Tôi Vì Tổng Tài Mà Lo Lắng Đến Quặn Ruột
Chương 22: Nghĩ cũng đẹp thật đấy
Về phía Úc Đàn, hắn vừa chốt xong một thương vụ hợp tác làm ăn với cha của Phí Tư Chân.
Vì quyền chủ động hoàn toàn nằm trong tay Úc Đàn, mà ngoài Phí gia ra còn có vài nhà khác cũng đang khao khát được hợp tác với Úc gia, nên sự cạnh tranh có thể nói là vô cùng khốc liệt. Phí lão gia chẳng thể ngờ được "miếng bánh ngon" này lại rơi vào tay nhà mình một cách dễ dàng đến vậy.
Nhìn người đàn ông xuất chúng như rồng trong biển người như Úc Đàn, Phí lão gia vừa kích động lại vừa có chút chua xót.
Con trai ông - Phí Tư Chân - chỉ kém Úc Đàn có hai tuổi, nhưng suốt ngày lại chẳng chịu làm việc gì đàng hoàng. Nếu nó chỉ cần có được một phần mười thiên phú và thủ đoạn của Úc Đàn thôi, thì ông đã được hưởng phúc rồi.
Thấy vẻ mặt đầy cảm thán của Phí lão gia, Úc Đàn thản nhiên hỏi: “Phí tổng dường như có điều gì khó nói?”
Phí lão gia sợ Úc Đàn hiểu lầm rồi lại gây ảnh hưởng đến hợp đồng vừa ký, nên cũng chẳng giấu giếm. Ông kể từ chuyện Phí Tư Chân hồi còn du học đã tự ý bỏ khoa Tài chính để chạy sang khoa Đạo diễn, cho đến việc ông ngưỡng mộ tuổi trẻ tài cao như Úc Đàn ra sao, kể đến đâu nếp nhăn trên mặt lại sầu thêm vài nếp đến đó.
Úc Đàn từ trước đến nay vốn là người tiết kiệm lời nói như vàng, chủ yếu là vì trên đời này kẻ ngu ngơ quá nhiều, hoàn toàn không đáng để hắn phải phí công phí sức giải thích.
Thế nhưng, vài câu kể lể dông dài này của Phí lão gia lại đánh trúng vào ý đồ của hắn, khiến hắn chẳng cần phải tốn công tìm cách khác để dẫn dắt câu chuyện sang Phí Tư Chân.
Hắn liền tỏ vẻ vô cùng "tâm huyết" mà nói rằng: “Theo tôi thấy, chuyện này thực chất là Phí tổng đã sai rồi. Phí thiếu gia là người tuổi trẻ tài cao, lại thông minh bản lĩnh, nếu không thì đã chẳng thể gầy dựng được danh tiếng trong giới điện ảnh như vậy. Một người như thế nếu dấn thân vào giới tài chính, tất nhiên sẽ có tiền đồ vô cùng rộng mở.”
Phí lão gia vốn biết tính cách Úc Đàn vốn dĩ nhạt nhẽo, hiếm khi thấy hắn mở miệng khen ngợi ai, nên nghe xong không khỏi hân hoan, gương mặt hồng hào rạng rỡ hẳn lên. Nhưng ngay sau đó, ông lại thở dài ngao ngán: “Khổ nỗi người trẻ tuổi bây giờ đều có ý tưởng riêng, trâu không uống nước mà cố ấn đầu thì cuối cùng tôi lại là người bị oán trách.”
Úc Đàn khẽ mỉm cười, gương mặt trắng lạnh toát lên vẻ ngạo mạn mà bình thản: “Lòng cha mẹ thương con, ắt phải vì con mà tính kế lâu dài. Phí tổng thật sự đã vất vả rồi. Tôi trái lại có một cách này, lần hợp tác này giữa hai nhà chính là một cơ hội tốt. Chỉ cần Phí thiếu gia vẫn còn lòng kính yêu và hiếu thuận với cha mẹ, nhất định sẽ biết quay đầu là bờ.”
Phí lão gia tinh thần phấn chấn hẳn lên: “Mong được nghe chi tiết.”
......
Cùng lúc đó, phía bên Phí Tư Chân.
Hồ Tiểu Ngư thấy Phí Tư Chân vừa gặp mặt đã hắt xì liên tục mấy cái, không khỏi buồn cười.
Cậu đẩy hộp khăn giấy đến trước mặt Phí Tư Chân, ngón cái khẽ nhúc nhích, một luồng linh lực tinh tế len lỏi rồi lặn hẳn vào trong cơ thể đối phương. Ngay lập tức, anh ta liền thoát khỏi tình trạng hắt hơi không dứt.
Phí Tư Chân dùng khăn giấy lau qua mặt và những ngón tay, sau đó nói là vào nhà vệ sinh rửa sạch một chút.
Đứng trước gương trong nhà vệ sinh, nhìn thấy gương mặt mình đang ửng hồng, anh ta không khỏi lắc đầu cười khổ. Nghĩ bụng đường đường là đạo diễn Phí, ở trong giới giải trí đã từng gặp qua bao nhiêu đại mỹ nhân hàng đầu, vậy mà chưa một ai có thể khiến anh cảm thấy vạn phần lúng túng, chỉ vì một chút thất lễ nhỏ nhoi mà trở nên bối rối đến thế.
Nhưng cũng may là Hồ Tiểu Ngư đã nhận lời anh, đồng ý trở thành nam thứ của mình.
Nghĩ đến đây, Phí Tư Chân chợt cảm thán: Đúng là lời đồn hại chết người ta mà.
Khi anh ta thăm dò thông tin về Hồ Tiểu Ngư, không chỉ có một người nói với anh rằng: Hồ Tiểu Ngư là một kẻ hoang đường lại b**n th**, thậm chí còn là một tên thất học. Minh chứng cụ thể là việc Hồ Tiểu Ngư từng theo đuổi đại thiếu gia nhà họ Liễu một cách mù quáng, cùng với chuyện nhất quyết không chịu đi học trung học.
Thế nhưng, thông qua cuộc trò chuyện vừa rồi, Phí Tư Chân tin chắc rằng Hồ Tiểu Ngư rõ ràng là một vị thiếu gia quý tộc có giáo dưỡng cực tốt.
Cậu có chăng chỉ là hơi ít trải sự đời, ít để ý đến những lời đồn thổi bát quái bên ngoài, nhưng bản chất lại cực kỳ nhanh nhạy, gần như chỉ cần nói nhẹ là hiểu ngay vấn đề.
Anh ta cũng lờ mờ hiểu được tại sao vị đại lão nhà họ Úc kia lại dành sự ưu ái đặc biệt cho Hồ Tiểu Ngư đến vậy.
Xét về cả ngoại hình lẫn khí chất, trong khắp cái đất Thân Thành này, Hồ Tiểu Ngư chắc chắn là nhân vật độc nhất vô nhị.
Chỉ tiếc là con mắt nhìn người của Úc đại lão quá mức sắc sảo, thế mà đã sớm đem viên minh châu này thu nạp vào lãnh địa của mình, bằng không thì...
Phí Tư Chân đương nhiên không dám có ý đồ gì với người của Úc đại lão, anh ta chỉ thầm cảm thấy may mắn vì tương lai có thể cùng Hồ Tiểu Ngư ở chung trong đoàn phim một thời gian dài, nếu kết giao được một người bạn như vậy cũng đã là tốt lắm rồi.
Anh ta suy nghĩ rất thoáng, sau khi bàn xong chính sự liền ngỏ ý mời Hồ Tiểu Ngư dùng bữa trưa.
Hồ Tiểu Ngư thực ra rất muốn nghe Phí Tư Chân kể thêm về giới giải trí, nhưng cuối cùng cậu vẫn từ chối lời mời của đối phương.
Cậu chỉ nói khéo rằng mình đã có hẹn.
Nhưng thực tế là, Hồ Tiểu Ngư muốn được cùng Úc Đàn ăn cơm trưa hơn.
Úc Đàn vốn không thích thời tiết quá lạnh hay quá nóng, đặc biệt là hiện tại đang giữa mùa hè oi bức, chỉ khi có cậu ở bên cạnh thì Úc Đàn mới chịu ăn nhiều thêm một chút.
Dù vậy, vì Phí Tư Chân đã hứa sẽ giới thiệu cho Hồ Tiểu Ngư một đội ngũ quản lý chuyên nghiệp, nên cậu vẫn cảm thấy rất biết ơn anh ta.
Với lòng tốt của mình, Hồ Tiểu Ngư đã đưa ra một lời nhắc nhở đầy ẩn ý cho đối phương: “Gần đây anh nên chú ý giữ gìn hòa khí trong gia đình.”
Cậu còn bồi thêm: “Tốt nhất là nên kiềm chế hỏa khí, tránh gây ra những hậu quả không thể cứu vãn.”
Phí Tư Chân cảm thấy lời nói của Hồ Tiểu Ngư có chút kỳ quái, nhưng cuối cùng anh vẫn gật đầu ghi nhận.
Điều này không phải do Phí Tư Chân dễ tin lời người khác, mà bởi khi Hồ Tiểu Ngư nói chuyện, đôi mắt hồ ly xinh đẹp ấy toát lên một vẻ điềm tĩnh cùng sự chắc chắn đến kỳ lạ, khiến người ta không tự chủ được mà khắc ghi lời cậu vào lòng.
......
Việc đầu tiên Hồ Tiểu Ngư làm ngay khi về đến nhà là hỏi quản gia Hồng xem Úc Đàn đang ở đâu.
Khu biệt thự nhà họ Úc quá rộng lớn, việc tìm người cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
Quản gia Hồng cười nói: “Thiếu gia đang ở trong thư phòng, Tiểu Ngư, cháu vừa khéo đi gọi thiếu gia xuống lầu đi, đến giờ dùng bữa trưa rồi.”
Hồ Tiểu Ngư đi đến gõ cửa thư phòng.
Bên trong không một tiếng đáp lại.
Cậu sớm đã biết trước sẽ như vậy, liền đẩy nhẹ cánh cửa, ló đầu vào trong ngó nghiêng khắp nơi: “Úc Đàn, tôi vào được không?”
Úc Đàn đang mải xem email, không hề ngẩng đầu lên, chỉ theo thói quen hướng về phía cửa vẫy vẫy tay.
Hồ Tiểu Ngư lập tức bước vào, vui sướng chạy đến bên cạnh Úc Đàn. Cậu nắm lấy bàn tay vừa mới vẫy mình, kéo lại gần rồi áp mặt vào cọ cọ: “Đến giờ ăn trưa rồi.”
Úc Đàn khẽ "ừ" một tiếng vẻ không để tâm, đôi mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính.
Vài phút sau, hắn gập máy tính lại, kéo Hồ Tiểu Ngư ôm trọn vào lòng: “Còn biết đường về nhà cơ à?”
Hồ Tiểu Ngư tìm một tư thế thoải mái nhất để nằm cuộn tròn trong lòng Úc Đàn, rồi bắt đầu lải nhải kể về cuộc gặp gỡ với Phí Tư Chân.
Cậu kể một cách đầy hưng phấn, vừa có cái niềm vui sướng khi sắp được đóng phim, lại vừa có cái hào hứng khi vừa kết giao được một người bạn mới.
Thế nhưng, khi nghe Hồ Tiểu Ngư cứ một câu lại một câu gọi "Tư Chân" đầy thân thiết, đáy mắt Úc Đàn dần trở nên u ám.
Đến cuối cùng, hắn rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, cúi đầu ngăn chặn cái miệng nhỏ đang lải nhải không ngừng của người trong lòng.
......
Đến đêm, Hồ Tiểu Ngư ôm chăn chạy sang phòng ngủ của Úc Đàn.
Chiếc chăn cậu ôm là cái mà Úc Đàn vẫn thường dùng.
Kể từ sau ngày hai người có những màn "giao lưu chuyên sâu" ấy, ngay hôm sau Hồ Tiểu Ngư đã phải dọn về phòng ngủ riêng của mình.
Cậu thực ra rất muốn ngủ cùng Úc Đàn, nhưng Úc Đàn lại bảo rằng hắn sẽ không nhịn được.
Mà không nhịn được thì còn có thể là cái gì chứ?
Hồ Tiểu Ngư eo vẫn còn đang mỏi nhừ, cậu cực kỳ sợ lại bị đối phương coi như "que thịt nướng" mà lật qua lật lại, nên đã nhanh chân chuồn lẹ.
Thế nhưng lúc rời đi, cậu lại nhanh tay "cuỗm" luôn cả chăn và gối mà Úc Đàn thường dùng.
Trên những món đồ đó có một mùi hương của Úc Đàn mà người thường không thể ngửi thấy nhưng cậu lại cảm nhận được rất rõ, nó có tác dụng giúp cậu ngủ ngon cực kỳ.
Vào khoảnh khắc Hồ Tiểu Ngư đẩy cửa bước vào, Úc Đàn cũng vừa vặn khép máy tính lại.
Hắn đã nhìn thấy cậu đi tới qua camera giám sát nên không hề lấy làm lạ, chỉ đầy hứng thú mà hỏi: “Sang đây làm gì?”
Hồ Tiểu Ngư chạy bịch bịch đến bên giường, đặt chăn và gối của mình lên đó rồi nhanh chóng chui tọt vào trong: “Eo tôi hết đau rồi.”
Hồi ban ngày lúc Úc Đàn hôn mình, cậu đã cảm nhận được rồi, h*m m**n "chuyện ấy" của Úc Đàn đang vô cùng mãnh liệt.
Hồ Tiểu Ngư cũng rất thích cảm giác đó, cho nên cậu mới chủ động chạy tới đây.
Thấy Úc Đàn vẫn ngồi bất động ở đó, cậu liền lên tiếng thúc giục: “Anh không thích sao?”
Úc Đàn nhìn cậu, trầm giọng hỏi lại: “Tôi thích cái gì, cậu cũng sẽ làm cái đó sao?”
Hồ Tiểu Ngư gật gật đầu, cậu lén đẩy chiếc áo tắm dài đang khoác trên người ra khỏi ổ chăn, còn không quên nhấn mạnh: “Tôi tắm rửa rồi, không cần phải tắm lại nữa đâu.”
Úc Đàn tiến lại gần, đứng từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nói: “Tôi thích cậu không đi đóng phim nữa.”
Hồ Tiểu Ngư nắm chặt lấy góc chăn, khẽ lắc đầu: “Cái này thì không được, chuyện khác đều có thể thương lượng.”
Úc Đàn vốn dĩ cũng biết Hồ Tiểu Ngư rất thích mọi sự thân mật mà mình dành cho cậu, nhưng nghe câu trả lời này, sắc mặt hắn liền lạnh xuống: “Không có chuyện khác gì hết, hôm nay tôi không có hứng thú.”
Hồ Tiểu Ngư biết Úc Đàn đang thực sự tức giận, nhưng cậu biết rõ mình bắt buộc phải đi đóng phim (vì linh lực).
Cuối cùng, cậu chỉ đành nói: “Vậy được rồi.”
Yêu tộc vốn dĩ rất dễ đi đến những thái cực cực đoan, hoặc là vô cùng đạm mạc, hoặc là vô cùng cố chấp.
Hồ Tiểu Ngư thuộc về kiểu bình thản. Tuy rằng cậu rất thích làm "chuyện ấy" với Úc Đàn, nhưng nếu đối phương đã không muốn, cậu cũng chẳng cảm thấy hụt hẫng hay nôn nóng gì cho lắm.
Mọi thứ đều lấy ý nguyện của ân công làm trọng, hoàn toàn chính xác!
Cậu lụi cụi leo xuống giường, rồi lại ôm lấy gối đầu và chăn mỏng lủi thủi rời đi.
Úc Đàn dõi theo toàn bộ quá trình đó, cho đến tận khi Hồ Tiểu Ngư còn vô cùng chu đáo khép lại cửa phòng, ánh mắt hắn mới trở nên u ám kịt người.
Hắn hừ lạnh một tiếng, nhưng trên mặt lại chẳng chút ý cười: “Đóng phim à? Nghĩ cũng đẹp thật đấy!”
Hồ Tiểu Ngư ôm chăn gối trở về phòng mình, nhưng cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.
À, quên chưa mặc áo ngủ về rồi.
Nhưng đây cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu trong chiếc chăn vương vấn mùi hương của Úc Đàn.
Ngủ đông vốn dĩ rất có lợi cho việc phục hồi thương thế.
Đợi đến khi đoàn phim khai máy, vết thương của cậu chắc hẳn sẽ lành lại nhanh thôi.
Thế nhưng đến nửa đêm, Hồ Tiểu Ngư bỗng bị đè nặng đến mức tỉnh giấc.
Chiếc chăn của cậu đã bị hất văng xuống đất, hai tay bị khóa chặt trên đỉnh đầu, cả người cảm thấy lạnh toát.
Trong bóng tối mịt mùng, đôi mắt hồ ly bỗng lóe lên một vòng tia sáng xanh lục u uẩn.
Hồ Tiểu Ngư nhìn rõ gương mặt của người vừa ập tới, cậu thốt lên: “Úc Đàn, anh bị mất ngủ sao?”
Cậu ngủ quên mất, hình như cũng quên luôn việc phải truyền linh lực cho Úc Đàn. Thế nhưng có miếng thanh ngọc ở bên cạnh hắn, lẽ ra không nên có vấn đề gì lớn mới phải chứ nhỉ?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận