của cậu, Úc Đàn là người làm kinh doanh, chuyện thiếu tiền mà rêu rao ra ngoài thì chắc chắn sẽ ảnh hưởng không tốt đến việc làm ăn.
Úc Đàn hơi nghiêng đầu, đặt một nụ hôn lên mặt đồ ngốc nhỏ, rồi như có như không mà "ừ" một tiếng tùy ý.
Hồ Tiểu Ngư thực sự chẳng có khái niệm gì về việc việc kinh doanh của Úc Đàn lớn đến mức nào, hay hắn cần bao nhiêu tiền.
Nhưng vì nghĩ hắn đang kẹt tiền thật, cậu liền đem 99% số dư trong tài khoản của mình chuyển sạch cho Úc Đàn, sau đó có chút ngượng ngùng nói: “Tôi giữ lại năm vạn thôi, vì còn phải đóng phí an dưỡng cho bà nữa.”
(* 5 vạn tệ tương đương khoảng 175 triệu VNĐ)
Úc Đàn nhìn vào số dư tài khoản đáng thương đến tội nghiệp của Hồ Tiểu Ngư, vỏn vẹn 5 vạn linh 6 hào: “Cậu thật sự đưa hết cho tôi sao?”
Hồ Tiểu Ngư gật đầu chắc nịch: “Của tôi cũng là của anh mà.”
Đối diện với đôi mắt hồ ly vừa nghiêm túc vừa đầy vẻ quan tâm của thiếu niên, Úc Đàn thậm chí không thể thốt ra nổi ba chữ “Chỉ đùa thôi”.
Lần đầu tiên hắn bừng tỉnh nhận ra, thì ra khi cảm xúc dao động mãnh liệt, người ta thật sự có thể cảm nhận được dòng máu chảy qua trái tim mang theo cảm giác nóng hổi, ấm áp đến lạ kỳ.
Hồ Tiểu Ngư cảm thấy thần sắc của Úc Đàn có chút kỳ quái, chờ đến khi cậu muốn nhìn kỹ lại thì đã không thấy nữa.
Úc Đàn ôm lấy eo cậu, vùi mặt vào hõm cổ cậu, có lẽ do sống mũi quá cao nên hơi cấn.
Cậu nghe thấy Úc Đàn nói: “Ngoan lắm, tôi sẽ mau chóng kiếm tiền về thôi, đến lúc đó sẽ đưa cho cậu gấp đôi, gấp mười lần, được không?”
Hồ Tiểu Ngư cảm thấy lúc này Úc Đàn đang cần được an ủi.
Cậu cũng ôm lấy đối phương, khẽ nói: “Không sao đâu, tôi cũng có thể kiếm tiền mà, rất nhiều rất nhiều tiền, đều đưa cho anh hết.”
Bất luận là Úc Đàn hay Hồ Tiểu Ngư, cả hai đều là những người dù có ném vào giữa đám đông cũng không cách nào bị vùi lấp.
Nhận thấy rất nhiều người đang nhìn về phía mình, Hồ Tiểu Ngư không muốn để mọi người phát hiện ra việc Úc Đàn đang sa sút, bèn nói với Nhậm Tri Phàm đang đứng gần đó nhất: “Úc Đàn anh ấy... anh ấy mệt rồi.”
Thạch Cảnh Dương nháy mắt đầy ái muội: “Mệt rồi?”
Nhậm Tri Phàm thì bình tĩnh hơn nhiều, tuy rằng cũng hiểu sai ý nhưng vẫn hỏi: “Anh Úc, em sắp xếp cho anh một phòng nhé?”
Dù sao ở nơi này, chuyện ăn uống vui chơi hay ngủ nghỉ đều có thể sắp xếp ổn thỏa.
Úc Đàn cuối cùng hôn nhẹ lên vành tai Hồ Tiểu Ngư, chỉ nói không cần, rồi nắm tay chú cá nhỏ ngốc này đi về nhà.
Trong đầu hắn không còn ý nghĩ nào khác, chỉ muốn về nhà thật nhanh, dùng tư thế thân mật nhất để có được cậu.
Để tin chắc rằng một bảo bối như thế này, từ sợi tóc đến đầu ngón tay, tất cả đều hoàn toàn thuộc về mình.
Hai người coi như đến đi dạo một vòng, giờ lại rời đi ngay.
Nếu trước kia, Thạch Cảnh Dương nhất định sẽ làm ầm lên không cho đi, đang chơi vui mà bỏ dở nửa chừng thì thật chẳng ra sao.
Nhưng hiện tại ấy à, anh ta chỉ thiếu nước vẫy cái khăn tay tiễn khách cho nhanh.
Cả hai người kia, ai anh ta cũng không chọc vào nổi, đi rồi cũng tốt, đỡ phải ngồi lại mà thua tiền.
Anh ta còn gân cổ lên gọi với theo: “Anh Úc, chầu tối nay em ghi nợ vào tài khoản của anh đấy nhé...”
......
Lúc Hồ Tiểu Ngư và Úc Đàn về đến nhà vẫn chưa đến 8 giờ rưỡi tối.
Không sớm cũng không muộn, thời gian vô cùng dư dả.
Sau đó, Hồ Tiểu Ngư liền rơi vào trạng thái bị “ăn sạch sành sanh”.
Đến khi thực sự được phép đi ngủ thì đã qua rạng sáng.
Cậu được Úc Đàn lau khô tóc rồi nhét vào trong chăn, bụng lại kêu “lộc cộc lộc cộc” hai tiếng.
Úc Đàn xoa xoa đầu Hồ Tiểu Ngư: “Đói bụng à?”
Trên cằm hắn có một vết dấu răng, là do Hồ Tiểu Ngư lúc bị hành hạ tới mức phát tiết đã cắn vào, kết hợp với gương mặt lãnh lệ kia, trông có vài phần buồn cười, nhưng lại mang theo vài phần “hơi thở nhân gian” nói chẳng nên lời.
Giọng Hồ Tiểu Ngư có chút khàn: “Muốn ăn mì.”
Thế nhưng khi Úc Đàn muốn bế cậu xuống lầu, cậu lại rụt người trong chăn sống chết không chịu: “Tôi mệt rồi, đừng động vào tôi.”
Được ôm xuống lầu ăn cơm đương nhiên là tốt, thế nhưng Hồ Tiểu Ngư hiện tại cũng đã đúc kết ra kinh nghiệm, rõ ràng có đôi khi mọi chuyện đã kết thúc rồi, vậy mà Úc Đàn cứ thích mang cậu đổi địa điểm, mà hễ đổi địa điểm là lại phải “làm” tiếp.
Cậu bây giờ cứ nghe thấy ba chữ “tiểu hồ ly” là đã thấy đau lưng mỏi gối rồi.
Úc Đàn suy nghĩ một chút là hiểu ra ngay, hắn nhéo cằm Hồ Tiểu Ngư, hôn lên đôi môi hơi sưng đỏ của cậu: “Nội tâm cũng phong phú lắm.”
Hắn vốn dĩ thật sự không nghĩ tới chuyện đó, tất nhiên có lẽ khi ôm người xuống lầu lại đột nhiên nảy sinh hứng thú.
Hiện tại nếu đã bị nhắc tới, hắn liền bồi thêm một câu: “Hôm nào thử một chút, nhé?”
Hồ Tiểu Ngư kéo chăn che kín đầu, giọng lí nhí: “Ưm... anh đi đi!”
Thế nhưng trong đầu cậu đã xuất hiện hình ảnh đó rồi, hôm nay mệt quá, nhưng nếu là hôm khác, hình như... cũng rất k*ch th*ch.
Úc Đàn mở cửa đi ra ngoài, lúc đi còn mang theo điện thoại, bỏ lại một câu: “Chờ.”
Hắn xuống lầu, A Cửu là người đầu tiên chạy ra xem.
Úc Đàn xua xua tay: “Không có gì, đi ngủ phần cậu đi.”
Quản gia Hồng buổi tối không ở nơi này, cả tòa nhà chỉ có A Cửu, Úc Đàn cùng với Hồ Tiểu Ngư ba người.
A Cửu nhìn thấy Úc Đàn bật đèn phòng ăn, cũng đi theo qua đó.
Thời điểm ở nước ngoài, anh ta từng thấy ông chủ nhà mình nấu cơm, chỉ có thể nói người thông minh thì ở bất luận lĩnh vực nào cũng đều có thể như cá gặp nước.
Úc Đàn quay đầu lại nhìn thoáng qua, liền lấy thêm một nắm mì sợi.
Hắn một bên nói: “Hai quả cà chua, một quả dưa leo, rửa sạch đi, cà chua thái miếng, dưa leo thái sợi.”
A Cửu hắc hắc cười, biết chính mình sắp có lộc ăn.
Trong lúc chờ nấu mì, Úc Đàn đã gửi đi hai tin nhắn.
Một cái là gửi cho trợ lý của hắn, bảo người đó mang bản hợp đồng tặng lại liên quan đến viện dưỡng lão mới thu mua đến đây vào ngày mai.
Một cái là gửi cho Thạch Cảnh Dương.
Nhà họ Thạch dưới trướng có một công ty giải trí, Hồ Tiểu Ngư nếu đơn thuần là tò mò đối với giới giải trí, hắn có thể sắp xếp cho cậu một hai hoạt động để đi chơi cho biết.
Chuyện trước thì còn dễ nói, đến chuyện sau, Úc Đàn gửi tin nhắn đi với tốc độ rất nhanh.
Hắn sợ chỉ chậm một chút thôi là chính mình lại thay đổi chủ ý.
Hy vọng ngày mai khi đồ ngốc nhỏ biết được hai việc này có thể vui vẻ hơn một chút, xem như là phần thưởng cho cậu vì hôm nay lúc đi chơi đã ngoan ngoãn như vậy.
Nửa tiếng sau, Hồ Tiểu Ngư đã được ăn món mì trứng cà chua.
Ăn một miếng mì, cậu...
Bởi vì một vài "vận động" nào đó mà đôi mắt vốn dĩ đã hơi sưng, giờ đây lại đong đầy hai hàng nước mắt.
Úc Đàn đón lấy bát đũa đặt sang một bên: “Không ngon sao?”
Hồ Tiểu Ngư ôm chầm lấy Úc Đàn, òa khóc nức nở, vừa sụt sùi vừa nói: “Ngon lắm... ngon lắm, là anh nấu, đúng không?”
Hương vị chẳng thay đổi chút nào, đã rất nhiều năm rồi cậu không được ăn lại.
Úc Đàn: “... Cảm động đến thế sao?”
Hắn không phát hiện ra động tác của chính mình dịu dàng đến mức nào, chỉ nói: “Thật là không có tiền đồ, về sau mỗi ngày... xem biểu hiện của cậu đã.”
Hồ Tiểu Ngư không chỉ là cảm động, mà còn có một loại luống cuống khi tìm lại được thứ đã mất đi.
Úc Đàn mà cậu từng chung sống trước kia vốn ôn hòa lại bao dung, còn Úc Đàn hiện tại lãnh đạm lại hay soi xét, làm sao cậu có thể không nhận ra sự khác biệt dù chỉ là một chút.
Có đôi khi, cậu cũng thấy rất mất mát.
Cho nên mỗi khi nắm bắt được một chút điểm tương đồng với Úc Đàn của kiếp trước, cậu đều trân trọng vô cùng.
Hiện tại chính là như thế.
Về sau, Hồ Tiểu Ngư liền ôm chăn ngồi ở trên giường, chớp chớp đôi mắt với hàng mi còn ướt đẫm, được Úc Đàn đút cho ăn hết một bát mì lớn.
Chờ đến khi dỗ dành cho Hồ Tiểu Ngư ăn no và ngủ say, Úc Đàn mới đi ăn bát mì của chính mình.
Mì đã trương lên mất hết hình dạng, nước dùng cũng bị sợi mì hút gần hết chẳng còn bao nhiêu, ăn thì không tài nào nuốt nổi nữa, chỉ còn biết dở khóc dở cười.
Đợi đến lúc mang bát đũa xuống lầu rồi trở lại giường trên lầu, Hồ Tiểu Ngư vốn đang ngủ lại hé mở mắt ra.
Úc Đàn nhìn cậu: “Còn không ngủ?”
Hồ Tiểu Ngư khẽ nói: “Tôi muốn dựa vào anh để ngủ.”
Trước đó Úc Đàn bảo nóng, không cho cậu ôm, hai người sau khi “làm” xong liền đi ngủ, mỗi người đắp một chiếc chăn riêng.
Nếu là lúc trước, Hồ Tiểu Ngư đương nhiên sẽ tôn trọng ý muốn của Úc Đàn.
Thế nhưng đêm nay cậu ăn được món mì do chính tay Úc Đàn nấu, trong lòng đặc biệt muốn lại gần người này hơn.
Nói đi cũng phải nói lại, đại khái là cảm giác được Úc Đàn cũng không giống với bình thường, nên cậu có chút ý tứ muốn cậy sủng mà kiêu.
Úc Đàn nhìn dáng vẻ đôi mắt hồ ly đang mong chờ kia, trong lòng nảy sinh một loại xúc động muốn ôm người vào lòng.
Thế nhưng, hắn không thể.
Cái lý do sợ nóng kia căn bản chỉ là giả, đó là cách để hắn luôn giữ cho mình một phạm vi an toàn, là lời cảnh tỉnh cuối cùng mà hắn dành cho chính mình.
Vết xe đổ năm xưa, một sai lầm phạm phải hai lần, hắn tuyệt đối không cho phép.
Úc Đàn nghe thấy giọng nói lạnh lùng của chính mình vang lên cự tuyệt: “Không được.”
Hồ Tiểu Ngư “Ồ” một tiếng: “Vậy tôi muốn lấy gối, gối của tôi vẫn còn ở bên phòng kia.”
Úc Đàn: “... Đó là gối của tôi.”
Hắn không biết tại sao mình lại đi tiếp cái chủ đề ấu trĩ này, cuối cùng vẫn bước xuống giường, sang phòng bên cạnh lấy chiếc gối mà Hồ Tiểu Ngư hay ôm ngủ mang về, nhét vào lòng cậu: “Ngủ đi!”
Hồ Tiểu Ngư ôm lấy chiếc gối yêu thích: “Úc Đàn ngủ ngon.”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận