11.
Tôi đứng trên sân khấu nhìn cô bé ấy.
Hội trường rất yên tĩnh, bóng cây ngoài cửa sổ khẽ lay động trong gió. Tôi chợt nhớ về bản thân mình nhiều năm trước, cái người từng bị cơn sốt, những cuộc họp, đám cưới, thể diện và sự "hiểu chuyện" bủa vây cùng một lúc.
Tôi nói: "Không phải là nhẫn nhịn. Cũng không phải là thấu hiểu. Mà là 'nhìn nhận'."
Cô ấy có vẻ chưa hiểu lắm: "Nhìn nhận gì ạ?"
Tôi mỉm cười: "Nhìn rõ người, nhìn rõ thế cục, nhìn rõ giá trị của bản thân. Sau khi nhìn rõ rồi thì phải dám trở mặt, dám cắt lỗ, dám bắt đầu lại. Bởi vì một người phụ nữ thực sự bản lĩnh không phải là người không bao giờ chịu tổn thương, mà là một khi đã nhìn thấu, cô ấy sẽ không bao giờ lấy bản thân mình ra để lấp lỗ hổng cho kẻ khác nữa."
Khán đài im lặng một giây, rồi tiếng vỗ tay vang dội.
Đứng trong vùng ánh sáng ấy, tôi bỗng thấy cuộc đời thật thú vị.
Bạn cứ ngỡ thứ mình đánh mất là đám cưới, tình yêu, công ty và thể diện. Sau này mới biết, thứ bạn vứt bỏ chẳng qua chỉ là một đoạn đời đã mục nát từ lâu. Còn thứ bạn thực sự nhặt lại được chính là bản thân mình. Đó mới là chiến thắng đáng giá nhất của một người phụ nữ trong đời.
Nhưng chiến thắng thực sự thường không chỉ đến một lần.
Năm thứ 3 của Chiêu Dữ, trong ngành xảy ra một vụ bê bối lớn.
Một công ty mang danh "Công nghệ hỗ trợ người già cao cấp" đã lắp đặt trọn bộ thiết bị thông minh cho 3 khu dân cư hạng sang ở Nam thành. Quảng cáo rầm rộ, báo giá gấp đôi chúng tôi, đứng sau là một danh sách các nhà đầu tư.
Kết quả là vận hành chưa đầy 2 tháng đã xảy ra sự cố.
Một ông cụ 72 tuổi thức dậy ban đêm, sau khi ngã xuống thì thiết bị cầu cứu không phản ứng kịp thời, ngược lại vì đèn cảm ứng bật tắt sai lệch khiến cụ bị giật mình, ngã gãy xương hông.
Tin tức vừa ra, cả ngành xôn xao.
Bẩn thỉu hơn nữa là phía đối phương để đánh lạc hướng dư luận đã âm thầm đổ vấy cho Chiêu Dữ. Họ nói đây là do kỹ thuật của toàn ngành chưa chín muồi, nói năm xưa sau khi tôi rời Minh Thịnh, vì để chiếm lĩnh thị trường nên đã cố tình hạ thấp tiêu chuẩn. Thậm chí còn có tin đồn rằng một phần ý tưởng cốt lõi trong bộ thiết bị lỗi đó là từ tôi mà ra.
Lúc đọc được tin đó, tôi đang ở căn hộ mẫu để hỗ trợ một bác gái điều chỉnh đường ray nâng hạ của kệ bếp.
Bác ấy tay chân không được linh hoạt, lúc vặn nút xoay luôn chậm một nhịp. Bác ngại ngùng cười với tôi: "Hứa tổng, có phải tôi ngốc quá không?"
Tôi ngồi xổm xuống bên cạnh, nhẹ nhàng đẩy đường ray lại một chút cho bác: "Không phải bác chậm đâu ạ. Đồ vật phải phối hợp với con người, chứ không phải con người chạy đuổi theo đồ vật."
Bác gái gật đầu.
Lúc tôi đứng dậy, Chu Lê đã đợi ở cửa, sắc mặt không tốt: "Hứa tổng, trên mạng bắt đầu bị dẫn dắt dư luận rồi."
"Bên nào?"
"Vân Hành."
Nghe thấy cái tên này, tôi lập tức nhớ ra ai đứng sau nó.
Trong đó có hai người từng là những nhà đầu tư sớm nhất mà Minh Thịnh tiếp xúc. Còn cố vấn trưởng hiện tại của Vân Hành không ai khác chính là Tống Nghiên.
12.
Tôi im lặng hai giây, rồi mỉm cười: "Vậy thì dễ giải quyết rồi."
Chu Lê ngẩn ra: "Chị không giận sao?"
"Giận chứ. Nhưng tức giận có nhiều cách. Nổi nóng vô ích là cách vô dụng nhất, dùng nó để đánh trả người khác mới là đáng giá."
Chiều hôm đó, tôi yêu cầu Tô Khả truy xuất toàn bộ hồ sơ kiểm định chất lượng, phản hồi người dùng và nhật ký an toàn của tất cả các điểm thí điểm của Chiêu Dữ suốt 2 năm qua. Đồng thời nói Trần Triệt liên lạc với người nhà của cụ già gặp nạn.
Chu Lê hỏi tôi có cần ra thông cáo báo chí trước không.
Tôi nói, “Không vội. Trước tiên xem người bị thương thế nào. Làm mảng này, điều đáng sợ nhất không phải là bị mắng, mà là người ta thực sự bị ngã ở nơi chúng ta không nhìn thấy."
8 giờ tối, tôi đến bệnh viện.
Ông cụ họ Đường, tinh thần khá tốt nhưng vì đau nên mặt trắng bệch.
Con trai cụ thấy tôi thì đứng bật dậy, vẻ mặt phức tạp: "Hứa tổng, chúng tôi biết bộ thiết bị đó không phải của bên chị. Nhưng hiện giờ bên ngoài đều nói..."
"Bên ngoài nói không tính." Tôi kéo ghế ngồi xuống, đưa một tập tài liệu qua.
"Đây là toàn bộ quy trình an toàn từ lắp đặt đến hậu kiểm của Chiêu Dữ, cũng là điểm khác biệt lớn nhất giữa chúng tôi và Vân Hành. Hôm nay tôi đến đây không phải để thanh minh cho mình. Tôi chỉ muốn biết, trước khi bác ngã, cụ thể thiết bị đó đã sai sót ở đâu."
Người đàn ông đó sững lại, ánh mắt dần thay đổi.
Đại khái anh ta cho rằng tôi sẽ nói về quan hệ công chúng, về lượng truy cập hay bồi thường trước. Nhưng tôi chỉ hỏi hệ thống hỏng thế nào. Bởi vào lúc này, thứ thực sự quyết định vận mệnh một công ty không phải là miệng, mà là việc bạn có thực sự quan tâm đến con người hay không.
Tôi cùng người nhà và bác sĩ xem lại toàn bộ quá trình xảy ra sự cố, đến 1 giờ sáng mới về nhà.
Trên xe, Chu Lê nhìn tôi rất lâu: "Hứa tổng."
"Hửm?"
"Em bỗng hiểu ra tại sao cuối cùng mọi người đều đứng về phía chị."
Tôi hạ cửa kính xe xuống một chút, gió đêm thổi vào mát rượi: "Vì chị đẹp à?"
Cô ấy cười: "Vì chị tàn nhẫn."
Tôi cũng cười: "Sai rồi. Là vì chị biết phân biệt cái gì nên ưu tiên trước."
Sáng hôm sau, Vân Hành chính thức ra thông cáo thanh minh.
Họ tránh nặng tìm nhẹ, nhân tiện còn mỉa mai Chiêu Dữ.
Cùng lúc đó, Tống Nghiên nhận lời phỏng vấn của một tờ báo tài chính.
Cô ta ngồi trước ống kính, vẫn là vẻ tinh tế, đẹp đẽ ấy, nói rằng cạnh tranh trong ngành không nên trở thành sự giẫm đạp lẫn nhau. Cô ta thấy tiếc khi một số đồng nghiệp biến đối đầu thương mại thành ân oán cá nhân.
Người dẫn chương trình hỏi cô ta đang nói ai.
Cô ta mỉm cười, không nêu đích danh. Nhưng cả mạng xã hội đều biết cô ta đang nói tôi.
Sau khi xem xong bài phỏng vấn, tôi trực tiếp tổ chức một buổi họp báo. Không lừa tình, không diễn thuyết dài dòng.
Tôi chỉ mang theo ba thứ.
13.
Một bản báo cáo an toàn đầy đủ của Chiêu Dữ, một đoạn video so sánh cho thấy Vân Hành đã sao chép y nguyên phương án đã bị bác bỏ năm xưa của Minh Thịnh nhưng lại cắt bỏ các chức năng bảo vệ then chốt. Cuối cùng là một bản email nội bộ có chữ ký xác nhận.
Bản email năm đó do chính tay Cố Thừa An gửi đi
Trước khi dự án Vân Tê sụp đổ, vì để đuổi kịp tiến độ, anh ta từng muốn xóa bỏ hệ thống bảo vệ khẩn cấp ban đêm, phần tốn kém chi phí nhất.
Chính tôi đã đập bàn ngăn cản trong cuộc họp.
Sau đó Minh Thịnh không dám xóa. Nhưng không hiểu sao phương án cũ bị tôi bác bỏ đó lại rơi vào tay Vân Hành, họ thật sự đem đi sử dụng.
Tôi đứng trên bục, đối diện với hàng loạt ống kính phía dưới.
"Hôm nay tôi chỉ nói 3 điều.
Thứ nhất, sản phẩm gây tai nạn không phải của Chiêu Dữ. Chúng tôi đã hỗ trợ người nhà nạn nhân củng cố chứng cứ, tiếp tục phối hợp điều tra.
Thứ hai, một phần phương thức vận hành cốt lõi mà Vân Hành đang sử dụng chính là lấy trực tiếp từ phương án đầy rủi ro đã bị chính tôi bác bỏ 3 năm trước.”
Tôi ngước mắt, giọng rất nhẹ, " Thứ ba, tôi rất ghét 2 loại người. Một là loại dùng mạng sống của người già để kinh doanh. Hai là loại làm ăn bê bối rồi còn muốn đổ vấy cho người khác."
Dưới khán đài im lặng phăng phắc.
Có phóng viên giơ tay hỏi: "Hứa tổng, có phải cô đang ám chỉ Vân Hành và Tống Nghiên?"
Tôi mỉm cười: "Không phải ám chỉ. Tôi đang nói thẳng."
Sau buổi họp báo đó, sự việc hoàn toàn bùng nổ.
Cơ quan chức năng vào cuộc, Vân Hành bị điều tra, Tống Nghiên bị đình chỉ công tác, các nhà đầu tư đồng loạt rút vốn ngay trong đêm.
Cố Thừa An cuối cùng cũng xuất hiện trước mặt tôi một lần nữa.
Anh ta hẹn gặp tôi ở một quán trà yên tĩnh. Lần này anh ta không còn giữ vẻ cao cao tại thượng nữa, ngay cả cúc cổ áo cũng nới lỏng, cả người toát lên vẻ chật vật sau chuỗi ngày dài mệt mỏi.
Vừa ngồi xuống, câu đầu tiên anh ta hỏi là: "Bản email đó là do em tung ra?"
"Phải."
"Em hận anh vậy sao?"
Tôi cúi đầu nghịch chén trà, đến mí mắt cũng không nâng.
"Có phải anh luôn tự đề cao tầm quan trọng của mình quá không? Tôi đưa email đó ra không phải vì hận anh. Mà vì cái thứ rác rưởi kia suýt chút nữa đã hại chết một mạng người. Cố Thừa An, đến tận bây giờ anh vẫn cho rằng mọi chuyện đều chỉ xoay quanh mối quan hệ đổ vỡ của hai chúng ta sao? Anh quên rồi, chuyện thật sự quan trọng trên đời này chưa bao giờ là chuyện anh yêu ai hay tôi hận ai. Mà là chuyện anh có lương tâm hay không."
Sắc mặt anh ta trắng bệch sau câu nói của tôi.
Thật lâu sau, anh ta mới thấp giọng nói: "Phương án đó sau này không phải do anh bán cho Tống Nghiên."
"Tôi biết."
"Vậy em..."
"Nhưng anh đã mặc kệ."
Tôi ngước mắt nhìn anh ta.
"Anh biết rõ cô ta định dùng cái gì để đánh cược nhưng anh vẫn cảm thấy không sao cả. Bởi vì trong mắt anh, rủi ro chỉ là một hàng tham số, nếu thực sự xảy ra chuyện thì cũng sẽ có người đứng ra dọn dẹp. Trước đây anh để tôi dọn dẹp thay anh, sau này anh lại nghĩ người khác cũng làm được."